BỊ MẠO DANH THẺ HỘI VIÊN KHÁCH SẠN, TÔI QUYẾT ĐỊNH LY HÔN
CHƯƠNG 8
Vân, chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng tôi, lặng lẽ cho tôi biết: nơi này, vĩnh viễn là bến đỗ an toàn của tôi.
Sau đó, phán quyết cũng có kết quả.
Từ Lăng Vân vì tội tham ô cùng nhiều sai phạm khác, bị kết án bảy năm tù.
Văn Mặc Mặc với tư cách đồng phạm, cũng bị xử năm năm.
Những món trang sức mà Từ Lăng Vân ăn cắp đem tặng tiểu tam, phần lớn đã được thu hồi.
Trước khi thi hành án, hắn nhờ luật sư mang lời nhắn:
“Hắn muốn gặp tôi một lần cuối.”
Tôi thẳng thừng từ chối.
Con người đó, đến nhìn thêm một lần, tôi cũng thấy buồn nôn.
Sau đó, tôi từng hỏi ba: số tiền Từ Lăng Vân đã tham ô, liệu có thể lấy lại bao nhiêu?
Ba khẽ thở dài, lắc đầu:
“Khó rồi. Chuyện này, ba cũng có trách nhiệm. Nếu không phải vì con, ba từng nể mặt mà mở cửa cho hắn tiếp xúc với dự án cốt lõi, hắn đâu dễ dàng xuống tay như vậy.”
Ông nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng mà kiên định:
“Nhưng không sao. Nền tảng của Hứa thị không thể lung lay chỉ vì chút tiền đó. Ba chỉ muốn con hiểu: ba đồng ý cho con tiếp tục nghiên cứu. Con muốn làm gì, cứ làm đi, ba sẽ ủng hộ con.”
Nước mắt tôi ứa ra, không thể kìm được.
Ngày xưa, vì lý tưởng và cái gọi là tình yêu, tôi từng làm họ đau lòng đến vậy.
Nhưng từ nay về sau, tuyệt đối không còn nữa.
Tôi một lần nữa lao mình vào công việc nghiên cứu, dẫn dắt đội ngũ phá giải một đề tài mới đầy thách thức.
Thẩm Vy cũng báo tin: sau biến cố đó, khách sạn đã nâng cấp toàn diện hệ thống quản lý an ninh và xác thực danh tính khách hàng, tuyệt đối không bao giờ còn tình trạng bị mạo danh.
Tôi áy náy hỏi cô ấy, liệu vụ việc kia có làm ảnh hưởng đến hình tượng khách sạn không.
Cô cười sảng khoái:
“Yên tâm, sai là ở đôi cặn bã kia chứ không phải ở cậu. Giờ đây khách sạn của chúng ta nổi tiếng vì bảo vệ quyền lợi và sự an toàn của khách tuyệt đối, làm ăn còn phất hơn.”
Mẹ thì bắt đầu thường xuyên đến phòng thí nghiệm mang cơm trưa cho tôi.
Bà biết tính tôi hễ đắm chìm vào nghiên cứu là quên cả ăn uống, thế là tự nguyện trở thành chiếc “đồng hồ báo thức” đặc biệt.
Đúng giờ ăn, bà sẽ có mặt, giám sát tôi ăn uống đầy đủ.
Sau tất cả những giông bão, tôi cùng đội ngũ của mình đã nghiên cứu thành công một loại thiết bị y tế thông minh hoàn toàn tự động.
Ngày sản phẩm ra mắt, cả hội trường vang lên tiếng xôn xao ngưỡng mộ.
Tôi đứng trên bục phát biểu, bình thản và đầy tự tin, ánh mắt bao người dõi theo đều là sự kinh ngạc xen lẫn khâm phục.
Khi bước xuống sân khấu, một người đàn ông dáng vẻ trầm ổn, khí chất nho nhã chặn lại trước mặt tôi.
Bộ vest sẫm màu vừa vặn ôm dáng, ánh mắt anh sáng trong, chan chứa sự tôn trọng và ngưỡng mộ.
“Tiến sĩ Hứa, phần trình bày của cô thật tuyệt vời.”
Anh mỉm cười, đưa danh thiếp:
“Tôi là Cố Ngôn Thâm, giám đốc điều hành của Khoa Duệ Y Tế. Không biết, tôi có vinh hạnh được quen biết cô không?”
Tôi nhận tấm danh thiếp, đối diện ánh nhìn chân thành ấy, khẽ gật đầu:
“Tất nhiên rồi.”
Từ đó, trong những hội thảo, hoạt động từ thiện hay các sự kiện học thuật, anh đều chủ động tìm tôi trò chuyện.
Lời lẽ anh giản dị nhưng sắc sảo, luôn toát lên tình yêu và sự tôn trọng dành cho khoa học.
Cho đến một buổi dạ tiệc từ thiện, anh mời tôi khiêu vũ.
Trong vòng tay anh, từng động tác đều chừng mực và phong độ.
Cuối buổi tiệc, anh thẳng thắn bày tỏ tình cảm:
“Anh ngưỡng mộ tài năng của em, càng thương cho những gì em đã trải qua. Nếu có thể, anh muốn chăm sóc em.”
Tôi không để bản thân mềm lòng, chỉ điềm tĩnh đáp:
“Cảm ơn anh, nhưng bây giờ… còn quá sớm.”
Anh không nản lòng, cũng không ép buộc.
Anh lặng lẽ ở bên, vẫn giữ sự quan tâm vừa đủ, vẫn mỉm cười ủng hộ tôi.
Hai năm trôi qua.
Trong hai năm ấy, anh trở thành người luôn nhắc tôi ăn đúng bữa, khi tôi gặp bế tắc trong thí nghiệm thì động viên, khi tôi thành công thì còn vui hơn cả tôi.
Ba mẹ tôi gặp anh vài lần, đánh giá rất cao: “Trong mắt cậu ấy, chỉ có con.”
Một buổi chiều đầy nắng, anh lại một lần nữa nghiêm túc đứng trước tôi, lặp lại lời ngỏ.
Nhìn vào đôi mắt vẫn trong sáng và bền bỉ ấy, nhớ lại hai năm kiên nhẫn đồng hành, tôi bật cười, gật đầu.
“Được.”
-Hết-