CHỒNG SANG CANADA BA NGÀY, TÔI CHUYỂN SẠCH 880 VẠN TỆ
CHƯƠNG 10
“Tất cả những chuyện này không phải do tôi gây ra.”
“Là do lòng tham và sự ngu dốt của các người.”
“Không phải tôi phán xét các người. Là sự thật đang phán xét.”
“Tôi tha cho các người?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta.
“Từ khoảnh khắc tôi quyết định ly hôn, các người đã biến mất khỏi cuộc đời tôi.”
“Tương lai của tôi không còn liên quan gì đến các người.”
“Thứ cô nên lo không phải là xin tôi.”
“Mà là về nhà suy nghĩ cho kỹ. Không còn tôi — cái ‘máy ATM’ — gia đình các người sống thế nào.”
Mặt cô ta trắng bệch.
Xin lỗi chỉ là cái cớ.
Cô ta đến vì danh tiếng. Vì tiền đồ. Vì muốn tôi gỡ bài.
Cô ta tưởng tôi vẫn là Ôn Giai mềm lòng.
Sai rồi.
“Tôi nói xong rồi.”
Tôi cầm tập tài liệu lên.
“Tôi còn họp. Mời về.”
Chu Đình Đình đứng đó vài giây. Môi mấp máy, nhưng không thốt ra được lời nào.
Cuối cùng, cô ta quay đi.
Bóng lưng lảo đảo.
Tôi không hả hê.
Chỉ cảm thấy vở kịch này cuối cùng cũng sắp hạ màn.
Và đời tôi, cũng nên lật sang trang mới.
12.
Thứ Năm. Cục Dân Chính.
Tôi và luật sư đại diện phía Chu Minh Khải, dưới sự chứng kiến của nhân viên, hoàn tất thủ tục cuối cùng.
Khi cuốn giấy chứng nhận ly hôn màu đỏ được trao vào tay tôi, lòng tôi phẳng lặng như mặt hồ.
Không có sự giải thoát cuồng nhiệt.
Không còn oán hận.
Chỉ là hoàn thành một việc lẽ ra nên làm từ rất lâu.
Bước ra khỏi cổng, ánh nắng chói chang.
Tôi nheo mắt, mất vài giây để quen với thứ ánh sáng tự do đã lâu không thấy.
Luật sư đứng cạnh, chân thành nói:
“Cô Ôn, chúc mừng cô. Tái sinh rồi.”
“Tôi cảm ơn.” Tôi mỉm cười gật đầu. “Thời gian qua làm phiền cô nhiều.”
“Đó là công việc của tôi. Nhưng nói thật, cô là thân chủ bình tĩnh và quyết đoán nhất tôi từng gặp.”
Chúng tôi bắt tay rồi chia tay.
Tôi ngồi vào xe, chưa vội khởi động.
Mở điện thoại, tôi vào nhóm WeChat đã bị mình chặn từ lâu — “Gia đình yêu thương”.
Ngày trước, tôi là người tích cực nhất trong đó.
Sáng chào buổi sáng, tối chúc ngủ ngon. Hỏi thăm sức khỏe bố mẹ chồng. Chia sẻ chuyện thường ngày của Chu Minh Khải.
Giờ nhóm im lìm.
Tôi nhấn “Xóa và rời nhóm”.
Màn hình hiện hộp xác nhận.
Tôi bấm “Đồng ý”.
Từ nay, giang hồ không gặp lại.
Đúng lúc đó, một số lạ nhắn tin.
“Ôn Giai, coi như cô giỏi.”
“Cả đời này Chu Minh Khải tôi coi như ngã vào tay cô.”
“Cô đừng đắc ý, tôi không để yên đâu, cô cứ chờ đấy!”
Chu Minh Khải.
Tiếng gào cuối cùng của kẻ cùng đường.
Tôi nhìn tin nhắn, thậm chí không buồn nổi giận.
Một kẻ thất bại, ngoài vài câu đe dọa rỗng tuếch, còn có thể làm gì?
Tôi không trả lời.
Tôi chặn luôn số đó.
Rồi gọi cho Lý Vy.
“Vy, tớ lấy được giấy ly hôn rồi.”
“Nữ hoàng vạn tuế!” Bên kia là tiếng hét khoa trương quen thuộc. “Cậu ở đâu? Tớ đến ngay! Hôm nay phải ăn mừng! Nhà hàng Pháp mới trên tầng thượng Trung tâm Hoàn Cầu, tớ đặt bàn rồi! Không say không về!”
“Được.” Tôi bật cười. “Tớ tới ngay.”
Tôi nổ máy, hạ cửa kính.
Gió đầu đông mang theo chút lạnh lướt qua gương mặt.
Lạnh nhưng khiến tôi tỉnh táo vô cùng.
Tôi lái xe trên những con đường quen thuộc của thành phố.
Hàng ngô đồng hai bên đường đã ngả vàng.
Ánh nắng xuyên qua tán lá, rơi thành những mảng sáng loang lổ.
Tám năm qua, ngày nào tôi cũng đi con đường này.
Đi chợ.
Đến công ty Chu Minh Khải.
Sang nhà bố mẹ anh ta.
Thế giới của tôi từng nhỏ bé đến vậy.
Còn giờ, con đường phía trước bỗng rộng mở.
Điện thoại vang lên một tiếng.
Thông báo lãi đầu tư từ ngân hàng.
Với 8,8 triệu tiền gốc, chỉ cần gửi vào kênh an toàn nhất, lợi nhuận mỗi tháng cũng đủ để tôi sống dư dả.
Đó là chỗ dựa bố mẹ để lại.
Cũng là chỗ dựa tôi tự tay giữ được.
Tôi không còn là vợ của ai.
Không còn là con dâu của ai.
Tôi chỉ là Ôn Giai.
Một người phụ nữ độc lập, có sự nghiệp, có bạn bè, có tài sản, có tương lai.
Xe dừng ở bãi đỗ dưới nhà hàng.
Tôi bước vào thang máy, nhìn mình trong gương.
Bộ đồ công sở chỉnh tề. Lớp trang điểm tinh tế. Ánh mắt sáng và kiên định.
Tôi mỉm cười với chính mình.
Một nụ cười lâu lắm rồi mới thật sự là của tôi.
Cửa thang máy mở ra.
Lý Vy đã đứng chờ sẵn.
Cô ấy ôm tôi thật chặt.
“Chào mừng trở lại, nữ hoàng của tớ.”
Trong nhà hàng, nhạc nhẹ vang lên.
Ngoài cửa kính là toàn cảnh thành phố về đêm.
Đèn sáng muôn nhà. Dòng xe nối dài không dứt.
Chúng tôi gọi champagne ngon nhất. Hàu tươi nhất.
“Nào, ly đầu tiên.” Lý Vy nâng ly. “Vì tình yêu đã chết của chúng ta!”
“Không.” Tôi cười, chạm ly với cô ấy.
“Vì tương lai hoàn toàn mới của chúng ta.”