BẢO MẪU MỘT TRĂM NGHÌN CỦA THIẾU GIA GIẢ BỆNH
CHƯƠNG 9
“Hóa ra những gì cô nói trước đây đều là thật. Hóa ra mấy năm nay Tiểu Lạc vẫn sống những ngày như vậy.”
“Vậy mà tôi còn tưởng bà ta thật lòng tốt với Tiểu Lạc, trả lương cao cho bà ta, mua xe mua nhà cho con trai bà ta.”
“Nếu không phải con trai bà ta còn chưa học hết cấp hai, suýt nữa tôi đã sắp xếp vị trí cho nó trong công ty.”
“Sao tôi lại ngu như vậy!”
Sếp nói rồi tự tát mình một cái, ngồi xổm xuống đất vò tóc.
“Sếp, sếp vẫn nên nhanh chóng đưa thiếu gia đi bệnh viện kiểm tra da đầu đi ạ. Em thấy tóc thiếu gia hơi ít, không biết có tổn thương nang tóc không.”
Đến lúc đó, hồ sơ bệnh án sẽ là chứng cứ tốt nhất.
“Còn nữa, bảo vệ Tiểu Vương là họ hàng của Trương má, camera trong nhà đều bị cậu ta động tay động chân.”
“Nhưng em đã lén lắp camera trong phòng thiếu gia và trong bếp, mong sếp thông cảm.”
Tự ý lắp camera trong nhà người khác cũng là phạm pháp, nhưng tôi thật sự không còn cách nào.
Muốn trị tội Trương má thì phải có chứng cứ xác thực, tôi không thể lấy mấy dòng bình luận ra nói được.
[Trời ạ, cả nhà mụ yêu quái già này đều là đồ điên à.]
[Nguy hiểm, nguy hiểm, nguy hiểm! Con trai Trương má, Triệu Thủ Phú, biết mẹ mình bị bắt, bây giờ muốn bắt cóc thiếu gia để uy hiếp sếp.]
[Bắt cóc cũng là phạm tội mà, hắn điên rồi à?]
[Triệu Thủ Phú có bệnh tâm thần, hắn không sợ đâu.]
Bình luận vừa nói là đến.
“Sếp, mau đến trường. Bây giờ đi ngay, nhanh lên.”
Tôi kéo sếp chạy đến trường của Tần Lạc.
Không biết ông ấy căng thẳng hay không quen đường, cứ lái nhầm đường mãi.
“Sếp sang ghế phụ đi, để em lái.”
“Rồi mau lục trang cá nhân của Trương má, tìm ảnh con trai bà ta cho em xem.”
Tôi tháo dây an toàn của ông ấy.
Tần Lạc không thể rơi vào tay thằng con điên của Trương má được. Tuổi thơ của cậu bé không thể có thêm bóng ma nữa.
Khi chúng tôi chạy đến trường, vừa hay đúng giờ tan học, cổng trường chen chúc đầy phụ huynh.
“Chào cô giáo, tôi là tài xế nhà Tần Lạc. Hôm nay bảo mẫu bận không đón được, để tôi đến đón.”
Tôi và sếp đang chen theo dòng người lên phía trước thì nghe thấy có người nhắc tên thiếu gia.
“Giọng này nghe quen quá.”
Sếp khẽ nói với tôi.
Không đợi tôi lên xác nhận, ông ấy đã lao lên trước, túm cổ áo người kia rồi hét gọi tôi:
“Tiểu Đường, là Triệu Thủ Phú. Chính là hắn!”
Thấy sếp và Triệu Thủ Phú vật lộn với nhau, đám đông tản ra.
“Bố!”
Tần Lạc nhìn thấy sếp bị đánh, nhân lúc cô giáo đóng cổng liền ôm cặp chạy ra.
Triệu Thủ Phú nhìn thấy Tần Lạc, đá mạnh sếp một cái để thoát ra, tiến lên bóp cổ Tần Lạc.
“Họ Tần kia, mày mà bước lên một bước tao bóp chết con trai mày.”
Hắn chuyển ra phía sau Tần Lạc, đối mặt với sếp.
“Mẹ tao vất vả giúp mày nuôi con trai lớn lên, mày không cảm ơn thì thôi, còn muốn đưa bà ấy vào tù. Mày còn là người không?”
“Bây giờ mày lập tức gọi điện cho đồn công an, nói mày không truy cứu nữa, bảo họ thả mẹ tao ra, rồi viết cho tao một lá đơn xin giảm nhẹ.”
“Tao cho mày mười lăm phút. Nếu không thấy mẹ tao và đơn xin giảm nhẹ, tao bóp chết con trai mày.”
Triệu Thủ Phú một tay siết chặt cổ Tần Lạc, tay kia khóa hai tay cậu bé.
“Anh làm như vậy là phạm pháp, anh biết không?”
“Dù tôi không truy cứu mẹ anh, anh cũng không thoát được đâu.”
Sếp tiến lên một bước, cố gắng nói lý với hắn.
“Phạm pháp?”
Triệu Thủ Phú nhếch môi cười lạnh.
“Ông chủ, chắc mày không biết nhỉ? Tao có bệnh tâm thần!”
“Cho dù tao bóp chết con trai mày, tao cũng không phạm pháp.”
Biết Triệu Thủ Phú có bệnh tâm thần, lần này sếp hoàn toàn hoảng.
Dù trên đường đến chúng tôi đã báo cảnh sát, nhưng chẳng ai biết một người bệnh tâm thần sẽ làm ra chuyện quá khích gì.
“Bố ơi, cứu con.”
Tần Lạc vùng vẫy kêu lên, sếp suýt nữa quỳ xuống trước mặt Triệu Thủ Phú.
“Anh đừng làm hại con trai tôi, tôi viết giấy xin giảm nhẹ ngay.”
Ông ấy nói rồi lấy giấy bút từ trong túi ra.
Tôi nhìn Tần Lạc một cái, ra hiệu cho cậu bé tiếp tục kêu, còn mình thì từ từ vòng ra phía sau Triệu Thủ Phú.
Tôi cởi giày, nắm chặt trong tay. May mà bình thường tôi thích đi giày đế dày, cái đế này chẳng khác gì cục gạch.
“Bố ơi, cứu con.”
Tần Lạc tiếp tục kêu.
Sếp nằm sấp trên đất, mồ hôi đầy đầu viết đơn xin giảm nhẹ.
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh. Ngay lúc toàn bộ sự chú ý của Triệu Thủ Phú đều dồn vào sếp, tôi vung chiếc giày đế dày sáu phân lên, nhắm vào sau gáy hắn mà giáng một phát.