6 NĂM HÔN NHÂN KHÔNG THẬT
CHƯƠNG 24
Tôi xem xong những con số rồi tắt màn hình.
Những con số ấy rất đẹp.
Nhưng đẹp hơn là từ đầu đến cuối, tất cả đều do chính tôi kiếm được.
Không ai giúp tôi, cũng không ai trải đường thay tôi.
Những người từng cho rằng tôi chỉ là “con dâu nhà họ Lục”, những người cho rằng tôi “dựa vào chồng để đi lên”, những người nói xấu tôi sau lưng, bây giờ đều đã im miệng.
Buổi tối, Diệp Mạn cùng tôi đến một quán ăn nhỏ gần nhà máy.
“Cẩm Niên.”
“Ừ?”
“Gần đây cô có nghĩ đến chuyện tương lai không?”
“Tương lai gì?”
“Chuyện tình cảm.”
Tôi gắp một miếng thức ăn, nhai mấy lần.
“Trước mắt không có.”
“Còn luật sư Thẩm? Hai người…”
“Chúng tôi chỉ là đàn anh và đàn em. Anh ấy đã giúp tôi rất nhiều. Đừng nghĩ lung tung.”
Diệp Mạn mỉm cười.
“Bây giờ cô là nữ đại gia độc thân, tổng tài sản hơn một trăm tỷ. Cẩm Thời được định giá hai mươi tỷ, di sản nhà họ Tô chín mươi tỷ. Cô có biết bên ngoài có bao nhiêu người muốn làm quen với mình không?”
“Không biết.”
“Có phải cô vẫn còn nghĩ đến Lục Đình Thâm?”
Tôi đặt đũa xuống.
“Không có.”
“Thật sao?”
“Cô đã từng nhìn thấy một người bị người khác lừa suốt sáu năm nhưng vẫn còn nhớ nhung người đó chưa?”
Diệp Mạn không nói.
“Tôi không hận anh ta, cũng không nhớ anh ta. Anh ta giống như một con đường đã đi hết. Khi quay đầu nhìn lại, tôi biết con đường ấy có hố sâu, có sương mù, cũng có những khoảnh khắc nắng đẹp rất ngắn. Nhưng đi hết rồi chính là đã đi hết.”
Tôi lại cầm bát lên.
“Ăn đi. Canh sắp nguội rồi.”
30. Kết thúc: Tôi sống rất tốt
Một năm sau.
Thương hiệu Cẩm Thời giành được giải thưởng thiết kế thường niên cao quý nhất trong ngành.
Lễ trao giải được tổ chức tại Trung tâm Triển lãm Quốc tế ở thủ đô.
Khi tôi đứng trên sân khấu nhận giải, bên dưới có hơn một nghìn người.
Diệp Mạn ngồi hàng đầu, khóc đến mức không còn giữ được hình tượng.
Hạ Phương Châu ngồi hàng thứ hai, nâng chiếc cốc về phía tôi.
Thẩm Thanh Diễn không đến. Anh gửi tin nhắn:
“Chúc mừng tổng giám đốc Tô. Lần sau ăn cơm em mời.”
Tôi trả lời một chữ:
“Được.”
Sau khi nhận giải, tôi thay quần áo ở hậu trường.
Cửa bị gõ ba lần.
Tôi mở cửa.
Lục Thừa Viễn đứng bên ngoài.
Ông đã già đi rất nhiều. Tóc bạc trắng, trong tay chống gậy.
“Con bé Cẩm Niên.”
“Ông Lục.”
“Chúc mừng cháu. Nếu cha cháu còn sống, chắc chắn sẽ vui đến phát điên.”
“Cảm ơn ông.”
Ông trầm ngâm một lát.
“Ông già này nhiều lời hỏi một câu. Sau này Cẩm Thời có khả năng hợp tác với ông không?”
“Có.”
“Thật sao?”
“Thật. Nhưng không phải mua lại mà là hợp tác. Nguồn lực của ông, thương hiệu của cháu. Quan hệ bình đẳng, không phải ai nuốt ai.”
Ông bật cười.
“Cháu giỏi hơn cha mình. Ông ấy quá thật thà, kinh doanh lúc nào cũng chịu thiệt. Cháu sẽ không như vậy.”
“Cháu bị ép mà thành.”
Ông vỗ vai tôi.
“Hãy sống thật tốt. Sau này không cần phải chịu ấm ức nữa.”
Ông quay người rời đi.
Cây gậy chạm xuống sàn từng nhịp, âm thanh rất nhẹ.
Tôi đứng trong hậu trường một lúc, sau đó đi ra ngoài, lên xe.
Khi xe chạy lên đường cao tốc, tôi hạ cửa kính.
Gió tràn vào, rất mát, cũng rất trong lành.
Tối hôm đó, sau khi trở về căn hộ ở Ninh An, tôi ngồi trước bàn làm việc rất lâu.
Trên bàn là lá thư của cha. Tôi đã mở ra xem quá nhiều lần đến mức các góc giấy đều sờn lên.
Tôi cầm bút, viết một dòng ở mặt sau lá thư.
“Cha, con sống rất tốt.”
Sau đó tôi gấp thư lại, đặt vào ngăn kéo đầu tiên của bàn làm việc.
Tắt đèn.
Ánh trăng chiếu qua khe rèm, rơi trên tay cầm của ngăn kéo, âm thầm phát sáng.
Hết truyện.