CÀNG LÊN CAO CÀNG RỚT THẢM
CHƯƠNG 8
8.
Buổi họp báo kết thúc trong thế áp đảo tuyệt đối.
Sự thật, được phơi bày.
Cố Ngôn Chi ăn cắp công trình nghiên cứu của vợ, cấu kết với tiểu tam để lừa dối mọi người — scandal này như một quả bom nổ tung trên toàn cõi mạng.
Dư luận lập tức quay ngoắt 180 độ.
Người từng chửi tôi ác độc bao nhiêu, nay phẫn nộ gấp vạn lần.
【Tôi sốc tận óc! Đây đúng là “Trần Thế Mỹ” phiên bản hiện đại! Ăn cắp công trình của vợ đem đi đoạt giải, rồi còn vụng trộm với tiểu tam?】
【Cô Tô đúng là thảm quá trời! Gọi là lấy chồng nhưng hóa ra là làm từ thiện, mà còn nuôi phải đồ súc sinh vô ơn nữa chứ!】
【Truyền nhân duy nhất của dòng họ Tô — đỉnh cao trong làng kiến trúc cổ! Cố Ngôn Chi bị mù hả? Ôm cả kho báu mà tưởng là rác?】
【Con hồ ly Lâm Vi Vi kia cũng chẳng tử tế gì, biết người ta có vợ vẫn cố chen chân, còn bụng mang dạ chửa ép người ta bỏ vợ? Chúc hai kẻ rác rưởi sớm cùng nhau rớt đài khỏi giới kiến trúc!】
Cố Ngôn Chi — thân bại danh liệt.
Hiệp hội Kiến trúc sư Quốc tế lập tức ra thông cáo giữa đêm, tuyên bố thu hồi giải “Vòm Vàng” và đưa tên anh ta vào danh sách đen vĩnh viễn của ngành.
Hiệp hội Kiến trúc sư trong nước cũng không chậm trễ, hủy bỏ toàn bộ chứng chỉ hành nghề của anh ta.
Cổ phiếu của tập đoàn Cố thị vừa mở phiên đã sụt sàn liên tiếp.
Các đối tác đồng loạt gửi thư hủy hợp đồng, ngân hàng thì ào ào kéo đến đòi nợ.
Công ty từng phồn hoa náo nhiệt, giờ chỉ còn lại nhân viên lao đao và một mớ bòng bong hỗn loạn.
Mẹ Cố Ngôn Chi — chỉ sau một đêm đã bạc trắng cả đầu.
Bà ta bán tháo nhà đất, nữ trang, dốc toàn bộ tài sản để vá những lỗ thủng trong công ty, nhưng tập đoàn Cố thị — từ đây rơi xuống vực thẳm, khó mà vực dậy.
Bà ta gọi cho tôi không biết bao nhiêu lần, nhắn hàng trăm tin, từ mắng chửi sang nài nỉ khóc lóc.
Tôi không trả lời dù chỉ một cái.
Còn Lâm Vi Vi?
Cô ta giờ đã thành… chuột chạy qua đường — ai thấy cũng muốn đập.
Cô ta bị đuổi việc ngay trong ngày scandal nổ ra.
Công ty kiến trúc mà cô ta làm việc chẳng nể nang gì, lập tức sa thải cô trong vòng một nốt nhạc.
Gia đình thì coi như mất hết mặt mũi, thẳng tay đuổi cô ra khỏi nhà.
Nghe nói, cuối cùng cô ta một mình đến bệnh viện phá thai.
Không ai đưa tiễn.
Không ai quan tâm.
Còn tôi và Cố Ngôn Chi — ly hôn suôn sẻ đến bất ngờ.
Anh ta tay trắng rời khỏi cuộc hôn nhân.
Không nhà, không tiền, không danh tiếng.
