BẾ C ON TỚI CỐ GIA, ĐÒI LẠI DANH PHẬN

CHƯƠNG 14



Đặc biệt là trước mặt người phụ nữ này.

Tôi khoác tay Cố Dữ Châu, nở một nụ cười ngọt ngào vô hại với cô ta.

“Chào chị Tần.”

Giọng tôi lanh lảnh, ngây thơ.

“Vâng ạ, em vẫn đang học lớp mười hai.”

“Không giống như chị, trông có vẻ đã… sự nghiệp thành đạt rồi nhỉ?”

Tôi cố ý nhấn mạnh bốn chữ “sự nghiệp thành đạt” thật sâu xa.

Ám chỉ cô ta già rồi.

Sắc mặt Tần Ngữ Nhiên quả nhiên hơi biến đổi.

Không có người phụ nữ nào thích bị người khác chê già cả.

Nhất là bị một cô gái kém mình gần mười tuổi chê bai.

Bầu không khí trong phòng khách nháy mắt trở nên căng thẳng rợn người.

Họ hàng xung quanh đều nhìn chúng tôi như đang xem kịch vui.

Cố lão gia tử tằng hắng một tiếng.

Phá vỡ sự im lặng kỳ quái này.

“Thôi được rồi.”

“Ngữ Nhiên, cháu vừa về, đi đường cũng mệt rồi.”

“Không có chuyện gì thì về nghỉ ngơi trước đi.”

Đây là lệnh đuổi khách rồi.

Hơn nữa còn là trước mặt tất cả họ hàng.

Không nể nang chút nào.

Trên mặt Tần Ngữ Nhiên cuối cùng cũng không giấu được sự bẽ bàng.

Cô ta hít sâu một hơi, hốc mắt hơi đỏ lên, lộ ra vẻ mặt rơm rớm nước mắt chực khóc.

Cô ta oan ức nhìn Cố Dữ Châu.

“Dữ Châu…”

“Em chỉ là… quá lâu rồi không gặp anh.”

“Em cứ tưởng, giữa chúng ta…”

Cô ta ngập ngừng muốn nói lại thôi, giấu hết mọi tâm tư vào trong tiếng thở dài đó.

Giống như giữa bọn họ có đoạn tình cảm sâu đậm nào đó không thể nói cho người ngoài biết.

Lông mày Cố Dữ Châu nhíu lại.

Anh nhìn Tần Ngữ Nhiên, trong mắt xẹt qua chút mất kiên nhẫn.

 

“Giữa chúng ta, không có gì cả.”

Anh ngắt lời cô ta, giọng lạnh băng, không để lại chút dư địa nào.

“Trong quá khứ không có, hiện tại không có, tương lai cũng sẽ không có.”

“Vợ tôi, chỉ có một mình Hứa Niệm.”

Câu nói này như lưỡi dao sắc bén nhất, đâm thẳng vào tim Tần Ngữ Nhiên.

Cũng như viên kẹo ngọt ngào nhất, nháy mắt làm tan chảy trái tim tôi.

Tôi nhìn sườn mặt lạnh lùng góc cạnh của Cố Dữ Châu.

Trái tim không nghe lời mà đập liên hồi.

Sắc mặt Tần Ngữ Nhiên trắng bệch.

Cô ta nhìn Cố Dữ Châu, rồi lại nhìn tôi.

Sự ghen tuông và oán hận trong mắt gần như hóa thành thực thể.

“Được.”

Cô ta cắn răng, nặn ra từng chữ qua kẽ răng.

“Tốt cho một Hứa Niệm.”

“Tốt cho một Cố phu nhân.”

“Dữ Châu, em hy vọng anh đừng hối hận.”

Nói xong, cô ta quay người bỏ đi.

Giày cao gót nện xuống sàn nhà, phát ra những âm thanh giòn giã và phẫn nộ.

Một cuộc chiến không khói súng dường như đã kết thúc như vậy.

Tôi thắng rồi.

