ĐÍCH TỶ KHÔNG MUỐN VÀO CUNG, TA LIỀN THAY NÀNG
CHƯƠNG 4
“Muội muội thật có phúc khí, có thể nuôi dưỡng thái tử.” Minh Dao nói, vị chua trong giọng gần như không che giấu nổi.
Ta không đáp.
Nàng lại nói vài câu chuyện nhà, rồi cáo lui.
06
Ta vốn tưởng đây chỉ là một lần thăm nom bình thường, không ngờ trước khi đi, nàng lại “tình cờ gặp” hoàng đế.
Trong ngự hoa viên, nàng quỳ bên đường, lệ rơi như hoa lê gặp mưa, nói một hồi.
Đại ý là: năm xưa nàng không phải không muốn nhập cung, mà là thân thể không khỏe. Nay thân thể đã khỏi, nàng bằng lòng nhập cung hầu hạ hoàng thượng.
Hoàng đế nghe xong, mặt không biểu cảm, chỉ nói hai chữ:
“Không cần.”
Tin tức truyền về Túy Loan cung, khi đó ta đang bóc quýt cho thái tử. Xuân Hòa tức đến mặt trắng bệch.
“Nương nương, đại tiểu thư nàng sao có thể…”
“Đừng nói nữa.” Ta đưa múi quýt cho thái tử. “Ăn quýt đi.”
Xuân Hòa ngậm miệng, nhưng lửa giận trong mắt vẫn còn.
Ta không giận.
Bởi giận cũng vô dụng.
Minh Dao làm ra chuyện như vậy, ta chẳng ngạc nhiên chút nào.
Từ nhỏ đến lớn, thứ nàng nhìn trúng là phải cướp, cướp không được thì náo.
Trước kia ở nhà có mẫu thân che chở, nàng luôn có thể như ý. Nhưng nơi này là hoàng cung, không phải phủ Lâm Dương quận công.
Hoàng đế cũng không phải phụ thân, sẽ không chiều nàng bộ dạng ấy.
Quả nhiên, sáng sớm hôm sau trên triều, hoàng đế trước mặt bá quan nói một câu:
“Lâm Dương quận công dạy nữ vô phương. Đích trưởng nữ Minh Dao năm xưa cáo bệnh không nhập cung, nay lại tự tiện vào cung, phẩm hạnh bất chính. Lệnh Lâm Dương quận công nghiêm khắc quản giáo, không được để nàng ta bước vào cung môn thêm một bước.”
Lời này vừa nói ra, cả triều văn võ đều biết chuyện xấu của Minh Dao.
Hôm ấy phụ thân liền dâng biểu thỉnh tội, nói một tràng dài những lời “dạy nữ vô phương”.
Hoàng đế không truy cứu tội phụ thân, nhưng cấm túc Minh Dao ở nhà, không cho ra ngoài.
Sau khi chuyện này truyền ra, trước cửa phủ Lâm Dương quận công vắng như chùa Bà Đanh. Một nữ tử bị chính miệng hoàng đế cấm túc, nhà ai còn dám cưới về làm chủ mẫu?
Mẫu thân gửi đến lá thư thứ hai, từng câu từng chữ đều đầy sốt ruột. Nói Minh Dao ngày ngày ở nhà khóc nháo, nói phụ thân tức đến bệnh một trận, nói ta hãy cầu tình trước mặt hoàng đế.
Ta đốt thư.
Cầu tình?
Dựa vào đâu?
Ta không bỏ đá xuống giếng đã là tận nghĩa lắm rồi.
Sau chuyện này, thái độ của hoàng đế đối với ta lại thay đổi chút ít.
“Chuyện của tỷ tỷ nàng, nàng thấy thế nào?” Có một ngày hắn bỗng hỏi ta.
“Tỷ tỷ gieo gió gặt bão.” Ta bình tĩnh nói.
Hắn nhìn ta.
“Nàng không cầu tình cho nàng ta?”
“Thần thiếp cầu tình cho tỷ ấy, chính là bất trung với hoàng thượng. Tỷ tỷ phạm sai, thì nên chịu phạt.”
Hoàng đế bỗng cười. Nụ cười rất nhạt, nhưng ta nhìn ra được, hắn thật sự đang cười.
“Minh Ngọc, giá như nàng sinh sớm mấy năm thì tốt.”
Ta không hiểu ý hắn.
Hắn cũng không giải thích.
Về sau ta mới biết, câu “sinh sớm mấy năm” của hắn là chỉ lúc tiên hoàng hậu còn sống.
Tiên hoàng hậu tính tình ôn nhu, nhưng không giỏi quyền mưu, ở trong tranh đấu hậu cung luôn chịu kìm hãm. Nếu khi ấy có người có thể giúp nàng thì tốt rồi.
07
Tin tức thu săn truyền đến khi ta đang kiểm tra bài vở của thái tử.
Bài chữ do thái phó phê qua, ta lại xem thêm một lần.
Thu săn là đại sự mỗi năm vào tháng chín. Hoàng đế sẽ mang hậu cung phi tần, vương công đại thần đến bãi săn Tây Sơn, kéo dài mười ngày.
Những trường hợp như vậy trước kia ta chẳng mấy khi tiến lên. Nhưng năm nay hoàng đế điểm danh muốn ta đi.
“Thục phi chưa từng đi thu săn.” Hắn sau buổi triều sớm thuận miệng nhắc một câu. “Năm nay theo giá.”
Một câu nói, ta lại trở thành bia ngắm của hậu cung.
Đức phi Lưu thị là người đầu tiên không vui.
“Thục phi muội muội biết cưỡi ngựa không?” Nàng ta đến Túy Loan cung thăm hỏi, cười âm dương quái khí.
“Biết sơ qua một chút.” Ta nói.
“Vậy phải cẩn thận. Bãi săn Tây Sơn không giống trong cung, dã thú nhiều lắm. Nếu muội muội ngã từ trên ngựa xuống, thì khó coi lắm.”
“Đa tạ Đức phi tỷ tỷ quan tâm.”
Nàng ta hừ một tiếng rồi bỏ đi.
Ta quả thật biết cưỡi ngựa.
Phủ Lâm Dương quận công tuy đã sa sút, nhưng rốt cuộc cũng lập thân bằng quân công. Nữ nhi trong nhà đều phải học cưỡi ngựa.
Đến bãi săn Tây Sơn, ta mới phát hiện chuyện không đơn giản như vậy.
Ngày đầu tiên là nghi thức vây săn. Hoàng đế đích thân giương cung bắn một con hươu, quần thần hô vạn tuế.