ĐÍCH TỶ KHÔNG MUỐN VÀO CUNG, TA LIỀN THAY NÀNG

CHƯƠNG 11



Những bố trí ấy tuy không phải cơ mật tuyệt đối, nhưng đủ để Bắc Yên từ đó phân tích ra quy luật điều động quân phòng biên.

Lần này Bắc Yên nam xâm có thể liên tiếp phá ba ải, không thoát khỏi liên quan tới những tin tức tích lũy từ mười năm trước.

Cái chết của đại ca, những tướng sĩ tử trận ở Nhạn Môn quan, những thành trì và thôn xóm bị thiết kỵ Bắc Yên giẫm nát, đều liên quan đến những lá thư ấy.

Minh Dao cấu kết mật thám Bắc Yên, chứng cứ xác thực. Tuy sự việc xảy ra năm xưa, nhưng tội không thể tha.

Lại qua ba ngày.

Trong ba ngày ấy, phụ thân liên tiếp dâng ba đạo tấu chương thỉnh tội, đạo nào cũng bị hoàng đế giữ lại không phát.

Ta trước sau không đi tìm hoàng đế.

Vẫn xử lý lục cung như thường, vẫn hỏi bài vở của thái tử như thường, vẫn mỗi sáng đến Từ Ninh cung thỉnh an thái hậu như thường.

Xuân Hòa đỏ mắt hỏi ta, nương nương người không sốt ruột sao?

Ta nói, sốt ruột có ích gì.

Ngày thứ tư, thánh chỉ của hoàng đế ban xuống.

Minh Dao thông địch, tội không thể tha, nể nàng đã chết, miễn phơi thây trị tội, truy đoạt toàn bộ phong hiệu cáo mệnh.

Lâm Dương công Minh Sùng Viễn dạy nữ không nghiêm, vốn nên chịu liên lụy, nhưng xét phụ tử trung dũng, giáng tước một bậc, vẫn giữ lại nơi quân tiền Tây Bắc hiệu lực.

Minh Cẩn trung liệt tuẫn quốc, truy phong Trung Vũ hầu, phối hưởng thái miếu. Minh Du thay chức phụ thân, trấn thủ Nhạn Môn quan. Tộc nhân Minh thị, trừ Minh Dao ra, những người còn lại không truy cứu.

Ý chỉ tuyên đọc xong, bá quan văn võ đều thở phào nhẹ nhõm.

Cách xử trí này khoan dung hơn tất cả mọi người dự đoán.

Giữ lại Minh gia, chỉ tru kẻ đầu sỏ.

18

Ta đến Càn Thanh cung tạ ân.

Hoàng đế ngồi sau ngự án phê tấu chương, nghe thông truyền chỉ nói hai chữ:

“Vào đi.”

Khi ta bước vào, hắn không ngẩng đầu. Đầu bút lướt nhanh trên tấu chương, chu sa để lại trên mặt giấy một vệt dài, như một vết thương mới.

“Thần thiếp khấu tạ thánh ân của hoàng thượng.”

Hắn đặt bút xuống, vòng ra khỏi án, đích thân đỡ ta dậy.

“Trẫm không tru liên Minh gia.” Hắn nói. “Nàng biết vì sao không?”

“Bởi Minh gia còn có chỗ dùng.” Ta nói. “Phụ thân và nhị ca còn phải thay hoàng thượng giữ Tây Bắc.”

Hắn nhìn ta.

“Đó chỉ là một.”

“Còn hai?”

“Là nàng.”

“Ta?”

Hắn xoay người, đưa lưng về phía ta, nhìn tấm biển “Chính Đại Quang Minh” treo phía trên ngự án.

“Minh Ngọc, trẫm đăng cơ mười hai năm, nữ nhân trong hậu cung đến rồi đi, trẫm không nhớ hết gương mặt họ. Có người là quân cờ do gia tộc đưa vào, có người là lễ vật thần tử dâng lên nịnh bợ, có người vì sinh hoàng tử, có người vì tranh sủng hạnh.” Hắn dừng lại, giọng bỗng trầm xuống. “Chỉ có nàng, ngay từ đầu đã chưa từng cầu xin trẫm điều gì.”

Ta không nói.

“Nàng không cầu sủng, không cầu con, không cầu trẫm thăng quan tiến tước cho nhà mẹ. Nàng thay trẫm đỡ tên, thay trẫm nuôi thái tử, thay trẫm quản lý hậu cung, thậm chí thay trẫm xử trí tỷ tỷ nàng.” Hắn xoay người nhìn ta. “Nàng làm mọi thứ thay trẫm, nhưng đến một câu mềm mỏng cũng chưa từng nói với trẫm.”

Hắn bước về trước mặt ta, đứng rất gần.

“Có lúc trẫm nghĩ, nếu năm đó người nhập cung là Minh Dao, có lẽ trẫm đã sớm chán ghét nàng ta. Nhưng người nhập cung lại là nàng. Khi trẫm phong nàng làm Thục phi, là vì áy náy; khi thăng nàng làm Quý phi, là vì công lao; nhưng lập nàng làm hậu…”

Hắn dừng một chút.

“Là vì trẫm muốn nàng đứng bên cạnh trẫm.”

“Hoàng thượng…”

“Nàng nghe trẫm nói hết.” Hắn nâng tay ngăn ta. “Những lời này trẫm đã nghẹn mười năm. Nàng để trẫm nói hết.”

Hắn hít sâu một hơi.

“Trẫm biết trong lòng nàng không có trẫm. Từ ngày đầu tiên nhập cung đã không có. Nàng chỉ xem hoàng hậu là một chức trách để làm, xem trẫm là một người cần hầu hạ. Nàng làm đến giọt nước không lọt, làm đến mức người trong thiên hạ không bắt được lỗi, nhưng bản thân nàng chưa từng vui vẻ.”

“Trẫm biết, trẫm vĩnh viễn không bước vào được vị trí ấy trong lòng nàng.”

Đến câu cuối cùng, giọng hắn khẽ run, tựa như dây cung căng quá lâu cuối cùng cũng lơi một chút.

“Nhưng trẫm vẫn lập nàng. Bởi trẫm cam nguyện.”

Ta đứng tại chỗ, cổ họng như bị thứ gì chặn lại.

Hắn khẽ cười.

“Nàng không cần giải thích. Nàng là hoàng hậu, trẫm là hoàng đế. Như vậy là đủ rồi.”

Hắn đi về sau ngự án, cầm bút lên lần nữa.

“Nàng lui đi. Chuyện Minh gia đến đây là chấm dứt.”

“Tạ hoàng thượng.”

Khi ta rời khỏi Càn Thanh cung, trời đã tối đen.

Xuân Hòa cầm đèn lồng đi phía trước dẫn đường, đi rất xa mới quay đầu nhìn ta.

“Nương nương, người khóc rồi.”

Ta đưa tay sờ mặt, đầu ngón tay ướt lạnh.

19

Sáng sớm ngày hôm sau, Càn Thanh cung truyền chỉ, khôi phục tước Lâm Dương công của Minh gia.

Phụ thân ở Tây Bắc nhận thánh chỉ, nước mắt già nua giàn giụa, hướng về kinh thành dập đầu ba cái.

Chương trước Chương tiếp
Loading...