AI CŨNG TƯỞNG TA MỀM NHƯ MÈO

CHƯƠNG 4



Tiêu Đạc chỉ vào Thúy Thúy đang quỳ dưới đất, nghiêm giọng ra lệnh.

Thúy Thúy sợ đến hét lên, liên tục dập đầu.

“Điện hạ tha mạng. Không phải tiểu thư làm. Thật sự không phải tiểu thư làm.”

Ta nhào đến, ôm lấy chân Tiêu Đạc.

“Điện hạ, xin ngài tra rõ. Thật sự không phải chúng ta.”

“Thúy Thúy vô tội, ngài đừng làm hại nàng ấy.”

Giọng ta run lên, tiếng nghẹn mềm mại trong đêm lại càng thê lương.

Tiêu Đạc một cước đá văng ta ra.

“Vô tội? Chủ tử phạm lỗi, nô tài chịu thay, đó là quy củ.”

Tống Trường Anh đứng dậy, rút từ ống giày ra một con dao găm sáng loáng.

Nàng ta đi đến trước mặt Thúy Thúy, khóe miệng nhếch lên nụ cười tàn nhẫn.

“Điện hạ bớt giận. Loại việc bẩn này, cứ để thuộc hạ làm thay.”

“Tránh làm bẩn tay các huynh đệ thị vệ.”

Nàng ta giơ dao găm lên, nhắm ngay cổ tay Thúy Thúy.

Thúy Thúy tuyệt vọng nhắm mắt lại.

Ta không nhịn được nữa, đứng dậy bóp lấy cổ Tống Trường Anh.

Giọng nói mềm mại nhất vang lên:

“Tống đại nhân, nếu tay ngươi còn hạ xuống nửa tấc nữa…”

“Ta sẽ vặn đầu ngươi xuống làm bóng đá đấy nhé.”

04

“Nương nương, người đừng trách thuộc hạ lòng dạ ác độc. Quy củ Đông Cung là phạm lỗi thì phải phạt.”

Tống Trường Anh căn bản không để lời ta vào mắt.

Nàng ta cho rằng ta chỉ đang hù dọa, hung hăng đâm xuống cổ tay Thúy Thúy.

Ta động thủ.

Một tay ta xách cây nến đồng nguyên khối nặng năm mươi cân bên cạnh lên, chuẩn xác đập vào dao găm của Tống Trường Anh.

Con dao găm được rèn bằng tinh cương lập tức gãy làm đôi. Lưỡi dao lướt qua gò má Tống Trường Anh, ghim thẳng vào cột.

Tống Trường Anh chỉ cảm thấy hổ khẩu đau nhói, cả cánh tay đều tê rần.

Nàng ta kinh hãi ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt đẫm lệ của ta.

“Ngươi…”

Ta hít mũi, tiếng khóc trong giọng càng mềm hơn.

“Tống đại nhân, ngươi làm nàng ấy đau rồi đó.”

Tiếng kim loại méo mó chói tai lại vang lên.

Cây nến đồng to bằng cánh tay trẻ con kia, trong lòng bàn tay ta, bị bóp thành hình xoắn như bánh quai chèo.

Ta tiện tay ném đống đồng vụn xuống đất, phát ra tiếng vang nặng nề.

Cả sân chết lặng.

Hai thị vệ đang giữ Thúy Thúy cứng đờ tại chỗ như gặp quỷ.

Đồng tử Tiêu Đạc co rút mạnh, hắn không thể tin nổi mà nhìn ta.

“Nguyễn Kiều Kiều, ngươi đã làm gì?”

Ta không để ý đến hắn, chỉ từng bước đi đến trước mặt Tống Trường Anh.

Giọng vẫn mềm mại ngọt ngào.

“Cha ta từng nói, không được tùy tiện đánh người.”

“Nhưng ngươi xấu xa quá.”

Ta giơ tay lên, nhìn như nhẹ nhàng vung ra một cái tát.

“Chát.”

Tống Trường Anh còn chưa kịp kêu thảm, cả người đã đập mạnh vào cột gỗ đỏ.

Nàng ta phun ra một ngụm máu lớn, răng cũng lẫn trong máu mà rơi ra ngoài.

“Trường Anh!”

Tiêu Đạc cuối cùng cũng hoàn hồn, thất thanh kinh hô.

Hai thị vệ kia thấy vậy liền rút đao lao về phía ta.

“Bảo vệ điện hạ! Bắt lấy yêu nữ này!”

Ta tức đến nấc lên, tủi thân mở miệng.

“Các ngươi cũng bắt nạt người khác.”

Ta nghiêng người né tránh, hai tay vươn ra, túm lấy cổ áo hai người.

Giống như nhổ củ cải, ta trực tiếp nhấc bổng hai gã tráng hán hơn hai trăm cân lên.

Sau đó vung mạnh hai tay.

Hai người kêu thảm bay thẳng ra ngoài cửa sổ, rơi vào bồn hoa bên ngoài, không còn động tĩnh.

Ta vỗ tay, quay người đỡ Thúy Thúy dưới đất dậy.

“Thúy Thúy, không sao rồi, đừng khóc nữa nhé.”

Ta dịu dàng an ủi nàng ấy, còn bản thân lại khóc đến hoa lê đẫm mưa.

Tiêu Đạc nhìn cảnh tượng hỗn loạn khắp nơi, rồi nhìn Tống Trường Anh nằm trong vũng máu, giọng run rẩy.

“Nguyễn Kiều Kiều, rốt cuộc ngươi là quái vật gì vậy?”

Ta lau nước mắt, lấy từ trong tay áo ra một chiếc khăn tay.

Trong khăn bọc một ít bột trắng.

Ta đi đến trước mặt Tiêu Đạc, mở bột ra.

“Điện hạ, đây là mảnh vụn ngọc vừa nãy ta cạo được từ đế giày Tống đại nhân.”

“Chén ngọc vỡ ở chính điện, nàng ta giẫm lên vụn ngọc, rồi lén bỏ phần ngọc còn lại vào phòng ta.”

Ta khóc nhìn hắn, giọng mềm mại.

“Nếu điện hạ không tin, có thể đến xem khe gạch xanh trong chính điện.”

Tiêu Đạc nhìn chằm chằm chút vụn ngọc kia.

“Ngươi đã biết từ sớm?”

Ta gật đầu, nước mắt rơi xuống cằm.

“Đúng vậy.”

“Ta chỉ muốn xem điện hạ có thể thiên vị đến mức nào.”

“Bây giờ ta thấy rồi.”

05

“Độc phụ! Ngươi dám giấu võ công để ám sát mệnh quan triều đình!”

Tống Trường Anh ôm nửa gương mặt sưng vù, khó khăn bò dậy từ dưới đất.

Miệng nàng ta đầy máu, nói còn lọt gió, nhưng vẫn độc ác chỉ vào ta.

Chương tiếp
Loading...