340 TRIỆU VÀ BỘ MẶT THẬT
CHƯƠNG 18
Nhưng thực sự trong lòng tôi cũng có một chút — không phải hả hê, mà là nhẹ nhõm.
Những kẻ từng đứng ở vị trí bề trên mà dẫm đạp tôi, nay đã tụt xuống cái hố mà tôi từng đứng.
Còn tôi, đã đi rất xa khỏi cái hố đó rồi.
Một năm sau.
Quy mô quản lý tài sản của Dao Quang Capital vượt mốc 1 tỷ rưỡi tệ.
Dự án vật liệu năng lượng mới chính thức lên sàn IPO, 8 triệu tôi rót vào ban đầu nay có giá trị 300 triệu tệ.
Dự án y sinh được mua lại với giá 2 tỷ tệ, cổ phần của tôi được quy đổi thành 48 triệu tệ tiền mặt.
Dự án lưu trữ năng lượng đã hoàn thành bàn giao lô sản phẩm đầu tiên, phản hồi của khách hàng cực kỳ tích cực, vòng gọi vốn mới đẩy định giá lên tới 5 tỷ tệ.
Tổng tài sản cá nhân của tôi, từ con số 270 triệu tệ lúc đầu, đã vượt ngưỡng 800 triệu .
Chỉ chưa đầy một năm.
Nhưng quan trọng hơn cả tài sản là việc tôi có một đội ngũ đáng tin cậy.
Trương Mẫn từ Trưởng phòng Hành chính thăng chức lên làm Giám đốc Điều hành, lương tháng 50 ngàn tệ, quản lý 8 người.
Tống Tình trở thành Trưởng bộ phận Đầu tư, đã tự tay chốt được hai dự án mới.
Chú Tôn vẫn là chú Tôn, làm việc chắc chắn, ngày nào cũng tan làm đúng 5 rưỡi chiều.
Công ty tổng cộng có 23 người, không nhiều, nhưng ai cũng biết rõ việc mình cần làm.
Tôi mua bảo hiểm y tế bổ sung cho từng nhân viên, tổ chức khám sức khỏe định kỳ mỗi năm, ngày nghỉ lễ tuân thủ nghiêm ngặt.
Vì hồi còn ở Hằng Thái, tôi chẳng có những thứ đó.
Tôi biết cảm giác không được hưởng những quyền lợi cơ bản nó khốn khổ như thế nào.
Cuối năm, Dao Quang Capital tổ chức tiệc tất niên lần đầu tiên.
Không phải kiểu sếp lớn thao thao bất tuyệt hai tiếng, nhân viên phải vỗ tay cười giả lả thêm ba tiếng như ở Hằng Thái.
Chỉ đơn giản là một bữa ăn, mọi người ngồi tán gẫu với nhau.
Tôi đứng lên nói vài lời.
“Một năm trước, tôi khởi nghiệp từ một tờ vé số. Rất nhiều người nghĩ do tôi may mắn, đúng thật, may mắn chiếm phần lớn. Nhưng may mắn chỉ quyết định vạch xuất phát, thứ định đoạt bạn đi xa tới đâu, là sự lựa chọn và lòng kiên định. Mỗi người đang ngồi ở đây, đều là những sự lựa chọn quan trọng nhất của tôi trong năm qua. Cảm ơn các bạn.”
Nói xong, mọi người cùng nâng ly.
Trương Mẫn lén lau nước mắt đứng ở bên cạnh.
Tàn tiệc, tôi tình cờ gặp một người dưới sảnh tòa nhà.
Lưu Phương.
Cô ta đứng co ro trước cửa công ty, khoác một chiếc áo phao cũ sờn, tay cầm tệp hồ sơ.
“Lâm… Lâm Dao.”
“Lưu Phương?”
“Tôi đến tòa nhà này để phỏng vấn, không ngờ lại gặp cô.”
“Cô phỏng vấn vị trí gì?”
“Nhân viên văn thư hành chính.” Cô ta nở một nụ cười khổ, “Hằng Thái phá sản xong, tôi xin việc suốt nửa năm nay. Bốn mươi hai tuổi, chẳng có kỹ năng gì, đành phải rải hồ sơ những việc chân tay thế này.”
Tôi nhìn cô ta.
Một năm trước, cô ta ngồi cạnh tôi, ngày nào cũng dùng cái giọng trịch thượng đay nghiến tôi.
Nào là “Cái bằng cấp của cô”, “Cái lương của cô”, “Cô cũng nên tự kiểm điểm lại mình đi”.
Bây giờ, cô ta đứng chết cóng trong gió lạnh, tay nắm chặt tờ CV, đi xin một công việc với mức lương ba ngàn rưỡi .
“Phỏng vấn ổn chứ?” Tôi hỏi.
“Không biết nữa, họ bảo về đợi kết quả.”
Tôi gật đầu.
“Chúc cô may mắn.”
Tôi xoay gót bỏ đi.
Không quay đầu lại.
Mẹ tôi từng nói: “Giúp người phải xem mặt, có người đáng giúp, có kẻ giúp cũng bằng thừa.”
Lưu Phương thuộc vế thứ hai.
Không phải vì tôi thù dai, mà vì cô ta chưa từng thực sự tôn trọng bất kỳ ai — kể cả chính bản thân cô ta.
Lại một năm nữa trôi qua.
Tôi mua cho mẹ một chiếc xe ô tô mới toanh — Mercedes GLS, màu đen.
“Mẹ có biết lái đâu.” Mẹ tôi càu nhàu.
“Có tài xế mà mẹ. Chú Trương trước làm ở công ty taxi, lái xe cẩn thận lắm.”
“Thế trả lương một tháng bao nhiêu?”
“Mẹ, chuyện tiền nong mẹ đừng lo.”
“Thì cứ nói nghe xem.”
“Tám ngàn tệ .”
“Tám ngàn chỉ để mướn một ông tài xế? Đồ phá của.”
Miệng thì mắng vậy, nhưng hôm sau bà bảo ngay chú Trương chở bà đến lớp thư pháp ở trường người cao tuổi.
Lúc về, tay bà cầm một bức thư pháp mới viết — “Tri túc thường lạc” .
“Mẹ cho con đem treo ở văn phòng đấy.”
Tôi cầm lấy xem thử.
Chữ viết siêu vẹo, nhưng có một sự nghiêm túc đáng trân trọng trong đó.
“Mẹ, chữ này…”
“Làm sao? Xấu à?”
“Đẹp ạ.”
Tôi mang đi đóng khung, treo thẳng trong phòng họp của Dao Quang Capital.
Mọi người hễ đến bàn chuyện làm ăn đều nhìn thấy bức tranh này.
Có người tò mò: “Đây là tác phẩm của bậc đại sư nào vậy?”
“Là mẹ tôi viết đấy.”
Năm năm sau.
Quy mô quỹ của Dao Quang Capital phá vỡ mốc 5 tỷ tệ.
Đã đầu tư hơn 30 dự án, 6 dự án thành công IPO, 2 dự án được mua lại, tỷ suất sinh lời nằm trong top 3 toàn ngành.