Ngày ký giấy, anh mặc một bộ vest rẻ tiền, người gầy trơ xương, hoàn toàn không còn chút bóng dáng tự mãn kiêu ngạo của năm xưa.
Anh nhìn tôi, trong ánh mắt trống rỗng chỉ còn lại hối hận.
“Tô Kỳ, anh sai rồi.”
Tôi khẽ cười.
“Tiếc là, trên đời này chẳng bán thuốc hối hận.”
“Cố Ngôn Chi, anh không phải không hiểu kiến trúc, anh chỉ là không hiểu lòng người.”
“Càng không hiểu, thế nào mới gọi là tôn trọng.”
Tôi dứt khoát ký tên.
Quay lưng rời đi, không mang theo chút lưu luyến nào.
Một năm sau.
Tôi thành lập studio kiến trúc hiện đại mang tên “Tô Thị Doanh Tạo” — lấy cảm hứng từ kỹ nghệ cổ truyền của cha, kết hợp cùng tư duy thiết kế hiện đại của chính tôi.
Cha và bác Vương — người thầy lớn nhất trong đời tôi, đều trở thành cố vấn cấp cao.
Dự án đầu tiên mà chúng tôi nhận được, là thiết kế lại một ngôi trường tiểu học nằm sâu trong vùng núi nghèo.
Tôi sử dụng kỹ thuật mộng – chốt “đỉnh treo” từ kiến trúc cổ trong thiết kế thư viện trường học.
Vừa bền chắc, vừa chịu được động đất, lại vừa đẹp mắt và tiết kiệm chi phí.
Khi công trình hoàn thiện — ánh nắng chan hòa khắp thư viện, hương sách dịu nhẹ len lỏi trong từng gian phòng, lũ trẻ vây quanh tôi, nụ cười hồn nhiên như nắng tháng ba.
Chính khoảnh khắc đó, tôi mới thật sự thấm thía:
Công trình nghiên cứu của tôi — không phải để lấy huy chương, mà là để đổi lấy tương lai.
Về sau, studio ngày càng nổi tiếng, các dự án cũng ngày một lớn hơn.
Tôi — chính là người có thể khiến trí tuệ của cha ông, tỏa sáng rực rỡ trong thời đại hôm nay.
Một lần nọ, tôi có chuyến công tác đến một thị trấn nhỏ phía Nam…
Bên vệ đường, nơi công trình xây dựng đang mịt mù bụi đất, tôi vô tình bắt gặp một bóng dáng quen thuộc mà xa lạ.
Người đó đội mũ bảo hộ màu vàng, mặc bộ đồ lao động lem luốc, đang gắng sức khuân từng thanh sắt thép nặng trĩu.
Là Cố Ngôn Chi.
Có lẽ anh ta cảm nhận được ánh mắt tôi, bèn ngẩng đầu nhìn về phía này.
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau giữa khoảng không.
Anh ta khựng lại, thanh thép trong tay “keng” một tiếng rơi xuống mặt đất.
Ánh nắng gay gắt, tôi chẳng nhìn rõ được biểu cảm trên gương mặt anh ta.
Chỉ là tôi thản nhiên rút lại ánh mắt, xoay người bước lên xe.
Tài xế hỏi:
“Cô Tô, mình về đâu ạ?”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ — khu đô thị mới đang vươn mình lớn dậy, từng khối kiến trúc do chính tay tôi vẽ nên, kiêu hãnh vươn lên trời xanh.
Tôi mỉm cười.
“Về nhà.”
Xe lăn bánh, hòa vào dòng người tấp nập.
Mọi thứ phía sau, nhanh chóng bị bỏ lại trong gương chiếu hậu — mỗi lúc một nhỏ, rồi hoàn toàn biến mất.
Cuộc đời tôi, sớm đã lật sang một chương mới.
Còn quá khứ…
Chỉ là hạt bụi ven đường — nhỏ bé, mờ nhạt.
Gió thổi qua, cuốn bay đi.
-Hết-