CĂN NHÀ CÓ NGƯỜI THỨ BA

CHƯƠNG 6



Anh ta muốn chứng minh tôi là một người vợ, một người mẹ không đủ tư cách.

Sau đó lấy đi toàn bộ nhà cửa và con cái.

“Suỵt–” Hà Vi đọc xong tờ danh sách đó, hít một ngụm khí lạnh.

“Tô Vãn, chồng cậu không phải biến thái, mà là rắn độc.”

Tôi không nói gì, tiếp tục lật tìm.

Dưới cùng của phong bì còn một tấm danh thiếp.

Luật sư Lưu Kiến Quốc. Văn phòng luật sư nào đó, chuyên kiện tụng hôn nhân.

Mặt sau viết một dòng chữ bằng bút chì: Mẹ giới thiệu, tỷ lệ thắng cao, phí tính riêng.

Luật sư do Triệu Tú Lan giới thiệu.

Tôi chụp lại toàn bộ, rồi đặt mọi thứ về chỗ cũ.

Đóng hộp đựng găng tay, đóng cửa xe.

Đứng trong hầm xe, đột nhiên tôi thấy trời đất quay cuồng.

Bảy năm.

Từ lúc yêu đến lúc cưới đến lúc sinh Đóa Đóa, bảy năm.

Tôi từng nghĩ anh ta chỉ là lạnh nhạt, chỉ là thiếu lãng mạn, chỉ là bị ảnh hưởng từ mẹ anh ta.

Tôi luôn tìm cớ để bao biện cho anh ta.

Hóa ra từ đầu đến cuối, trong cuộc hôn nhân này tôi chỉ là một con rối bị dắt mũi.

Hà Vi ôm lấy tôi từ phía sau.

“Ninh Ninh, đừng nhịn nữa, khóc ra đi.”

Tôi không khóc.

Mắt khô rốc đến phát đau.

“Không khóc.” Tôi nói.

“Khóc không giải quyết được gì, anh ta muốn chơi theo kế hoạch, tớ sẽ chơi cùng anh ta.”

“Điều số 5 trong thỏa thuận ly hôn của anh ta viết gì?”

“Lật bài ngửa.”

“Anh ta vẫn chưa đến điều số 5 đúng không?”

“Nhìn tình hình thì chưa, vẫn đang ở giai đoạn một.”

“Vậy thì tốt, trước khi anh ta lật bài, tớ sẽ chuẩn bị xong mọi thứ.”

“Anh ta muốn tớ ra đi tay trắng?”

“Nằm mơ đi.”

Ra khỏi hầm xe, ánh nắng có chút chói mắt.

Tôi nheo mắt nhìn lên bầu trời.

 

“Tiếp theo sẽ làm ba việc.” Tôi nói với Hà Vi.

“Một, tìm luật sư. Không tìm tay luật sư kia của anh ta, tìm người giỏi hơn.”

“Hai, điều tra xem anh ta thực sự được công ty điều đi Thượng Hải, hay là đã bị sa thải rồi.”

“Ba, điều tra xem anh ta có người phụ nữ khác không.”

Hà Vi ngớ người.

“Cậu nghĩ anh ta ngoại tình?”

“Anh ta muốn ly hôn với tớ, không thể chỉ vì mẹ anh ta không thích tớ. Thế thì không đáng. Trừ khi bên ngoài đã có người khác.”

Tôi lấy điện thoại ra, tìm một số liên lạc.

Chị Trương, vợ của thầy Lưu hồi đại học. Em trai của chị Trương làm thám tử tư.

Trước đây tôi cứ nghĩ mình sẽ không bao giờ dùng đến mối quan hệ này.

Bây giờ mới thấy đáng giá.

Gọi điện qua, tôi nói ngắn gọn yêu cầu.

Bên kia rất chuyên nghiệp: Ba ngày có kết quả, phí 5.000 tệ.

“Được.”

Hà Vi đứng cạnh nói nhỏ: “Để tớ trả khoản này cho.”

“Không cần, tớ có tiền tiết kiệm.”

“Cậu… có bao nhiêu?”

Tôi nhìn cô ấy, không trả lời.

Điều mà Hà Vi không biết là, những năm qua tôi vẫn luôn lén lút tiết kiệm tiền. Tiếng là lương tháng 8.000 tệ, nhưng thời gian rảnh tôi làm vẽ minh họa và thiết kế đồ họa tự do. Khoản thu nhập này tôi để riêng vào một thẻ, cả Lâm Thịnh và Triệu Tú Lan đều không biết.

Trong thẻ có 23 vạn tệ.

Cộng với quỹ nhà ở và một số khoản đầu tư, tổng cộng khoảng 30 vạn.

Không tính là nhiều, nhưng đủ để cho tôi sự tự tin.

Tối hôm đó, tôi không về phòng ngủ chính ngủ.

Tiếp tục chen chúc trong phòng nhỏ với Đóa Đóa.

Khóa chặt cửa, tôi nhìn màn hình camera.

1 giờ 17 phút sáng, cửa tủ mở.

Lâm Thịnh bước hẳn ra ngoài.

Anh ta mặc áo phông trắng và quần thể thao, tóc hơi dài, gầy đi một vòng so với hai tháng trước.

Trong màn hình mờ tối, anh ta đứng giữa phòng vươn vai vận động tay chân.

Sau đó bước ra khỏi phòng ngủ chính.

Tim tôi thót lên.

Tôi mở một góc máy khác – buổi chiều tôi cũng lắp một camera ngoài phòng khách, giấu trong bình hoa giả trên kệ tivi.

Trên màn hình, Lâm Thịnh đi vào bếp.

Mở tủ lạnh, lấy một hộp sữa, bóc ra uống vài ngụm.

Lại lấy thêm hai lát bánh mì.

Sau đó anh ta đi ra phòng khách, ngồi xuống sofa.

Móc ra một chiếc điện thoại.

Không phải chiếc anh ta vẫn dùng hàng ngày, là một chiếc khác, màu vàng hồng.

Kiểu dáng của nữ.

Anh ta mở khóa rất thành thục, xem vài dòng tin nhắn.

Khóe miệng hơi cong lên.

Chương tiếp
Loading...