ĐƠN LY HÔN GỬI ĐẾN PHÒNG BỆNH

CHƯƠNG 15



Điều anh ta cần không phải một người đồng đội có thể sát cánh bên mình.

Mà là một con chim bị nhốt trong lồng.

Một món đồ chỉ biết nghe lời.

Anh ta chặt đôi cánh của tôi.

Sau đó lại nói rằng mình sẽ là chỗ dựa cả đời của tôi.

Vừa độc ác.

Vừa nực cười.

May mà bây giờ tỉnh ngộ vẫn chưa quá muộn.

Những gì tôi đã mất.

Tôi sẽ tự tay lấy lại từng thứ một.

Rời khỏi công ty, tôi không về nhà.

Cái nơi được gọi là "nhà" ấy giờ chỉ khiến tôi cảm thấy ngột ngạt.

Tôi lái xe thẳng tới một nơi khác.

Đó là căn hộ cao cấp mà tôi đã để mắt từ rất lâu.

Vị trí đẹp.

Ánh sáng tốt.

Phong cách thiết kế và nội thất đều đúng sở thích của tôi.

Tôi mua đứt căn hộ đó.

Thanh toán toàn bộ bằng tiền của riêng mình.

Tiền tài sản cá nhân có từ trước hôn nhân.

Năm ấy, bố mẹ sợ tôi phải chịu thiệt thòi sau khi lấy chồng nên đã chuẩn bị cho tôi một khoản hồi môn không nhỏ.

Suốt những năm qua, tôi chưa từng động đến số tiền ấy.

Giờ cuối cùng cũng đến lúc sử dụng.

Khoảnh khắc ký xong hợp đồng và nhận chìa khóa, trong lòng tôi xuất hiện cảm giác an tâm chưa từng có.

Đây mới là nhà của riêng tôi.

Một nơi tôi có thể hoàn toàn thả lỏng.

Không cần nhìn sắc mặt ai.

Không cần tiếp tục giả vờ nữa.

Tôi thuê dịch vụ dọn dẹp đến vệ sinh toàn bộ căn hộ.

Sau đó lại đi trung tâm thương mại mua rất nhiều đồ mới.

Ga trải giường mới.

Đồ ngủ mới.

Bộ bát đĩa mới.

...

Mọi thứ đều hoàn toàn mới.

Tôi muốn nói lời tạm biệt triệt để với quá khứ.

Khi nằm trên chiếc giường lớn mềm mại trong căn nhà mới, trời đã khuya lắm rồi.

Tôi lấy điện thoại ra xem.

Trên màn hình có hàng chục cuộc gọi nhỡ cùng hơn một trăm tin nhắn chưa đọc.

Có của Trần Thụy.

Có của Trương Mỹ Hoa.

Còn có nhiều số lạ mà tôi không quen biết.

Tôi đoán đó là người thân bên nhà họ Trần.

Chắc hẳn họ nhận được lời cầu cứu của Trương Mỹ Hoa nên tới làm người hòa giải.

Tôi chẳng buồn để ý.

Chỉ mở khung trò chuyện giữa tôi và Trần Thụy.

Nhìn những tin nhắn của anh ta, từ tức giận...

Đến cầu xin...

Rồi chuyển sang đe dọa...

Trong lòng tôi vẫn không hề gợn sóng.

Tôi gửi cho anh ta tin nhắn cuối cùng.

"Trần Thụy, trò chơi kết thúc rồi."

Sau đó, tôi xóa toàn bộ phương thức liên lạc liên quan đến anh ta.

Làm xong mọi việc, tôi cảm thấy toàn thân như bị rút sạch sức lực.

Trong một ngày ngắn ngủi, quá nhiều chuyện đã xảy ra.

Tôi giống như một chiến binh bị lên dây cót.

Liên tục chiến đấu.

Không dám thả lỏng dù chỉ một giây.

Cho đến lúc này.

Giữa đêm khuya yên tĩnh.

Một mình nằm ở đây.

Sự mệt mỏi và tủi thân mới như thủy triều ập đến nhấn chìm tôi.

Nước mắt không kìm được mà chảy xuống.

Tôi không khóc vì người đàn ông đó.

Tôi khóc cho chính mình.

Khóc cho tám năm thanh xuân đã chết đi.

Khóc cho tấm chân tình bị giẫm đạp đến không còn giá trị.

Tôi ôm chặt chăn rồi bật khóc nức nở.

Như muốn trút hết mọi ấm ức tích tụ suốt những năm qua trong một lần duy nhất.

