ĐÊM TÂN HÔN, TÔI DỌN SẠCH NHÀ CHỒNG

CHƯƠNG 15



Mở cửa ra, Chu Tuyết đang đứng đó.

Không trang điểm, mặc một chiếc áo hoodie màu xám.

Hoàn toàn khác với cái dáng vẻ hống hách bắt tôi bóc tôm trên bàn ăn hôm nào.

“Chị dâu.”

Giọng cô ta rất nhỏ.

“Em vào nhà ngồi một lát được không?”

Tôi lách người nhường chỗ.

Chu Tuyết bước vào, nhìn quanh quất.

“Chỗ này của chị sạch sẽ thật đấy.”

“Có lời gì thì nói thẳng đi.”

Cô ta ngồi xuống sofa, đặt hai tay lên đầu gối xoa xoa.

“Chị dâu, mẹ em bảo em đến.”

“Biết rồi.”

“Mẹ bảo em đến xuống nước với chị, bảo chị về nhà.”

“Rồi sao nữa?”

“Mẹ bảo nếu chị về, sau này sẽ không bắt chị chờ cơm nữa. Cũng không thu thẻ lương của chị nữa.”

Tôi nhìn cô ta.

“Cô tin không?”

Chu Tuyết im lặng vài giây.

“Em có tin hay không không quan trọng.”

“Lúc bà ta bảo cô đến truyền lời, còn dặn dò thêm gì nữa phải không?”

Ngón tay Chu Tuyết xoắn lấy ống tay áo hoodie, không nói gì.

“Bà ta có bảo cô xem thử chỗ tôi có đồ gì giá trị không? Xem tôi sống có tốt thật không?”

Tay Chu Tuyết dừng lại.

Cô ta ngước lên nhìn tôi.

“Chị dâu, sao chuyện gì chị cũng biết thế?”

“Vì mẹ cô làm việc luôn có quy luật. Đầu tiên là sai người ngoài đến thăm dò, không được thì phái người nhà. Người ngoài là Giang Vi, người nhà là cô.”

“Nếu cô cũng không làm được, thì bà ta sẽ phải đích thân ra tay.”

“Bước tiếp theo bà ta định giở trò gì, tôi cũng đoán được hòm hòm rồi.”

Chu Tuyết nhìn chằm chằm tôi một lúc lâu.

“Chị dâu, chị thay đổi rồi.”

“Thay đổi thế nào?”

“Trước kia chị không như thế này. Ở nhà, chị nói chuyện toàn ‘vâng’, ‘dạ’, ‘con biết rồi’.”

“Mẹ bảo chị làm gì chị làm nấy.”

“Sao dọn ra ngoài một cái, chị như biến thành người khác vậy.”

Tôi không trả lời câu hỏi này.

 

“Chu Tuyết, năm nay cô hai mươi ba tuổi rồi nhỉ?”

“Vâng.”

“Tốt nghiệp mấy năm rồi?”

“… Hơn một năm.”

“Có công việc chưa?”

Cô ta không nói gì nữa.

“Mẹ cô lúc nào cũng bao bọc cô, không để cô phải bận tâm chuyện gì. Cơm có người nấu, quần áo có người giặt. Trước kia là mẹ cô làm, sau này là bắt tôi làm.”

“Bây giờ tôi đi rồi, ngày nào mẹ cô cũng gọi đồ ăn ngoài, đúng không?”

Mặt Chu Tuyết đỏ bừng.

“Cô nghĩ những ngày tháng như thế này kéo dài được bao lâu?”

“Mẹ cô có thể nuôi cô cả đời được không?”

“Cô đến đây không phải để khuyên tôi. Cô là bị mẹ cô đẩy ra làm bia đỡ đạn.”

“Mẹ cô bảo cô làm gì thì cô làm nấy. Giống hệt anh trai cô.”

Chu Tuyết cúi gằm mặt, hồi lâu không thốt lên lời.

Một lúc sau, cô ta đứng dậy.

“Chị dâu, em đi đây.”

“Về cô định ăn nói thế nào với mẹ cô?”

Đi đến cửa, cô ta dừng lại một nhịp.

“Em cứ bảo chị không chịu về.”

“Rồi sao nữa?”

“Rồi, chắc bà lại chửi mắng một trận thôi.”

Nói xong, cô ta đi khỏi.

Tôi đóng cửa lại.

Cầm điện thoại lên, mở phần ghi chú.

Trong “dòng thời gian hành động” của Điền Mỹ Trân, tôi gõ thêm một dòng.

“Lần can thiệp thứ tư: Phái Chu Tuyết đến cửa thăm dò, lấy danh nghĩa xin lỗi để thám thính tình hình.”

Bên dưới vẫn còn một dòng trống.

Để dành cho lần thứ năm của bà ta.

Chương 21

Lần thứ năm của Điền Mỹ Trân đến sớm hơn tôi dự tính.

Cũng quyết liệt hơn tôi dự tính.

Chủ nhật tuần sau.

Đại thọ sáu mươi tuổi của Chu Kiến Quốc.

Một bữa tiệc gia đình quy mô nhỏ.

Điền Mỹ Trân đặt ba mâm ở một nhà hàng gần khu dân cư, mời họ hàng nhà họ Chu và nhà họ Điền, cộng thêm một số bạn bè hàng xóm, tầm hơn ba mươi người.

Chu Tử Hiên gọi điện thoại cho tôi trước hai ngày.

Lần này tôi nhấc máy.

“Tô Niệm, đại thọ sáu mươi tuổi của bố anh, em có đến không?”

“Bố anh chưa từng đắc tội với tôi. Tôi đi.”

“Thật chứ?”

Giọng anh ta mang theo một sự kích động đầy cẩn trọng.

“Nếu em đến, mẹ anh chắc chắn sẽ…”

“Tôi đến là để chúc thọ bố anh, không liên quan gì đến mẹ anh cả.”

Anh ta im lặng hai giây.

“Được, em đến là tốt rồi.”

Trưa Chủ nhật, tôi đến nhà hàng.

Mặc một chiếc áo khoác blazer màu xanh nhạt, kết hợp với quần âu đen. Tóc buộc đuôi ngựa thấp.

Trang điểm nhẹ nhàng, thanh lịch.

Không phải để lấy lòng ai.

Mà là để trông cho đẹp.

Lúc bước vào sảnh lớn, mọi người đã đến quá nửa.

Ba chiếc bàn tròn lớn đã ngồi kín chỗ.

Gia đình dì hai Điền Mỹ Phương. Gia đình cậu ba Chu Kiến Dân. Gia đình chị họ Điền Lệ. Cùng vài người họ hàng xa mà tôi không biết tên.

Còn có mấy người hàng xóm trong khu, dì Tề cũng có mặt.

Thấy tôi, dì Tề vẫy tay chào.

Tôi mỉm cười gật đầu đáp lại.

Điền Mỹ Trân ngồi cạnh vị trí chủ tọa ở bàn chính, mặc một chiếc áo khoác màu đỏ chói.

Tóc uốn nếp gọn gàng.

Vòng cổ sáng lấp lánh.

Thấy tôi bước vào.

Trên mặt bà ta thoáng qua một nét bất ngờ.

Rồi nhanh chóng thay bằng một nụ cười rạng rỡ.

“Tiểu Niệm đến rồi!”

Giọng bà ta to đến mức vang vọng cả sảnh lớn.

“Lại đây ngồi đi, mẹ chừa chỗ cho con rồi này!”

Bà ta chỉ vào một chiếc ghế trống ở góc bàn chính.

Tôi bước tới.

Chương trước Chương tiếp
Loading...