CHÚNG TA CHỈ LÀ NGƯỜI CŨ CỦA NHAU

CHƯƠNG 8



Sáng hôm sau.

Khắp các mặt báo lớn.

“Tập đoàn Kiều Viễn mạnh tay khởi kiện – Lâm Uyển Uyển và blogger tung tin đồn chính thức bị kiện ra tòa”

“Thẩm Viễn xuất hiện trong livestream – tình cũ hoàn toàn trở mặt”

“Kiều Vi Vi: Pháp luật là ranh giới. Tin đồn phải trả giá.”

Cư dân mạng quay xe toàn tập.

“Ủng hộ Chủ tịch Kiều bảo vệ danh dự! Đúng là phải xử mạnh tay với mấy kẻ tung tin!”

“Không ngờ tôi lại thấy Thẩm Viễn… ngầu đến thế?”

“Dù vẫn là trợ lý, nhưng cảm giác anh ta đứng về phía chị Vi thật sự.”

“Câu thoại của ‘chồng cũ’: Tôi mà đã kiện, thì Bạch Nguyệt Quang cũng không thoát!”

“Chị Vi đúng là biết cách dùng người!”

Trong văn phòng.

Thẩm Viễn đặt một tập tạp chí tài chính mới nhất lên bàn làm việc của tôi.

Trang bìa là bài viết nổi bật về Tập đoàn Kiều Viễn và Yến Hoa.

Anh ta không lập tức rời đi.

Đứng yên trước bàn vài giây.

Lặng lẽ.

“Bên luật sư… đã bắt đầu các bước tố tụng.”

“Ừ.” Tôi không ngẩng đầu lên.

“...Cảm ơn.”

Giọng anh ta rất khẽ. Như thể cố tình không để ai khác nghe thấy.

Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta.

“Cảm ơn vì điều gì?”

“Cảm ơn vì…” Anh ta dừng lại một nhịp. “Vì cô… không triệt để hủy diệt.”

Thứ chúng tôi kiện là tội phỉ báng, không phải những tội danh nặng hơn.

Nghĩa là nếu Lâm Uyển Uyển chịu nhận sai, xin lỗi và bồi thường tổn thất, thì cô ta sẽ không phải ngồi tù.

“Trợ lý Thẩm.” Tôi đặt bút xuống, giọng đều đặn. “Công việc là công việc. Trả thù, là thứ trò chơi thấp kém.”

“Thời gian của tôi – rất đắt giá.”

Ánh mắt Thẩm Viễn dừng lại trên tôi, sâu thẳm.

Có điều gì đó đang cuộn trào phía sau vẻ bình lặng ấy.

Cuối cùng, anh ta gật đầu.

“Hiểu rồi.”

Quay người rời đi.

Bước chân dường như nhẹ hơn một chút.

 

Yến Hoa chính thức đi vào guồng quay ổn định.

Trở thành mũi giáo sắc bén nhất trong hệ thống Tập đoàn Kiều Viễn.

Giá trị công ty tăng gấp nhiều lần.

Những kẻ từng dè bỉu, mỉa mai, giờ chen nhau xếp hàng xin hợp tác.

Thẩm Viễn vẫn là trợ lý của tôi.

Nhưng dường như anh ta cũng không còn phản kháng gay gắt như trước nữa.

Thỉnh thoảng, khi cả hai cùng tăng ca đến tận đêm khuya, lúc đưa cho tôi một ly cà phê nóng vừa độ, anh ta sẽ khẽ nhắc.

“Chủ tịch Kiều, muộn rồi. Mấy phần còn lại để mai xem cũng được.”

Tôi liếc nhìn anh ta một chút.

“Ừ.”

Rồi cúi đầu tiếp tục đọc tài liệu.

Mọi thứ dường như đã đi vào một quỹ đạo mới.

Cho đến...

Chiều thứ Sáu hôm đó.