Khóc xong.

Lòng tôi lại nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Trời sáng.

Lại là một ngày mới.

Tôi sẽ không vì những người hay những chuyện của quá khứ mà lãng phí thêm dù chỉ một giọt nước mắt.

Từ nay về sau.

Tôi sẽ sống rực rỡ hơn bất kỳ ai.

Tôi sẽ khiến Trần Thụy phải hối hận vì những gì mình đã làm hôm nay suốt cả đời.

Sáng sớm hôm sau, tôi liên hệ với công ty chuyển nhà.

Tôi muốn quay về cái nơi gọi là "nhà" ấy, mang toàn bộ đồ đạc thuộc về mình ra ngoài.

Căn biệt thự đó được mua khi chúng tôi kết hôn, trên giấy tờ ghi tên của cả hai người.

Trước khi bản án ly hôn chính thức có hiệu lực, tôi vẫn có một nửa quyền sử dụng nơi đó.

Khi tôi dẫn theo đội công nhân chuyển nhà mở cửa biệt thự bước vào, cảnh tượng trước mắt khiến tôi sững sờ.

Phòng khách bừa bộn tan hoang.

Sofa, bàn trà, tivi... tất cả đều bị đập nát.

Khắp sàn nhà là mảnh kính vỡ và đủ loại đồ vật ngổn ngang.

Trông chẳng khác gì vừa bị cướp sạch.

Tôi biết ai là người làm ra chuyện này.

Ngoài Trần Thụy ra sẽ không có người thứ hai.

Anh ta dùng cách này để thị uy với tôi, để trút cơn tức giận và bất mãn của mình.

Thật trẻ con.

Cũng thật nực cười.

Tôi chẳng buồn để ý tới đống hỗn độn đó.

Tôi đi thẳng lên tầng hai, bước vào phòng ngủ của chúng tôi.

Phòng thay đồ là do chính tay tôi thiết kế.

Bên trong treo đầy quần áo, túi xách và giày dép của tôi.

Tất cả đều được mua bằng tiền của chính tôi.

Tôi muốn mang đi hết.

Tôi chỉ huy công nhân đóng gói từng món đồ một.

Đúng lúc đó, cánh cửa lớn của biệt thự bị ai đó đạp mạnh từ bên ngoài.

Trần Thụy mặc bộ quần áo bệnh nhân nhăn nhúm, sắc mặt tái nhợt, hai mắt đỏ ngầu lao vào.

Phía sau anh ta là người mẹ cũng đang giận dữ không kém.

10
Vừa xông vào, nhìn thấy công nhân chuyển nhà và những thùng đồ đã được đóng gói sẵn, mắt Trần Thụy lập tức đỏ hoe.

"Tô Tình! Em đang làm cái gì vậy?"

Anh ta như một con sư tử bị chọc giận, lao tới trước mặt tôi rồi túm chặt cổ tay tôi.

Sức anh ta rất mạnh.

Mạnh đến mức khiến cổ tay tôi đau nhói.

"Em định dọn đi thật sao? Ai cho phép em dọn đi?"

Giọng anh ta khàn đặc vì tức giận.

Tôi lạnh lùng nhìn anh ta rồi mạnh mẽ hất tay ra.

"Trần Thụy, anh làm ơn hiểu cho rõ. Đây cũng là nhà của tôi. Tôi dọn đồ của chính mình, không cần bất kỳ ai cho phép."

"Nhà của em?"

Trần Thụy bật cười như vừa nghe được chuyện nực cười nhất thế gian.

"Em còn biết đây là nhà của em sao?"

"Vậy tại sao em lại đối xử với anh như thế?"

"Tại sao em nhất quyết đòi ly hôn?"

"Bao nhiêu năm tình cảm của chúng ta chẳng lẽ đều là giả hết sao?"

Những lời chất vấn ấy nghe vừa nực cười, lại vừa hùng hồn chính đáng.

Nhìn gương mặt méo mó vì kích động của anh ta, tôi chỉ thấy buồn nôn.

"Tình cảm?"

Tôi hỏi ngược lại.

"Lúc anh nằm trên bàn mổ, đem thận của mình cho một người phụ nữ khác, anh có nghĩ đến tình cảm không?"

"Lúc anh chuyển từng khoản tiền mà chúng ta vất vả kiếm được sang tên cô ta, anh có nghĩ đến tình cảm không?"

"Trần Thụy, anh xứng nói hai chữ đó sao?"

Chương trước Chương tiếp
Loading...