BA NGÀN SỢI TÓC RƠI, VƯƠNG GIA HỐI HẬN PHÁT ĐIÊN

Chương 7



Giọng nói khàn khàn và lạnh lẽo.

“Người này, chúng ta bảo vệ.”

Thiên Cơ các!

Ba chữ này giống như một tiếng sét.

Nổ vang bên tai tất cả mọi người.

Con ngươi Tiêu Huyền đột nhiên co lại.

Hắn nhìn chằm chằm người áo đen.

Biểu cảm trên mặt lần đầu tiên trở nên cực kỳ nghiêm trọng.

Thiên Cơ các.

Tổ chức thần bí trong truyền thuyết, không gì không làm được.

Bọn họ vì sao lại bảo vệ Trần Tử Ngang?

Vì sao lại đối đầu với hắn?

Đột nhiên hắn nghĩ tới điều gì đó.

Thân thể hắn chấn động mạnh.

Hắn đột ngột quay đầu nhìn Liễu Oanh Oanh.

Không, không phải Liễu Oanh Oanh.

Mà xuyên qua nàng, hắn như nhìn thấy một gương mặt khác.

Gương mặt bình tĩnh đến mức khiến hắn bất an.

Thẩm Dao!

Vân gia!

Cuối cùng hắn đã hiểu.

Tất cả đều là một ván cờ.

Một ván cờ báo thù đã bắt đầu từ lúc hắn phế bỏ Thẩm Dao.

Hắn tưởng rằng mình đã nhốt nàng vào lồng.

Nhưng thực tế, hắn chỉ là thả hổ về rừng.

Thả ra một con quỷ còn đáng sợ hơn cả hắn.

“Ha ha ha ha…”

Tiêu Huyền đột nhiên ngửa mặt cười lớn.

Tiếng cười đầy bi thương và vô tận điên cuồng.

Hôn lễ vốn nên phong quang vô hạn của hắn.

Đã hoàn toàn biến thành một trò hề đẫm máu.

12

Giang Nam.

Tô thành.

Thính Vũ Hiên.

Ta lặng lẽ nghe Vân Tùng bẩm báo.

Mọi chuyện xảy ra trong hôn lễ ở kinh thành, từng chi tiết một, ta đều nghe rõ ràng.

Trên mặt ta không có một nụ cười nào.

Nhưng trong lòng lại dâng lên một khoái ý khó diễn tả.

Tiêu Huyền.

Liễu Oanh Oanh.

Đây chỉ mới là bắt đầu.

Là phần “hạ lễ tân hôn” đầu tiên ta tặng cho các người.

Những đau khổ và nhục nhã các người mang tới cho ta, ta sẽ từng chút từng chút trả lại gấp bội.

Cho tới khi kéo các người xuống địa ngục.

Vân Tùng bẩm báo xong liền cung kính lui ra.

Vân Lan từ bên ngoài bước vào.

Trong tay người còn xách một vò rượu đã được hâm nóng.

“Đều nghe rồi chứ?”

Người đặt chén rượu trước mặt ta, rót đầy cho ta.

“Vâng.”

Ta nâng chén, uống cạn một hơi.

Rượu cay trượt xuống cổ họng, chảy vào bụng.

Giống như một ngọn lửa đang cháy.

“Làm rất tốt.”

Trong mắt Vân Lan đầy tán thưởng.

“Còn tàn nhẫn hơn ta tưởng.”

“Đối phó với sài lang, không thể dùng thủ đoạn của cừu non.” ta nhàn nhạt nói.

Đây là đạo lý quan trọng nhất mà ta học được trong một tháng qua.

“Không sai.”

Vân Lan gật đầu, cũng uống cạn chén rượu.

“Tuy nhiên, con cũng đừng chủ quan.”

“Tiêu Huyền không phải là một nhân vật đơn giản.”

“Lần này, tuy chúng ta khiến hắn mất hết thể diện.”

“Nhưng cũng hoàn toàn chọc giận hắn.”

“Hiện giờ, chắc chắn hắn đã đoán ra, là con, là Vân gia đứng phía sau.”

“Tiếp theo, hắn nhất định sẽ tiến hành trả thù điên cuồng.”

Ta đương nhiên biết.

Thủ đoạn của Tiêu Huyền, ta hiểu rõ hơn bất cứ ai.

Hắn giống như một con rắn đ/ộc ẩn mình trong bóng tối.

