CỦA HỒI MÔN 150.000 TỆ
CHƯƠNG 9
“Cô giỏi. Cô giỏi lắm.”
“Tôi còn chưa nói hết cái giỏi của tôi đâu.”
Tôi lướt điện thoại sang trang khác.
“Căn nhà đứng tên anh, tiền trả trước bố anh cho 150 nghìn, anh tự bỏ ra 50 nghìn, còn lại là vay ngân hàng. Nhưng 120 nghìn tiền sửa nhà lại là tiền dưỡng già của mẹ anh moi ra. Xe mua lăn bánh 180 nghìn, vay toàn bộ. Tiền trong quỹ tín dụng nhà ở của anh đã bị rút nhẵn thín.”
“Rốt cuộc cô đã tra ra bao nhiêu chuyện của tôi rồi?”
“Không nhiều. Vừa đủ để dùng ra tòa ly hôn.”
Anh ta trừng trừng nhìn tôi.
Tôi thản nhiên đứng đó.
“Cô muốn ly hôn?”
“Anh thấy sao?”
“Cô—” Giọng anh ta bắt đầu run rẩy, “Cô đã tính toán hết rồi?”
“Không phải tính toán. Là anh không coi tôi là vợ trước. Bắt đầu từ cái ngày thứ 3 gõ bàn đòi tiền hồi môn, anh đã bắt đầu tính toán rồi. Tôi chỉ là tiếp chiêu thôi.”
Tay anh ta thõng xuống.
Không nắm chặt nữa.
Anh ta đột nhiên bật cười.
Cái kiểu cười mà tôi chưa từng thấy.
Cái kiểu tuyệt vọng cùng cực.
“Tô Niệm, cô thắng rồi. Từ đầu đến cuối cô đã thắng rồi.”
“Tôi không muốn thắng. Tôi chỉ không muốn thua.”
Anh ta cầm lấy áo khoác, bước ra cửa.
Ngoái đầu lại nhìn tôi một cái.
“Cô không còn yêu tôi nữa à?”
Câu hỏi này.
Tôi suy nghĩ mất hai giây.
“Anh từng yêu tôi sao?”
Anh ta không đáp.
Cửa đóng lại.
Chương 15
Hạn chót mà Chu Phàm đưa ra đã đến.
Hôm đó là ngày thứ 65 kể từ khi tôi gả vào nhà họ Trần.
10 giờ sáng, tôi nhận được một cuộc điện thoại lạ gọi vào máy.
“Tô Niệm?”
“Ai vậy?”
“Tôi là Liễu Uyển.”
Tôi suýt nữa thì cúp máy.
Nhưng giọng điệu của cô ta có gì đó không ổn.
“Đừng cúp vội. Có chuyện này cô nhất định phải biết.”
“Nói đi.”
“Sáng nay Trần Hạo đến tìm tôi, quỳ xuống cầu xin tôi cho mượn tiền. Tôi không cho. Nhưng trước lúc đi anh ta bỏ lại một câu.”
“Câu gì?”
“Anh ta bảo — ‘Bố tôi đem nhà đi thế chấp cho Chu Phàm rồi.'”
Tim tôi hẫng một nhịp.
“Ý cô là sao?”
“Ý trên mặt chữ đấy. Bố chồng cô, đem căn nhà hai người đang ở đi thế chấp lần hai, vay 300 nghìn để trả nợ cho Trần Hạo. Lãi suất 2 phân rưỡi .”
Tôi siết chặt điện thoại, lưng tựa vào tường.
“Ông ấy làm lúc nào?”
“Mới hôm qua. Chu Phàm gọi điện khoe khoang với tôi. Hắn bảo cả cái nhà này sập bẫy hết rồi.”
Bố chồng thế chấp nhà.
300 nghìn tệ. Lãi suất 2 phân rưỡi.
Tức là, cái nhà này bây giờ không chỉ nợ 530 nghìn.
Mà là 830 nghìn.
Hơn nữa căn nhà đó — dù không có tên tôi, nhưng mẹ chồng đang sống trong đó. Tiền dưỡng già của bố chồng nằm trọn trong đó.
