CĂN NHÀ CÓ NGƯỜI THỨ BA
CHƯƠNG 9
Anh ta còn muốn người khác tưởng tôi bị bệnh tâm thần.
Đó là lý do anh ta trốn trong tủ.
Nếu tôi phát hiện ra, đi nói với người khác “chồng tôi trốn trong tủ quần áo” –
Người bình thường ai mà tin?
Mọi người sẽ nghĩ tôi phát điên rồi.
Lúc đó đưa ra tờ giám định tâm thần…
Thái dương tôi giật bần bật.
Kế hoạch này thâm độc hơn tôi tưởng tượng.
Không chỉ đơn giản là ly hôn cướp tài sản.
Là muốn triệt để hủy hoại tôi.
Làm tôi mất con, mất nhà, mất danh dự, thậm chí mất luôn cả chứng minh mình là người có suy nghĩ bình thường.
Và kẻ thao túng lại chính là chồng và mẹ chồng tôi.
Người mà tôi đã chung sống dưới một mái nhà suốt bảy năm trời.
Đêm đó tôi không ngủ, ngồi xem camera giám sát suốt đêm.
Hai giờ sáng, Lâm Thịnh chuẩn bị chui ra.
Lần này anh ta không chỉ ăn uống.
Anh ta đi đến cửa phòng làm việc, thử vặn tay nắm.
Cửa khóa – do tôi cố tình khóa lại từ tối.
Anh ta đứng trước cửa năm giây, rồi quay người bỏ đi.
Đi ra phòng khách.
Từ dưới nệm sofa móc ra một chiếc điện thoại.
Chính là chiếc màu vàng hồng đó.
Hóa ra anh ta giấu dưới nệm sofa.
Anh ta ngồi xuống, cúi đầu gõ chữ, gõ ròng rã suốt bảy phút.
Giữa chừng còn cười hai lần.
Rồi anh ta nhét điện thoại vào chỗ cũ, chui lại vào tủ.
Tôi đợi thêm hai mươi phút, chắc chắn anh ta sẽ không ra nữa.
Tôi rón rén bước ra phòng khách.
Chỗ nệm sofa, cái thứ hai từ trái sang.
Tôi thò tay vào, chạm được chiếc điện thoại.
Lấy ra, tim đập nhanh đến chóng mặt.
Màn hình sáng lên, yêu cầu vân tay.
Thử nhận diện khuôn mặt – tất nhiên là không được.
Nhập mật khẩu – ngày sinh Đóa Đóa.
Sai.
Ngày sinh Trần Dao? Tôi không biết.
Tôi nhìn hình nền khóa màn hình.
Là ảnh selfie của một người phụ nữ, tóc dài, cười rất ngọt ngào.
Trần Dao.
Hình nền điện thoại của chồng tôi lại là một người đàn bà khác.
Tôi không có thời gian để đau buồn.
Tắt màn hình khóa, đặt điện thoại về chỗ cũ.
Rồi quay lại phòng nhỏ.
Dùng điện thoại của mình nhắn một tin cho công ty thám tử.
“Tôi cần ngày sinh của Trần Dao.”
Ba phút sau có tin nhắn trả lời: “Ngày 17 tháng 6.”
Tôi đợi đến tối hôm sau, cùng một thời gian, cùng một cách thức.
2 giờ 15 sáng, Lâm Thịnh chui ra hoạt động, lượn một vòng rồi chui vào lại.
Tôi đợi nửa tiếng.
Móc chiếc điện thoại đó ra.
Nhập mật khẩu 0617.
Mở khóa thành công.
WeChat nằm ở vị trí đầu tiên.
Cuộc trò chuyện được ghim lên đầu: “Anh Thịnh”.
Tôi hít sâu một hơi, bấm mở.
Lịch sử trò chuyện kéo dài từ tháng 9 năm ngoái đến tận hôm nay.
Tin nhắn gần đây nhất là gửi hai tiếng trước –
Trần Dao: Hôm nay anh bận à?
Lâm Thịnh: Cũng tàm tạm, tối muộn mới ra được. Cô ta ngủ thì anh mới an toàn.
Trần Dao: Bao giờ thì kết thúc chuyện này đây, em không muốn đợi nữa.
Lâm Thịnh: Sắp rồi, luật sư bảo bằng chứng hòm hòm rồi, một hai tuần nữa là lật bài ngửa.
Trần Dao: Thế còn căn nhà?
Lâm Thịnh: Yên tâm, mẹ nhờ người lo vụ sổ đỏ rồi, chỉ cần phán quyết ly hôn có hiệu lực là sang tên ngay.
Trần Dao: Thế còn đứa bé?
Lâm Thịnh: Quyền nuôi con chắc chắn là của anh, cô ta lương tháng có tám nghìn, nuôi kiểu gì? Với lại mẹ đã liên hệ hai bác sĩ rồi, đến lúc đó cứ bảo tinh thần cô ta không ổn định.
Trần Dao: Anh thông minh quá đi [Hôn hôn]
Lâm Thịnh: Đều là chủ ý của mẹ, anh chỉ phụ trách thực thi thôi. Đợi ly hôn xong, chúng mình có thể đường hoàng ở bên nhau rồi.
Tôi vuốt ngược lên từng tin nhắn.
Càng đọc càng thấy lạnh người.
Tin nhắn hồi tháng Mười Một.
Trần Dao: Chị dâu là người thế nào?
Lâm Thịnh: Tạm thôi, chỉ là quá nhạt nhẽo. Em thú vị hơn nhiều.
Trần Dao: Thế sao anh vẫn sống chung?
Lâm Thịnh: Tạm bợ thôi, vả lại tiền trả trước mua nhà nhà cô ta chịu phần lớn, anh không thể ly hôn bây giờ được.
Trần Dao: Thế thì đợi lấy được nhà rồi tính [Cười trộm]