Thế nhưng, trong lòng tôi không hề có chút vui sướng nào của kẻ chiến thắng.

Thay vào đó là một sự bất an sâu sắc hơn.

Người phụ nữ này sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy đâu.

Ánh mắt của cô ta rõ ràng đang nói cho tôi biết.

Cuộc chiến của chúng tôi, mới chỉ vừa bắt đầu thôi.

Sau khi bữa tiệc kết thúc.

Tôi và Cố Dữ Châu ngồi lên xe về biệt thự Vân Đỉnh.

Bầu không khí trong xe có chút ngột ngạt.

Tôi nhìn cảnh đêm lướt qua vùn vụt ngoài cửa sổ, trong lòng rối bời.

“Đang nghĩ gì vậy?”

Cố Dữ Châu bỗng nhiên cất lời.

“Đang nghĩ về… Tần Ngữ Nhiên kia.”

Tôi không giấu giếm.

“Cô ta rốt cuộc là ai?”

“Tại sao cô ta nhìn anh bằng ánh mắt… khác lạ như vậy?”

Cố Dữ Châu im lặng một lát.

“Một người không quan trọng.”

Anh thản nhiên đáp.

Câu trả lời này rõ ràng là đang lấp liếm cho qua chuyện với tôi.

Trong lòng tôi dâng lên một sự mất mát và tủi thân khó tả.

Không quan trọng?

Người không quan trọng sẽ vừa về nước đã chạy thẳng đến nhà chính họ Cố sao?

Sẽ dùng ánh mắt đó nhìn anh sao?

Sẽ khiến ông nội và tất cả họ hàng đều lộ ra biểu cảm phức tạp như vậy sao?

“Cố Dữ Châu.”

Tôi quay đầu lại, nghiêm túc nhìn anh.

“Chúng ta bây giờ là vợ chồng rồi, đúng không?”

“Tuy là vợ chồng hợp đồng, nhưng cũng là vợ chồng.”

“Giữa vợ chồng với nhau, có phải nên thành thật một chút không?”

Anh nhìn tôi, trong đôi mắt sâu thẳm cảm xúc cuộn trào.

Rất lâu sau, anh mới thở dài một tiếng.

“Cô ta là đối tượng liên hôn thương mại mà bố mẹ tôi định sẵn.”

“Chúng tôi quen biết từ nhỏ.”

“Nhưng tôi đối với cô ta, chưa bao giờ có bất kỳ tình cảm nào vượt qua mức bạn bè.”

Tim tôi thắt lại.

Liên hôn thương mại.

Thanh mai trúc mã.

Hóa ra là vậy.

Thảo nào cô ta lại có sự tự tin lớn đến thế.

“Vậy chuyện cô ta vừa nói, lời hứa giữa hai người… là gì?”

Đây là vấn đề tôi để tâm nhất.

Ánh mắt Cố Dữ Châu có chút né tránh.

Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy biểu cảm này trên khuôn mặt anh.

“Không có gì.”

Anh dời tầm mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Chỉ là lời nói đùa hồi nhỏ thôi.”

“Em đừng để trong lòng.”

Anh lại đang lấp liếm với tôi rồi.

Trái tim tôi chìm dần xuống.

Hóa ra, anh cũng không hoàn toàn thành thật với tôi.

Giữa anh và Tần Ngữ Nhiên chắc chắn có bí mật gì đó mà tôi không biết.

Đúng lúc này.

Trước mắt tôi.

Dòng chữ màu vàng quen thuộc đó lại một lần nữa lóe lên.

【Anh ta đang nói dối!】

【Lời hứa đó căn bản không phải là nói đùa!】

【Tần Ngữ Nhiên đang nắm giữ một bí mật đủ để uy hiếp anh ta!】

【Và bí mật này có liên quan trực tiếp đến kẻ muốn lấy mạng cô!】

Đồng tử của tôi đột ngột co rút.

Đầu óc ong lên một tiếng.

Trống rỗng hoàn toàn.

Chương trước Chương tiếp
Loading...