CÁI GIÁ KHI ANH DÁM TÁT MẸ TÔI
Chương 15
19 Tha thứ
Trán Vương Cầm đã rướm máu.
Máu đỏ trộn lẫn với bụi và mồ hôi… lem đầy khuôn mặt.
Chật vật.
Thảm hại.
Bà ta vẫn lẩm bẩm xin lỗi, giọng khàn khàn như một cái ống bễ rách.
Đám phóng viên từ chỗ kích động ban đầu… giờ chỉ còn ghi hình như một thói quen.
Người đứng xem… cũng từ tò mò chuyển sang nhìn một kẻ đáng thương.
Vở kịch này… đến lúc kết thúc rồi.
Tôi lấy điện thoại, gọi cho mẹ.
“Mẹ, xuống đây một chút.”
“Con đưa mẹ xem đoạn kết của một vở kịch.”
Mẹ tôi có chút do dự… nhưng vẫn đồng ý.
Vài phút sau.
Tôi và mẹ… cùng bước ra khỏi tòa nhà Chu thị.
Tôi mặc bộ vest công sở gọn gàng, trang điểm tinh tế, khí chất hoàn toàn áp đảo.
Mẹ tôi mặc bộ đồ mới tôi mua, dù còn hơi căng thẳng… nhưng vẫn toát lên vẻ đoan trang.
Chúng tôi vừa xuất hiện.
Toàn bộ ống kính lập tức xoay lại.
Đèn flash chớp liên hồi.
Đám đông tự động tách ra một lối đi.
Giống như đang nghênh đón một nữ vương.
Vương Cầm đang quỳ dưới đất… nghe thấy động tĩnh.
Bà ta ngẩng đầu.
Nhìn thấy tôi.
Nhìn thấy… mẹ tôi.
Trong mắt bà ta bùng lên một thứ ánh sáng vừa tuyệt vọng vừa điên cuồng.
Giống như người sắp chết đuối… vớ được cọng rơm cuối cùng.
Bà ta bò lết tới.
Tư thế… chẳng khác gì một con giòi.
“Niệm Niệm! Niệm Niệm!”
Bà ta gào lên, giọng đầy van xin.
“Bà thông gia!”
Bà ta quay sang mẹ tôi.
“Tôi sai rồi! Tôi thật sự sai rồi!”
“Cầu xin hai người… tha cho tôi!”
Bà ta vươn tay, định nắm lấy ống quần tôi.
Tôi lùi lại nửa bước.
Tránh khỏi bàn tay bẩn thỉu đó.
Gương mặt tôi… không có một chút cảm xúc.
Tôi nhìn xuống bà ta.
Người phụ nữ từng đứng trước mặt tôi, vênh váo, coi thường tất cả.
Giờ đây…
Quỳ dưới chân tôi như một con chó.
“Vương Cầm.”
Giọng tôi rất nhẹ.
Nhưng qua micro của phóng viên… vang rõ khắp quảng trường.
“Bà cầu nhầm người rồi.”
Tôi đỡ vai mẹ, nhẹ nhàng đẩy bà đứng phía trước.
“Người bà cần xin lỗi… là bà ấy.”
“Là mẹ tôi.”
Vương Cầm khựng lại.
Sau đó lập tức phản ứng.
Bà ta xoay người, đối diện mẹ tôi, dập đầu điên cuồng.
“Bà thông gia! Tôi xin lỗi!”
“Là tôi mù mắt! Là tôi miệng chó không mọc ngà!”
“Tôi không nên chửi bà! Càng không nên để con trai đánh bà!”
“Tôi không phải người! Tôi là súc sinh!”
“Cầu xin bà rộng lượng… tha cho tôi lần này!”
Bà ta vừa nói… vừa tự tát vào mặt mình.
Bốp, bốp, bốp.
Âm thanh vang lên rõ ràng.
Mẹ tôi bị dọa.
Cả đời bà sống hiền lành… chưa từng thấy cảnh tượng như vậy.
Cơ thể bà run lên.
Theo bản năng… muốn đưa tay đỡ Vương Cầm.
Tôi giữ chặt tay bà.
Khẽ lắc đầu.
Mẹ tôi nhìn tôi.
Ánh mắt phức tạp.
Cuối cùng… bà không nói gì.
Chỉ đứng yên đó.
Lặng lẽ…
Nhận lấy sự sám hối.
Thời gian trôi qua từng giây.
Vương Cầm dập đầu đến choáng váng, hai bên má cũng đã bị chính bà ta tát đến sưng đỏ.
Tôi thấy… vậy là đủ rồi.
Diễn thêm nữa… sẽ phản tác dụng.
Tôi khẽ ho một tiếng.
“Được rồi.”
Chỉ hai chữ.
Động tác của Vương Cầm lập tức dừng lại.
Bà ta ngẩng đầu lên, ánh mắt tràn đầy hy vọng nhìn tôi.
Tôi nhìn bà ta.
Khóe môi chậm rãi cong lên.
Một nụ cười.
Hiền từ.
Khoan dung.
Thậm chí… còn mang theo chút thánh thiện.
“Vương Cầm.”
Tôi nói.
“Chúng ta từng là mẹ chồng – nàng dâu, nhưng tình đã dứt, nghĩa cũng không còn.”
“Những chuyện bà đã làm… nhiều đến mức không thể kể hết.”
“Vốn dĩ, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho bà.”
Tôi đổi giọng.
Nhẹ nhàng đặt tay lên bụng.
“Nhưng đứa bé trong bụng tôi… là vô tội.”
“Tôi không muốn nó chưa kịp chào đời… đã phải gánh hận thù của người lớn.”
“Tôi muốn nó lớn lên… trong một môi trường có tình yêu.”
“Cho nên…”
Tôi dừng lại.
Nhìn khuôn mặt căng thẳng đến méo mó của bà ta.
Rồi từng chữ, từng chữ… tuyên án.
“Hôm nay, nể mặt con tôi.”
“Tôi… tha cho bà.”
“Đứng dậy đi.”
“Sau này, đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.”
“Càng đừng… làm bẩn đất công ty tôi.”
Những lời đó, nghe thì đạo mạo.
Đám phóng viên xung quanh… ai nấy đều lộ vẻ cảm động.
Một người phụ nữ bị chà đạp như vậy… mà vẫn có thể vì con mà lựa chọn tha thứ.
Độ lượng thế này…
Không phải ai cũng có.
Chỉ có Vương Cầm.
Bà ta vẫn quỳ đó.
Ngơ ngác.
Nhìn nụ cười trên mặt tôi.
Nụ cười ấy… trong mắt bà ta, còn đáng sợ hơn cả ác quỷ.
Bà ta hiểu.
Tôi không phải đang tha thứ.
Tôi đang… sỉ nhục bà ta theo cách tàn nhẫn nhất.
Tôi dùng “đứa cháu” của bà ta… để bố thí cho bà ta một sự khoan dung rẻ mạt.
Tôi đẩy bà ta lên đỉnh cao đạo đức…
Rồi khiến bà ta… vĩnh viễn không thể ngóc đầu lên.
Bà ta thua rồi.
Thua còn thảm hơn cả lúc Cố Viễn ký vào đơn ly hôn.
Bởi vì lần này…
Bà ta mất luôn… chút thể diện cuối cùng.
Tôi không nhìn bà ta thêm nữa.
Đỡ mẹ.
Dưới vô số ống kính.
Quay người… bước vào công ty.
Phía sau.
Là tiếng nức nở bị dồn nén đến nghẹt thở của Vương Cầm.