DI CHÚC CỦA ANH, TRÒ CƯỜI CỦA TÔI

CHƯƠNG 6



“Sếp Cao nói, trong đó có cuốn sổ sách thực sự của cậu ấy.”

Tôi nín thở. Cuốn sổ sách thực sự.

Tôi theo Lão Vương bước vào phòng làm việc dành cho Tổng giám đốc xa hoa lộng lẫy của Cao Bân. Mọi thứ ở đây vẫn giữ nguyên hiện trạng như khi anh ta rời đi. Trên bàn làm việc vẫn đặt bức ảnh chụp chung của tôi và anh ta. Trong ảnh, tôi cười tươi như hoa, nép vào vai anh ta, ánh mắt tràn ngập sự tin tưởng. Tôi chỉ liếc qua một cái rồi rời mắt.

Lão Vương bước tới trước chiếc tủ sách gỗ gụ khổng lồ, dùng sức đẩy. Tủ sách từ từ di chuyển, lộ ra một cánh cửa chìm không mấy bắt mắt phía sau. Trên cửa có một ổ khóa bằng đồng cũ kỹ.

Tôi dùng chiếc chìa khóa đó tra vào. “Cạch” một tiếng, cửa mở ra.

Một mùi ẩm mốc bám bụi lâu ngày xộc thẳng vào mũi. Tôi đứng ở cửa, nhìn không gian chật hẹp tối tăm phía sau. Tôi biết, tất cả những bí mật Cao Bân để lại đều đang đợi tôi ở trong đó.

Và cả người nhắn tin bí ẩn kia nữa, biết đâu thứ mà hắn ta muốn cảnh báo tôi cũng được giấu sau cánh cửa này.

05

Không gian sau cánh cửa rất nhỏ, chưa đầy năm mét vuông. Một chiếc bàn làm việc đơn sơ, một cái ghế, và một chiếc két sắt cao ngang người.

Đây chính là bí mật của Cao Bân. So với phòng làm việc xa hoa bên ngoài, nơi này trông lạc lõng đến kỳ lạ, lạnh lẽo chẳng khác gì một phòng thẩm vấn.

Tôi bảo Lão Vương đứng ngoài canh chừng, tự mình bước vào trong.

Két sắt dùng khóa mật mã. Tôi nhìn đăm đăm vào mấy phím số, trong đầu xẹt qua vô số tổ hợp có khả năng. Ngày sinh của anh ta? Ngày thành lập công ty? Ngày sinh của Lưu Diễm?

Tôi thử vài cái, đều báo lỗi. Nếu nhập sai quá ba lần, két sẽ tự động khóa chết.

Tôi dừng lại, hít sâu một hơi, ép bản thân phải bình tĩnh. Cao Bân là một kẻ cực kỳ tự phụ và đa nghi. Anh ta sẽ dùng con số nào để làm mật mã cho thứ bí mật cốt lõi nhất của mình?

Đột nhiên, một ngày tháng nảy ra trong đầu tôi. Kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi.

Tôi tự cười giễu mình, sao có thể chứ. Nhưng ngón tay lại không kiểm soát được mà bấm dãy số đó.

Tít một tiếng, cửa két sắt bật mở.

Tôi sững người tại chỗ, trong lòng ngổn ngang trăm mối. Cao Bân, rốt cuộc anh là loại người gì? Một mặt vắt óc tính kế phản bội tôi, một mặt lại dùng ngày quan trọng nhất của chúng ta để cất giữ bí mật dơ bẩn nhất của anh.

Trong két sắt không có tiền mặt, không có vàng. Chỉ có hai cuốn sổ được bọc bằng giấy xi măng dày cộp.

Tôi cầm cuốn đầu tiên lên. Mở ra, bên trong ghi chép chi chít, toàn bộ là tình hình nợ nần thực tế của công ty. Từng khoản đầu tư thất bại, từng khoản vay không có khả năng chi trả đều được liệt kê rõ ràng.

Tôi nhìn thấy vài cái tên quen thuộc, đều là đối tác làm ăn của Cao Bân. Hóa ra những cái gọi là “dự án lợi nhuận cao” ngay từ đầu đã là một cú lừa. Bọn họ cấu kết với nhau để rút ruột tài sản công ty, để lại đống nợ cho Cao Bân, hay nói đúng hơn, là để lại cho tôi.

Tôi gập sổ lại, mối hận trong lòng càng sâu thêm.

Tiếp đó, tôi cầm cuốn thứ hai lên. Cuốn sổ này dày hơn, cũng nặng hơn cuốn thứ nhất. Mở nó ra, đồng tử tôi ngay lập tức co rút.

Nếu cuốn thứ nhất là địa ngục, thì cuốn này chính là tầng thứ mười chín của địa ngục. Đây là một “cuốn sổ ngầm”. Trên đó ghi lại từng khoản tiền mà Cao Bân lén lút tuồn ra khỏi công ty trong suốt những năm qua. Tổng số tiền nhìn mà rợn người. Đủ để anh ta, Lưu Diễm, cùng ba đứa con của họ sống phung phí đến hết đời ở bất cứ nơi đâu trên thế giới.

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...