“Liễu Uyển, cô nói cho tôi biết mấy chuyện này để làm gì?”
“Bởi vì tôi không muốn dính dáng gì đến cái thể loại gia đình này nữa. Cái bộ dạng quỳ lạy van xin của Trần Hạo khiến tôi nhận ra một điều.”
“Điều gì?”
“Hắn ta không phải là đàn ông. Hắn là một cái hố không đáy. Ai rớt vào là chết chìm kẻ đó.”
“Bây giờ cô mới nhận ra sao?”
“Tôi cũng là nạn nhân. Lúc theo đuổi tôi hắn bảo hắn độc thân.”
“Hắn nói hắn độc thân?”
“Đúng. Tôi mới biết hắn có vợ hồi tháng trước thôi.”
Tôi im lặng vài giây.
“Cho dù cô có tin hay không — những lời tôi nói đều là thật.” Liễu Uyển nói tiếp, “Chị dâu, chạy đi. Chạy ngay khi còn có thể.”
Điện thoại cúp.
Tôi đứng trong phòng, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Dưới sân, mẹ chồng đang tưới hoa.
Ngoài ban công, bố chồng đang đọc báo.
Hai con người này — một người thì moi tiền dưỡng già cho con trai sửa nhà, một người thì bị con xúi bẩy đem nhà đi thế chấp.
Họ có biết không?
Bố chồng biết. Ông ấy là người ký tên.
Còn mẹ chồng thì sao?
Tôi đi xuống lầu.
Bước ra ban công, đứng cạnh bố chồng.
“Bố.”
“Niệm Niệm à.”
“Chuyện căn nhà, bố biết cả rồi đúng không?”
Tay lật báo của ông khựng lại.
“Chuyện gì cơ?”
“Chuyện thế chấp cho Chu Phàm ấy.”
Tay ông bắt đầu run rẩy.
Tờ báo rơi bịch xuống đất.
Ông nhìn tôi, môi run lẩy bẩy.
“Con… sao con biết?”
“Bố tự nguyện sao?”
Ông không đáp.
“Bố. Có phải Trần Hạo cầu xin bố không?”
Ông cúi đầu.
“Hạo Hạo bảo… nếu không thế chấp, Chu Phàm sẽ đánh gãy chân nó…”
“Nên bố đem cả cái nhà ra đánh cược.”
“Nó là con trai bố…”
“Tiền dưỡng già của bố cũng đưa cho anh ta rồi đúng không? 120 nghìn tiền sửa nhà kia, không phải là tiền tiết kiệm của bố sao?”
Ông nín lặng.
Một ông lão ngoài sáu mươi tuổi, ngồi trên chiếc ghế nhựa ngoài ban công, lưng còng gập xuống, mái tóc bạc trắng phất phơ trong gió từng sợi một.
“Bố, chuyện này không thể tiếp diễn được nữa.”
Ông ngẩng đầu nhìn tôi.
“Niệm Niệm… con có thể giúp Hạo Hạo được không…”
Lại là câu này.
Mỗi một người trong cái nhà này đều nói với tôi câu này.
Con có thể giúp Hạo Hạo được không.
Giúp cái gì? Giúp lấp một cái hố mãi mãi không bao giờ đầy?
“Bố, con không giúp được anh ta. Nhưng con có thể giúp bố và mẹ.”
“Ý con là sao?”
Tôi ngồi xổm xuống, nhìn ông.
“Nếu nhà bị Chu Phàm siết mất, bố và mẹ ở đâu?”
Tay ông lại bắt đầu run rẩy.
“Con nghĩ cho bố mẹ một đường lui. Nhưng điều kiện là—”
Tôi chưa kịp nói hết câu.
Dưới lầu có tiếng mở cửa.
Trần Hạo về.
Theo sau là Chu Phàm.
Và hai tên đàn ông mặc áo phông đen.
Vừa bước vào, Chu Phàm đã nhe răng cười.
“Chú Trần, thủ tục giấy tờ nhà cháu xem qua rồi, không vấn đề gì. Nhưng cháu vẫn muốn nói chuyện trực tiếp với chị dâu.”
Hắn nhìn sang tôi.