Không động thì thôi.

Một khi ra tay, chính là đòn chí mạng.

“Hắn sẽ ra tay từ đâu?” ta hỏi Vân Lan.

“Thương trường, và quan trường.”

Ánh mắt cữu cữu trở nên sắc bén.

“Hắn kinh doanh ở Giang Nam nhiều năm, cũng nâng đỡ không ít thế lực của riêng mình.”

“Trước đây, Vân gia chúng ta và hắn nước sông không phạm nước giếng.”

“Hắn không dám dễ dàng động tới chúng ta.”

“Nhưng bây giờ, chúng ta đã x/é toang mặt mũi.”

“Hắn nhất định sẽ vận dụng toàn bộ lực lượng để chèn ép sản nghiệp của chúng ta tại Giang Nam.”

“Đồng thời, hắn cũng sẽ dâng tấu trước triều, đề nghị hoàng thượng suy yếu địa vị hoàng thương của Vân gia.”

“Thậm chí còn có thể gán cho chúng ta những tội danh vô căn cứ.”

Ta khẽ nhíu mày.

“Vậy chúng ta nên làm gì?”

“Binh tới tướng đỡ, nước tới đất ngăn.”

Giọng cữu cữu lại rất bình thản.

Như thể tất cả đều nằm trong dự liệu của người.

“Trên thương trường, hắn không động được căn cơ của chúng ta.”

“Sản nghiệp Vân gia rễ sâu cành nhiều, sớm đã không phải thứ hắn có thể dễ dàng lay chuyển.”

“Mấy trò vặt của hắn nhiều nhất cũng chỉ khiến chúng ta tổn thất chút da thịt.”

“Còn về quan trường…”

Khóe môi cữu cữu cong lên một nụ cười lạnh đầy ẩn ý.

“Hắn cho rằng thiên hạ Đại Hạ này vẫn do Tiêu gia hắn định đoạt sao?”

“Hắn quên mất, cái hoàng vị cao cao tại thượng kia của hắn là từ đâu mà có.”

“Cũng quên mất vì sao Vân gia chúng ta có thể sừng sững trăm năm không đổ.”

Trong lòng ta khẽ động.

“Cữu cữu, ý của người là?”

Vân Lan nhìn ta, chậm rãi nói:

“A Dao, con có biết vì sao Vân gia chúng ta sở hữu tài phú ngập trời mà vẫn có thể bình yên vô sự không?”

“Bởi vì chúng ta không chỉ kiếm tiền cho hoàng gia.”

“Chúng ta còn có thể nuôi quân cho hoàng gia.”

Nuôi quân?

Tim ta chấn động dữ dội.

Đây chính là trọng tội mưu phản.

“Đừng sợ.”

Cữu cữu dường như nhìn ra sự kinh hãi của ta, liền trấn an:

“Đội quân này không phải để mưu phản, mà chỉ để tự bảo vệ.”

“Đây là điều mà năm xưa Thái Tổ hoàng đế đã đích thân hứa với tổ tiên Vân gia chúng ta.”

“Ngài ban cho chúng ta một tấm miễn tử kim bài, và một đạo mật chỉ.”

“Cho phép chúng ta bí mật xây dựng tại Giang Nam một đội ‘Vân gia quân’ không quá ba vạn người.”

“Đội quân này chỉ nghe lệnh gia chủ Vân gia.”

“Cũng chỉ để bảo vệ cơ nghiệp trăm năm của Vân gia.”

“Chuyện này, chỉ có các đời hoàng đế và gia chủ Vân gia biết.”

“Là cơ mật cấp cao nhất.”

Ta bị bí mật này chấn động đến mức rất lâu không nói nên lời.

Ta nằm mơ cũng không nghĩ tới.

Vân gia chúng ta lại còn có một lá bài tẩy kinh thiên như vậy.

Không trách cữu cữu lại vững vàng như thế.

Không trách cữu cữu nói Tiêu Huyền không động được căn cơ của chúng ta.

“Tiêu Huyền không biết chuyện này.”

Giọng cữu cữu tràn đầy tự tin.

“Hắn quá tự phụ.”

“Hắn cho rằng chỉ cần nắm triều đình, nắm binh quyền là có thể muốn làm gì thì làm.”

“Nhưng hắn không biết, người thật sự cầm cờ trên bàn cờ này, trước nay chưa từng là hắn.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...