Tôi nhận được một cuộc gọi lạ.

Mã vùng hiển thị là Nam Thành.

Quê tôi.

Tim tôi đột nhiên siết lại, có linh cảm chẳng lành.

Tôi bắt máy.

Một giọng phụ nữ trung niên, vội vàng và hốt hoảng truyền đến.

“Cho hỏi… có phải là Kiều Vi Vi không?”

“Là tôi.”

“Vi Vi à! Là bác Trương đây! Bác ở ngay cạnh nhà con ở quê! Con về gấp đi! Mẹ con... mẹ con ngất xỉu, đang được cấp cứu trong bệnh viện! Bác sĩ nói là xuất huyết não, tình hình rất nguy hiểm!”

Đầu óc tôi ong một tiếng.

Hoàn toàn trống rỗng.

Tôi lập tức lên chuyên cơ riêng bay thẳng về Nam Thành.

Suốt cả chuyến đi, tôi nắm chặt điện thoại trong tay.

Lòng bàn tay lạnh toát, ướt đẫm mồ hôi.

Đầu óc tôi quay cuồng, rối bời.

Chỉ toàn là hình ảnh về mẹ.

Bà vốn đã không khỏe.

Mẹ tôi vốn rất mạnh mẽ.

Chưa từng nói cho tôi biết điều gì.

Sợ làm tôi lo, sợ ảnh hưởng đến công việc của tôi.

Cơn hoảng loạn như nuốt chửng lấy tôi.

Bên cạnh, Chu Nhiên sốt ruột đến mức như muốn bật khóc.

“Vi Vi! Đừng làm tôi sợ! Dì nhất định sẽ không sao! Người tốt thì ông trời thương, chắc chắn sẽ qua khỏi!”

Thẩm Viễn cũng có mặt trên máy bay.

Anh ta chịu trách nhiệm sắp xếp toàn bộ quy trình bệnh viện và cấp cứu.

Lúc này đang cầm điện thoại, nói chuyện với đội ngũ y tế bên kia bằng tiếng Anh lưu loát.

“Vâng, tình trạng bệnh nhân… gửi ngay ảnh chụp CT não qua… chuẩn bị đội phẫu thuật tốt nhất sẵn sàng…”

Anh ta bình tĩnh xử lý mọi việc.

Trấn an bố tôi.

Liên hệ với các mối quan hệ bên Nam Thành.

Bảo đảm mẹ tôi sẽ được cấp cứu nhanh nhất với điều kiện tốt nhất.

Khi máy bay hạ cánh.

Xe cứu thương đã chờ sẵn ở khu đỗ chuyên cơ.

Cả đoàn xe có cảnh sát mở đường chạy thẳng tới bệnh viện hàng đầu Nam Thành.

Đội ngũ bác sĩ chuyên khoa cấp cao đã vào vị trí.

Đèn trong phòng phẫu thuật sáng rực.

Tôi đứng bên ngoài.

Cảm giác toàn thân lạnh như băng.

Bố tôi như già đi cả chục tuổi chỉ sau một đêm.

Thấy tôi, người đàn ông suốt đời cứng cỏi ấy, vành mắt đỏ hoe.

“Vi Vi… mẹ con…”

Tôi ôm lấy ông.

“Bố, đừng sợ. Mẹ sẽ không sao đâu.”

Giọng tôi run lên.

Thẩm Viễn lặng lẽ đưa cho tôi một ly nước ấm.

“Chủ tịch Kiều, bác trai, uống chút nước đi. Ca phẫu thuật sẽ còn mất thời gian.”

Anh ta ngồi yên lặng trên băng ghế phía hành lang.

Không nói nhiều.

Chỉ thỉnh thoảng liên lạc với ai đó.

Chắc chắn rằng mọi thiết bị, thuốc men, bác sĩ – tất cả đều đang đúng vị trí.

Chương trước Chương tiếp
Loading...