DI CHÚC KHÔNG CÓ TÊN TÔI, CẢ NHÀ KHÔNG BIẾT TÒA NHÀ CHO THUÊ ĐỀU LÀ CỦA TÔI

CHƯƠNG 10



【Chương 10】

Ba tháng sau.

Siêu thị ở đường Triều Dương mở cửa trở lại.

Đổi tên lại thành “Siêu thị Bình dân Triều Dương” — chính là cái tên phèn chúa mà tôi đặt hồi trước.

Biển hiệu cũng đổi lại thành cái bảng chữ đỏ nền trắng như cũ.

Khu đồ ăn vặt nhập khẩu bị dỡ đi, khu đồ tươi sống hoạt động trở lại.

Chị Trương đã quay lại làm.

Nghe bảo chính tay Lâm Thi Hàm đã gọi điện mời chị ấy về.

Thái độ nghe đâu là vô cùng thành khẩn.

Tôi không tận mắt thấy — mấy chuyện này đều do Đại Tráng nghe ngóng từ bên ban quản lý về kể.

“Chị bà bây giờ cứ 5 giờ sáng là lóc cóc đi nhập hàng.” Đại Tráng vừa hút trà sữa vừa nói với tôi.

“Ừ.”

“Giống hệt bà hồi xưa.”

“Thế thì chị ta có thể trụ được nửa năm.”

“Chỉ nửa năm thôi á?”

“Nếu kiên trì được nửa năm mà không bỏ cuộc, thì sau này sẽ làm tiếp được. Những người bỏ cuộc thường chết ở ba tháng đầu.”

Đại Tráng nhìn tôi: “Bà cũng hiểu bả ra phết nhỉ.”

“Dù sao tôi cũng làm em gái chị ta tận 20 năm mà.”

“Thế bây giờ bà tính sao —”

“Bây giờ là quan hệ chủ nhà và khách thuê.”

“…Đồ máu lạnh.”

“Tôi gọi là thực tế.”

Tôi cắt một miếng bít tết.

Hôm nay chúng tôi ăn ở nhà hàng Tây. Hiếm khi Đại Tráng chịu đãi khách, mặc dù tôi rất nghi ngờ lát nữa thể nào người thanh toán cũng là tôi.

“À đúng rồi.” Đại Tráng bỏ dao nĩa xuống, vẻ mặt bí hiểm, “Bà đoán xem cái khoản nợ 320.000 tệ của Trần Khải cuối cùng xử lý thế nào?”

“Chẳng phải hắn xin trả góp rồi à?”

“Hắn chia tay chị bà rồi.”

“…Hả?”

“Chia tay thật! Cái hôm bà tung gói quyên góp 5 triệu tệ ở tiệc từ thiện ấy — Trần Khải về nhà đòi chia tay ngay lập tức.”

Tôi im lặng mất 3 giây.

“Thế… do tôi dọa bạn trai chị ta chạy mất dép à?”

“Cái cục 5 triệu tệ của bà dọa hắn sợ vãi linh hồn. Hắn nghĩ sớm muộn gì bà cũng sẽ đì hắn chết tươi.”

“Tôi làm gì có ý định đì hắn. Cứ trả tiền đúng hạn là được.”

“Nhưng người ta đâu nghĩ thế.” Đại Tráng dang hai tay ra, “Bây giờ trong giới làm ăn của bọn họ, bà có cái biệt danh là ‘Lâm Diêm Vương’ rồi đấy.”

“…Cái quái gì cơ?”

“Mấy người thuê mặt bằng ở đường Triều Dương lén gọi bà là ‘Diêm Vương họ Lâm’. Bọn họ bảo bà —” Nó đằng hắng giọng, bắt chước khẩu khí của người khác, “‘Luôn cười tươi khi thu tiền, không đóng là gửi thẳng Thư luật sư, tuyệt đối không nói nhảm’.”

“Tôi đâu có cười tươi khi thu tiền.”

“Mỗi lần bà đi thu tiền khóe miệng bà toàn nhếch lên.”

“Đó là trạng thái thả lỏng cơ mặt tự nhiên của tôi.”

“Mặc kệ, dù sao người ta cũng sợ bà.”

“…”

Tôi nhấp một ngụm vang đỏ.

“Thôi được rồi, kệ người ta muốn gọi sao thì gọi.”

“Bà không giận à?”

“Sao phải giận? Diêm vương cũng tốt.”

“Tốt chỗ nào?”

“Diêm vương cai quản bao nhiêu là sản nghiệp dưới địa phủ cơ mà, thế gọi là tấm gương sáng trong ngành rồi đấy.”

Đại Tráng bị tôi chọc cười, suýt thì phụt cả rượu vang ra đằng mũi.

Ăn xong bước ra ngoài, trời đã tối.

Đèn điện trong thành phố bật sáng, đường xá người xe tấp nập.

Tôi đứng trước cửa nhà hàng, châm một điếu thuốc.

Điện thoại rung.

Một tin nhắn WeChat.

Người gửi: Mẹ.

 

“Hạ Hạ, cuối tuần có về nhà ăn cơm không? Mẹ gói sủi cảo. Chỉ có hai mẹ con mình thôi.”

Tôi nhìn dòng tin nhắn này, đứng sững lại rất lâu.

“Chỉ có hai mẹ con mình”.

Không có “chị con cũng tới”.

Không có “nhớ mua đồ cho chị con”.

Không có “chị em phải hòa thuận”.

Chỉ có vài chữ ngắn ngủi —

Chỉ hai mẹ con mình.

Tôi dập tắt điếu thuốc.

Trả lời một câu: “Vâng. Thứ bảy con về.”

Đại Tráng từ phía sau sấn tới: “Ai nhắn thế?”

“Mẹ tôi. Bảo tôi về ăn cơm.”

“Ây da, quan hệ bớt căng thẳng rồi à?”

“Không biết.”

“Thế bà có đi không?”

“Đi.”

“Sao lại đi?”

Tôi đút điện thoại vào túi, nhìn tòa nhà văn phòng sáng đèn ở phía bên kia đường.

Tầng 32, ô cửa sổ ngoài cùng bên phải, là đèn trong văn phòng tôi.

“Vì bà ấy là mẹ tôi.”

Tôi khẽ cười.

“Mặc dù bà ấy thiên vị đến mức phát ghét. Nhưng bà ấy là mẹ tôi.”

“Hai chuyện này không hề mâu thuẫn với nhau.”

Đại Tráng gật gật đầu.

“Thế tôi thì sao? Thứ bảy tôi đi ké được không? Tôi nhớ sủi cảo mẹ bà làm ngon lắm nha—”

“Cút.”

“Há há—”

Chúng tôi kề vai nhau bước vào trong màn đêm.

Phía sau lưng là ánh đèn rực rỡ của cả con phố Triều Dương.

Dưới những ánh đèn kia, có tám mặt bằng là của tôi.

Cửa siêu thị vẫn sáng đèn — Lâm Thi Hàm đang tăng ca kiểm kê hàng hóa bên trong.

Tôi không bước vào xem.

Cũng chẳng cần thiết.

Chị ta làm việc của chị ta, tôi làm việc của tôi.

Máu mủ ruột rà là thứ không thể đứt đoạn, nhưng lòng tin đã vỡ là vỡ.

Liệu có hàn gắn lại được không —

Thì cứ giao cho thời gian vậy.

Tôi không vội.

Bởi vì thời hạn hợp đồng thuê nhà của cả con phố này, vẫn còn rất dài, rất dài.

HẾT

Chương trước
Loading...