CHIẾC VÒNG TAY BÍ MẬT CỦA MẸ
CHƯƠNG 12
“Ông Chung, cháu tên là Hứa Thấm, là con gái của Chu Tú Vân.”
Sau đó, tôi đem tất cả những gì tôi đã trải qua suốt năm năm qua, từ lúc lấy chồng vào nhà họ Cao, cho đến sự chèn ép của Lý Phượng Hà, sự vô tình và ích kỷ của Cao Dương, rồi đến lúc phát hiện ra bí mật của chiếc vòng, cùng với bộ mặt tham lam xấu xí của hai mẹ con bọn họ, kể lại một cách rõ ràng và chi tiết nhất.
Tôi không thêm mắm dặm muối, cũng không cố tình tỏ ra đáng thương.
Tôi chỉ đang bình thản trần thuật lại sự thật.
Một câu chuyện về nhân tính, về sự tôn nghiêm, và về sự vùng lên phản kháng của một người phụ nữ trong tuyệt vọng.
Trong quá trình tôi kể, Chung Ly luôn lặng lẽ lắng nghe, đôi mắt sắc bén đó chưa từng rời khỏi mặt tôi.
Tề Việt ở bên cạnh cũng dừng tay, hai đầu lông mày cau chặt, trong ánh mắt có sự đồng tình, nhưng nhiều hơn là phẫn nộ.
Khi tôi kể đến câu nói của Cao Dương “Loại người nhà quê như mẹ em thì có đồ gì giá trị chứ”, ngón tay Chung Ly gõ mạnh xuống bàn vẽ.
“Thứ không biết trời cao đất dày!”
Đến lúc tôi kể bọn họ gào thét đòi chia đôi chiếc vòng, bắt tôi ra đi tay trắng, khóe miệng Chung Ly nhếch lên một nụ cười lạnh lùng đầy chế giễu.
“Tham lam, là tội nguyên thủy của con người.”
Đợi tôi kể xong, căn phòng rơi vào một khoảng lặng dài.
Tôi bình tĩnh nhìn Chung Ly, chờ đợi “phán quyết” của ông.
Rất lâu sau, ông mới chậm rãi lên tiếng, hỏi tôi một câu.
“Cô gái nhỏ, cháu muốn làm gì?”
Câu hỏi của Chung Ly, như một viên đá ném vào mặt hồ yên ả trong lòng tôi.
Tôi muốn làm gì?
Trên đường tới đây, trong vô số những đêm trằn trọc không ngủ nổi, tôi đã từng vẽ ra hàng nghìn cách để trả thù.
Nhưng khoảnh khắc này, đứng trước một vị trưởng bối đã thấu tỏ sự đời, những suy nghĩ đầy bạo lực kia lại bỗng trở nên thật ấu trĩ và nông cạn.
Tôi ngẩng đầu, đón lấy ánh mắt sắc bén của ông, giọng rõ ràng và kiên định.
“Ông Chung, cháu không muốn trả thù.”
Câu trả lời của tôi khiến cả Chung Ly và Tề Việt đều khẽ sững sờ.
“Cháu chỉ muốn lấy lại những thứ vốn dĩ thuộc về mình, cùng với tôn nghiêm của cháu và mẹ, thứ đã bị bọn họ dẫm đạp dưới chân.”
“Cháu không phải người nhà quê, mẹ cháu cũng không phải bà già nông thôn để bọn họ tùy ý sỉ nhục.”
“Cháu muốn cho họ biết, cái thứ mà họ khinh thường, phỉ nhổ, rốt cuộc là cái gì.”
“Cháu muốn ly hôn, bằng một cách đàng hoàng nhất, hợp pháp nhất.”
“Cháu muốn bọn họ phải trả một cái giá thích đáng cho lòng tham và sự ngu xuẩn của chính mình.”
Tôi nói xong, căn phòng tĩnh lặng như tờ.
Chung Ly nhìn tôi, nhìn rất lâu.
Trong đôi mắt sắc bén đó, từ từ ánh lên một sự tán thưởng.
“Tốt.” Ông chậm rãi gật đầu, “Có cốt khí, không uổng là hậu duệ của người mà Văn Bác phải liều mạng bảo vệ.”
Ông quay sang Tề Việt.
“Tiểu Việt.”
“Sư phụ, có con.” Tề Việt lập tức đứng lên, cung kính đáp.
“Đi, liên lạc với lão Trần của nhà đấu giá Hoa Tín, bảo là ta đang có một món đồ độc nhất vô nhị, hỏi ông ấy xem phiên đấu giá mùa xuân sắp tới, có thể sắp xếp một vị trí đặc biệt nhất không.”
Mắt Tề Việt sáng rực lên.
Nhà đấu giá Hoa Tín!
Đó là nhà đấu giá hàng đầu cả nước, những món đồ được đưa lên sàn ở đó, không có món nào là không có giá trị liên thành.
“Vâng, sư phụ!” Cậu ta không hỏi thêm câu nào, lập tức lấy điện thoại, bước ra ngoài sân gọi.
Chung Ly quay lại nhìn tôi.
“Cô gái, cuốn sổ ghi chép kia, cháu mang theo chứ?”
Tôi hơi ngớ người, vội vàng lấy cuốn sổ ghi chép chi tiêu gia đình suốt năm năm qua từ vali đưa cho ông.
Ông đeo kính lão lên, xem từng trang vô cùng kỹ lưỡng.
Càng xem lâu, sắc mặt ông càng trầm xuống.
“Năm năm, cháu đã trả hơn hai mươi ba vạn sáu ngàn tệ tiền vay mua nhà cho cái gia đình đó.”
“Tiền điện, nước, gas, phí quản lý, cùng các khoản sinh hoạt, tổng cộng là mười bảy vạn tám ngàn tệ .”
“Đó là chưa tính đến năm năm thanh xuân của cháu, và cả những công việc nhà không công.”
Ông gấp cuốn sổ lại, gỡ kính xuống, ánh mắt trở nên vô cùng lạnh lẽo.
“Bọn họ bắt cháu ra đi tay trắng?”
“Trên đời này, không có đạo lý đó.”
Ông trầm ngâm một lát, dường như đang suy tính điều gì.
“Chuyện này, không thể chỉ dùng cách giải quyết theo luật pháp.”
“Đối phó với loại người đó, cháu phải đánh đòn tâm lý trước.”
“Đòn tâm lý?” Tôi có phần không hiểu.
Khóe miệng Chung Ly nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.
“Kẻ tham lam, điều sợ nhất chính là trơ mắt nhìn thấy đống của cải tưởng chừng như đã nắm trong tay, phút chốc tan thành mây khói.”
“Cháu đã ghi âm lại rồi phải không?”
Tôi gật đầu.
“Rất tốt.”