CÓ NHỮNG GIA ĐÌNH CHỈ LÀ NGHĨA VỤ
CHƯƠNG 16
Lúc đưa con bé vào phòng ký túc xá, nó quay lại vẫy tay chào tôi, động tác hơi lóng ngóng nhưng lại rất mạnh mẽ.
Giây phút cánh cửa khép lại, tôi chợt thấy đứng không vững.
Người nhân viên đưa cho tôi một tờ khăn giấy: “Cô có thể buồn một lát, nhưng đừng quá lâu. Đứa trẻ vẫn còn đang trông chờ vào cô đấy.”
Tôi gật đầu.
Khi bước ra khỏi trung tâm bảo trợ, mưa đã tạnh, những chiếc lá bên đường được gội rửa sáng bóng, không khí phảng phất mùi cỏ xanh.
Đi bộ trên đường về, tôi bỗng thấy thành phố này không còn xa lạ như trước nữa.
Nơi đây có ánh đèn trắng lạnh lẽo của tòa án, có tiếng cười kìm nén của bọn trẻ dọc hành lang viện bảo trợ, và cả chuyến tàu điện ngầm cùng những tòa nhà văn phòng mà tôi sẽ đi làm hằng ngày.
Nó không hoàn hảo, nhưng lại là nơi do chính tay tôi lựa chọn ở lại.
Tin tức về bố mẹ, mãi nửa tháng sau tôi mới biết được qua lời luật sư.
“Phía công an đã chính thức khởi tố điều tra ‘Trung tâm Dịch vụ Phúc lợi Ngôi Nhà Hy Vọng’.” Anh nói trong điện thoại. “Liên quan đến nhận con nuôi trái phép, làm giả giấy tờ và những nghi vấn nghiêm trọng hơn. Về phía bố mẹ cô, hiện tại họ đang trong quá trình phối hợp điều tra. Việc có bị truy cứu trách nhiệm hình sự hay không còn phụ thuộc vào vai trò cụ thể của họ trong toàn bộ vụ việc.”
Tôi siết chặt điện thoại, đầu ngón tay hơi lạnh: “Họ sẽ bị kết án sao?”
“Bây giờ kết luận vẫn còn quá sớm.” Anh ngập ngừng một lát. “Nhưng có một điều chắc chắn, cơ quan dân chính đã bác bỏ tư cách giám hộ của họ, trong một khoảng thời gian ngắn em gái cô sẽ không trở về ngôi nhà đó đâu.”
Tôi đứng trên ban công, nhìn về phía bầu trời xám xịt đằng xa.
Đó là sự thật.
Sự việc sẽ không vì tôi trốn tránh mà biến mất.
“Tây Ninh, cô ổn chứ?” Luật sư bỗng hỏi.
Tôi sững lại: “Cũng tạm ổn.”
“Cô làm rất tốt rồi.” Anh nói. “Không ai có nghĩa vụ phải tha thứ cho mọi tổn thương, cũng không ai bắt buộc phải vì thứ gọi là đạo hiếu mà đánh cược cả cuộc đời mình. Cô đã làm hết sức mình trong khi vẫn giữ vững được giới hạn, thế là đủ rồi.”
Cúp máy xong, tôi đứng lặng trên ban công rất lâu.
Về bố mẹ, tôi không đi nghe ngóng thêm chi tiết nào nữa.
Một mặt là vì vụ án đã bước vào giai đoạn bảo mật, rất nhiều nội dung không được công bố; mặt khác, tôi cũng hiểu, cho dù có biết thêm thì cũng chẳng thay đổi được gì.
Cảm xúc đối với họ, trong suốt thời gian qua, giống như bị người ta từ từ rút sợi tơ ra, từ phẫn nộ, đến thất vọng, rồi thành một sự thê lương khó gọi tên.
Họ là bố mẹ tôi, đó là sự thật không thể thay đổi.
Họ từng cho tôi sự ấm áp, nhưng cũng mang đến cho tôi rất nhiều tổn thương, đó cũng là sự thật.
Trước kia, tôi luôn muốn có một kết luận rõ ràng, hoặc là phủ nhận sạch trơn, hoặc là tha thứ hoàn toàn, như thể chỉ có vậy, mớ bòng bong trong lòng mới được gỡ ra.
Nhưng giờ tôi nhận ra, có những mối quan hệ có thể vĩnh viễn chẳng thể dùng một lời mà tóm gọn lại được.
Nó giống như một vết thương bị băng bó bằng lớp gạc cũ, lành lại không được tốt, cử động một chút là nhói đau, nhưng đã không còn cách nào để cắt bỏ nó đi hoàn toàn.
Tôi có thể lựa chọn, không để nó tiếp tục lây lan.
Thời gian chầm chậm trôi qua.
Tôi thuê một căn hộ độc thân gần công ty hơn ở Hàng Châu. Căn nhà không lớn nhưng cửa sổ lại rất rộng, lúc trời nắng gắt, sẽ có một vệt sáng ấm áp rải trên sàn nhà.
Ở công ty, cơn sóng gió đã qua, thỉnh thoảng vẫn có đồng nghiệp tò mò nhìn tôi.
Có người lấp lửng nhắc đến chuyện đó trong phòng pha trà, tôi chỉ mỉm cười: “Vào quy trình pháp lý rồi, coi như chuyện đã qua đi.”
Cũng có người dúi vào tay tôi một ly trà sữa, khẽ thủ thỉ: “Cố lên.”
Những lòng tốt bé nhỏ ấy giúp tôi kéo mình ra khỏi vũng lầy cảm xúc trong vô vàn những đêm tưởng chừng như nghẹt thở.
Tôi bắt đầu chủ động gặp bác sĩ tâm lý, mỗi tuần một lần, để gỡ bỏ từng chút một những thứ đè nặng trong lòng từ bé đến lớn mà không dám, hay không biết phải nói ra thế nào.
“Cô không nhất thiết phải trở thành một ‘đứa con ngoan’.” Bác sĩ tâm lý nói. “Trước tiên, cô phải là chính mình.”
“Nhưng tôi luôn thấy áy náy.” Tôi nói. “Áy náy vì đã không đưa em gái đi ngay từ đầu, áy náy vì bây giờ không thể cho con bé một gia đình trọn vẹn.”
“Cô không phải Thượng đế.” Bác sĩ nhìn tôi. “Cô chỉ có thể đưa ra sự lựa chọn trong khả năng hiện tại của mình. Cô đã làm rất nhiều cho cô bé rồi.”
Tôi im lặng một hồi lâu, chầm chậm gật đầu.
Tôi bắt đầu cố định hai tuần đến trung tâm bảo trợ một lần.