ANH TRAI TÔI Ở TRONG TỦ

CHƯƠNG 18



19

Lời nói của tôi khiến cả cô giáo Vương và Trương Vũ đều sửng sốt.

Rõ ràng cô Vương cảm thấy yêu cầu của tôi có chút kỳ quặc, nhưng tư duy của trẻ con luôn khó đoán, cô chỉ nghĩ tôi đói bụng nên không nghĩ ngợi nhiều.

“An An à, vậy chúng ta ăn trước một miếng nhỏ, phần còn lại đem theo đến chỗ bố được không?”

Cô kiên nhẫn dỗ dành tôi.

Nhưng ánh mắt của Trương Vũ trong khoảnh khắc đó lại lóe lên một tia nham hiểm và bực dọc.

Rõ ràng hắn không ngờ rằng một đứa trẻ có vẻ ngoài ngoan ngoãn như tôi lại đưa ra yêu cầu này vào đúng thời khắc then chốt.

Theo như kế hoạch của hắn, cô giáo Vương sẽ không chút mảy may nghi ngờ, dắt tôi lên xe và chạy thẳng vào cái bẫy mà hắn đã cất công giăng sẵn.

Nhưng giờ đây, một lời nói có vẻ ngây thơ của tôi lại giống như viên sỏi ném xuống mặt hồ kế hoạch đang phẳng lặng của hắn, tạo ra những gợn sóng khó bề đoán trước.

Thời gian đang trôi qua từng giây từng phút.

Càng kéo dài, Lý Vệ Đông sẽ có khả năng xuất hiện bất cứ lúc nào, lúc đó kế hoạch của hắn sẽ tan thành mây khói.

“Cậu nhóc à, bố cháu vẫn đang chờ đấy, chúng ta cứ đi tìm ông ấy trước đã.”

Nụ cười trên mặt Trương Vũ đã cứng đờ, trong giọng điệu cũng pha thêm sự hối thúc.

“Bánh kem có thể mang theo ăn trên xe mà.”

Tôi lắc đầu, chỉ tay một mực vào hộp bánh.

“Không, cháu muốn ăn bây giờ cơ.”

“Bố đã viết trên thiệp là để bánh kem ở lại với cháu mà.”

“Cháu phải nghe lời bố.”

Tôi lôi bố ra làm tấm bình phong, khiến cô Vương càng không nỡ bác bỏ.

Cô cười bất lực, đành bắt tay vào tháo lớp bao bì chiếc bánh kem.

Sắc mặt Trương Vũ tối sầm lại.

Hắn trừng mắt nhìn tôi, không còn chút giả tạo nào, đó là sự đe dọa trắng trợn, chứa đầy sát ý.

Tôi buộc bản thân không được nhìn hắn, dồn toàn bộ sự chú ý vào chiếc bánh đang được mở ra.

Đó là một chiếc bánh kem trái cây rất đẹp, trên cùng được viết bằng sốt sô cô la dòng chữ “Chúc mừng sinh nhật”.

Cô Vương cắt cho tôi một lát lớn, đặt vào đĩa rồi đưa cho tôi.

“Mau ăn đi, con mèo tham ăn.”

Tôi nhận lấy đĩa và dĩa ăn, nhưng không vội bỏ vào miệng.

Đầu óc tôi đang quay cuồng suy nghĩ.

Làm sao đây?

Tôi phải làm sao để báo cho bố?

Làm sao để cô Vương nhận ra mối nguy hiểm?

Trực tiếp nói ra ư?

Không được.

Trương Vũ đang đứng ngay cửa, nếu vạch trần hắn, với sự hung hãn vô nhân tính của hắn, hắn nhất định sẽ ra tay.

Đến lúc đó, cô Vương và tôi – hai kẻ tay không tấc sắt, làm sao mà là đối thủ của hắn được.

 

Tôi buộc phải dùng một cách kín đáo hơn, an toàn hơn để gửi thông tin đi.

Mắt tôi lướt nhanh khắp văn phòng.

Điện thoại để bàn nằm ngay trên bàn làm việc của cô Vương.

Nhưng tôi không có cơ hội lại gần.

Cửa sổ?

Bên ngoài trời đã tối đen, cho dù tôi có ra hiệu, chưa chắc đã có ai nhìn thấy.

Tim tôi từng chút một chìm xuống.

Lẽ nào, thật sự hết cách rồi sao?

Ngay lúc tôi sắp tuyệt vọng, mắt tôi vô tình bắt gặp điện thoại di động của cô Vương.

Nó đang nằm lăn lóc nơi góc bàn làm việc, màn hình vẫn còn sáng, hiển thị một khung chat với một người nào đó.

Người đó có tên liên lạc là “Chồng”.

Một suy nghĩ vụt qua tâm trí tôi như tia chớp.

Có cách rồi.

Tôi cố tình trét một vệt kem sữa thật to lên má mình, rồi giơ chiếc dĩa đầy kem lên, cười hềnh hệch với cô Vương.

“Cô Vương ơi, cô xem con có giống chú mèo mướp nhỏ không?”

Cô Vương bật cười vì trò tinh nghịch của tôi.

“Giống, giống lắm.”

“Cô Vương chụp cho con một bức ảnh được không?”

Tôi đưa ra một lời đề nghị hoàn toàn hợp lý.

“Con muốn gửi cho bố xem, để bố biết là con đã nhận được món quà bất ngờ của bố, con rất vui.”

“Như vậy, dẫu công việc có bận rộn đến đâu, nhìn thấy ảnh của con, bố cũng sẽ đỡ vất vả hơn.”

Lời tôi nói ra vừa ngoan ngoãn lại vừa hiểu chuyện.

Trái tim cô Vương lập tức tan chảy.

“Được rồi, An An của chúng ta đúng là một đứa trẻ ngoan.”

Cô cầm điện thoại lên, hướng về phía tôi, chuẩn bị chụp.

“Đợi chút ạ!”

Tôi đột nhiên gọi lớn.

Tôi bỏ dĩa bánh xuống, chạy đến bàn làm việc của cô, cầm lấy tấm thiệp có ghi chữ của bố.

“Cô Vương, chụp luôn tấm thiệp này vào với.”

Tôi giơ cao tấm thiệp ngang mặt, đối diện với ống kính máy ảnh.

“Như vậy bố mới biết là con đang ăn bánh bố tặng.”

Cô Vương chẳng mảy may nghi ngờ, vừa cười vừa bấm máy.

“Tách” một tiếng, khung hình được lưu lại.

“Xong rồi, đáng yêu quá đi,” Cô Vương ngắm nghía bức ảnh vẻ hài lòng, “Giờ cô gửi cho bố con ngay nhé.”

“Đừng ạ!”

Tôi lập tức cản lại.

“Cô Vương ơi, điện thoại của bố không phải là hết pin rồi sao? Cô gửi thì bố cũng đâu có xem được.”

“Cô gửi cho người nhà của cô đi, để họ cũng được xem con đáng yêu cỡ nào.”

Tôi liên tiếp đưa ra những đòi hỏi, nghe thì có vẻ hơi ngang bướng, nhưng lại hoàn toàn hợp với hành động của một đứa trẻ con.

Chương trước Chương tiếp
Loading...