340 TRIỆU VÀ BỘ MẶT THẬT

CHƯƠNG 6



“Sau này ráng giữ quan hệ tốt với người ta, con làm đầu tư, biết đâu có lúc nhờ vả được.”

“Con mới đăng ký lập công ty, còn mù tịt mọi thứ, biết kết giao kiểu gì.”

“Không biết thì học. Con tưởng mẹ con hồi mới ra chợ là đã biết bán rau à? Cũng phải lê lết mà học đấy.”

Hôm sau, tôi đến văn phòng của Dao Quang Capital — thuê ở tầng 12 của một tòa nhà văn phòng tại khu trung tâm thương mại .

Diện tích không lớn, 120 mét vuông, đủ dùng rồi.

Tôi tuyển hai người — một trợ lý, một kế toán.

Trợ lý tên là Tống Tình, sinh sau năm 95, tốt nghiệp khoa tài chính trường top, làm trong mảng ngân hàng đầu tư được 2 năm, thấy mệt mỏi quá nên nghỉ.

Kế toán là chú Tôn, ngoài 50 tuổi, có chứng chỉ CPA, làm việc chắc chắn.

Ngày đầu tiên đi làm, Tống Tình đã hỏi tôi một câu.

“Lâm tổng, định hướng đầu tư của công ty mình là gì ạ?”

“Tôi vẫn đang suy nghĩ.”

“Vậy… nguồn vốn ban đầu của sếp từ đâu ra thế?”

Tôi liếc nhìn cô ấy.

“Chuyện đó cô không cần biết.”

Tống Tình rất biết điều, không hỏi nữa.

Buổi chiều, tôi đang lật xem các phương án quản lý tài sản mà ngân hàng gửi cho, đang lật dở thì điện thoại báo có một vòng bạn bè .

Là Lưu Phương đăng.

Một bức ảnh, quang cảnh hiện trường tiệc tất niên của công ty.

Kèm dòng trạng thái: *Đại gia đình Hằng Thái mừng tiệc tất niên, cảm ơn sự cống hiến của mọi người!*

Trong ảnh, ai nấy đều đang cười tươi rói.

Tôi đã từng thức trắng một tuần để làm phương án tất niên đó, sửa đi sửa lại 3 lần.

Bây giờ họ đang dùng thành quả của tôi để mở tiệc, còn tên tôi thì chẳng bao giờ xuất hiện ở bất kỳ góc nào.

Tôi ném điện thoại sang một bên.

Khỏi thèm nhìn.

Tối đi làm về, mẹ nấu một bàn đồ ăn ngon.

Đang ăn dở, mẹ hỏi: “Mấy người công ty cũ, con còn liên lạc không?”

“Trừ Trương Mẫn ra, những người khác không liên lạc nữa ạ.”

“Trương Mẫn là đứa nào?”

“Là cái cô bé lén báo cho con biết họ định dùng Châu Tiểu Mạn để chiếm chỗ con ấy.”

“Người này chơi được.” Mẹ tôi gật đầu, “Thế những người khác thì sao?”

“Những người khác ạ?”

“Trần Quốc Hoa, Lưu Phương, Triệu Dương, với cái cô Vương Khiết gì đấy.”

“Sao thế mẹ?”

Mẹ tôi gắp một đũa rau, từ tốn nhai.

“Không có gì, trí nhớ mẹ tốt thôi.”

Một tuần sau, Dao Quang Capital thực hiện thương vụ đầu tư đầu tiên.

Rót vốn vào một dự án vật liệu năng lượng mới do Thẩm Duyệt giới thiệu, vốn ban đầu 8 triệu tệ.

Tôi đã đắn đo rất lâu, nguyên nhân cuối cùng khiến tôi chốt hạ chỉ có một — tôi chưa từng đầu tư, nhưng mẹ đã dạy tôi một điều: “Nhìn người quan trọng hơn nhìn việc.”

Người sáng lập dự án đó lúc đến đàm phán với tôi, không hề chém gió từ đầu đến cuối, số liệu liệt kê rành rành, hỏi đến rủi ro cũng không né tránh.

“Nếu trường hợp xấu nhất xảy ra, cô có thể mất trắng toàn bộ vốn.” Anh ta thẳng thắn nói vậy.

Tôi lại tin anh ta.

Chốt.

Ba tuần sau, dự án đó nhận được một khoản trợ cấp của chính phủ, định giá tăng gấp 3 lần.

8 triệu của tôi, trên giấy tờ đã biến thành 24 triệu.

Tống Tình mừng đến mức muốn nhảy cẫng lên trong văn phòng.

“Lâm tổng, thương vụ đầu tiên của sếp đã lãi gấp 3!”

“May mắn thôi.”

“Không phải may mắn, đây là tầm nhìn đấy!”

Tôi không nói cho cô ấy biết, đây là tầm nhìn của mẹ tôi.

Sự thành công của thương vụ này cho tôi chút tự tin, nhưng cũng thu hút một số kẻ không mời mà tới.

Chiều thứ Tư, tôi nhận được một cuộc gọi tại văn phòng.

“Lâm Dao à?”

Nghe giọng là tôi biết ai ngay.

Lưu Phương.

“Lâu rồi không gặp, nghe nói cô tự mở công ty rồi hả?”

“Sao cô biết?”

“Tôi thấy cái định vị trên bài đăng WeChat của cô, tòa nhà văn phòng ở CBD. Cô phất lên rồi!”

Tôi ngẫm lại, hôm trước tôi có trượt tay đăng một bức ảnh văn phòng lên WeChat.

“Cũng bình thường thôi.”

“Bình thường gì, quá xịn luôn! Hồi cô làm ở công ty có ai biết cô giỏi thế này đâu. À, cô mở công ty gì thế? Làm mảng nào?”

“Đầu tư.”

“Đầu tư? Cái đó chẳng phải cần rất nhiều tiền sao? Tiền của cô đâu ra— ý tôi là, cô giỏi quá đi!”

Cô ta nói được một nửa thì vội bẻ lái.

“Cũng không có gì, làm cò con thôi.”

“Ây da, hôm nào rảnh ra ngoài ăn bữa cơm nhé? Lâu lắm không gặp, ôn lại chuyện xưa.”

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Để sau đi, dạo này tôi khá bận.”

Cúp máy, tôi block Lưu Phương khỏi WeChat luôn.

Tối hôm đó, lúc mẹ nấu cơm, bà bảo tôi một câu.

“Sau này bớt đăng mấy thứ lên vòng bạn bè đi, định vị, ảnh ọt gì khóa hết lại.”

“Con biết rồi.”

“Người có tiền thì cái gì là quan trọng nhất?”

“Cái gì ạ?”

“Kín tiếng.”

Mẹ ném mớ rau vào chảo, dầu bắn xèo xèo.

“Kín tiếng là áo giáp. Lúc con chưa có tài, kín tiếng là sự vô dụng. Nhưng khi con đã có tài, kín tiếng là sự bảo vệ.”

Tôi gật đầu.

Lại một tuần nữa qua đi, một sự kiện lớn hơn ập tới.

Chiều thứ Sáu, tôi đang duyệt hợp đồng trong phòng.

Chương trước Chương tiếp
Loading...