ĐƠN LY HÔN GỬI ĐẾN PHÒNG BỆNH
CHƯƠNG 25
"Mời toàn thể đứng dậy."
Tất cả mọi người trong phòng xử án đều đứng lên.
Không khí lúc ấy như đông cứng lại.
Tôi biết.
Mối dây dưa kéo dài tám năm giữa tôi và Trần Thụy.
Cuối cùng cũng sắp khép lại tại đây.
16
Tiếng búa xét xử vang lên nặng nề.
Âm thanh ấy vọng khắp phòng xử án trang nghiêm.
Giống như một dấu chấm hết.
Khép lại cuộc hôn nhân hoang đường kéo dài tám năm của tôi bằng một kết cục đầy máu và nước mắt.
Chủ tọa phiên tòa dùng giọng nói lạnh lùng, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào để tuyên đọc bản án dành cho Trần Thụy và Bạch Vy.
"Bị cáo Trần Thụy phạm tội chiếm đoạt tài sản trong khi thi hành chức vụ."
"Số tiền liên quan lên tới ba mươi triệu nhân dân tệ."
"Thuộc trường hợp đặc biệt nghiêm trọng."
"Gây tổn hại nặng nề đến lợi ích hợp pháp của công ty và các cổ đông."
"Tác động xã hội đặc biệt xấu."
"Căn cứ theo quy định pháp luật, tuyên phạt mười lăm năm tù giam."
"Tước quyền chính trị trong thời hạn năm năm."
"Đồng thời tịch thu toàn bộ tài sản cá nhân."
"Bị cáo Bạch Vy phạm tội che giấu, tiêu thụ tài sản do phạm tội mà có."
"Biết rõ tài sản có nguồn gốc phạm pháp nhưng vẫn thực hiện hành vi chuyển nhượng, mua bán, tiêu thụ hoặc che giấu bằng các hình thức khác."
"Tình tiết nghiêm trọng."
"Căn cứ theo quy định pháp luật, tuyên phạt bảy năm tù giam."
"Đồng thời phạt tiền năm triệu nhân dân tệ."
Mỗi một câu.
Mỗi một chữ.
Đều giống như viên đạn chì nặng nề.
Tàn nhẫn bắn thẳng vào trái tim của Trương Mỹ Hoa và Trần Kiến Quốc đang ngồi ở hàng ghế dự thính.
Cơ thể Trương Mỹ Hoa đột ngột lảo đảo.
Như thể toàn bộ xương cốt trong người bị rút sạch.
Bà mềm nhũn ngã vào lòng chồng.
Miệng há ra.
Nhưng không phát nổi bất kỳ âm thanh nào.
Chỉ có những giọt nước mắt đục ngầu không ngừng trào ra từ đôi mắt đã mất hết thần thái.
Trần Kiến Quốc ôm lấy bà.
Người đàn ông vốn luôn cứng rắn ấy.
Giờ đây sống lưng cũng hoàn toàn gục xuống.
Trên gương mặt phong sương là vô số nếp nhăn chằng chịt.
Giống như lòng sông khô cạn.
Ông nhìn người con trai duy nhất đang mặc áo tù trên ghế bị cáo.
Ánh mắt chất chứa vô tận hối hận và tuyệt vọng.
Đó là đứa con trai duy nhất của ông.
Là đứa con mà ông và Trương Mỹ Hoa đã dành nửa đời tâm huyết để nuôi dưỡng.
Là tất cả hy vọng của họ.
Họ từng cho rằng.
Con trai mình sẽ là niềm tự hào của gia tộc.
Sẽ đưa nhà họ Trần bước tới những đỉnh cao mới.
Nhưng giờ đây.
Anh ta lại trở thành một phạm nhân.
Một người sẽ phải trải qua mười lăm năm dài đằng đẵng phía sau song sắt lạnh lẽo.
Tất cả.
Đều đã bị hủy hoại.
Vinh quang của nhà họ Trần.
Tương lai của nhà họ Trần.
Đều tan thành mây khói trong khoảnh khắc này.
Tôi đứng đó.
Lặng lẽ nhìn bi kịch trước mắt.
Trong lòng tôi không có cảm giác hả hê, cũng chẳng có chút thương hại nào.
Chỉ là một sự bình lặng chết lặng như mặt nước tù đọng.
Con đường này là do chính họ lựa chọn.
Không thể trách bất kỳ ai khác.
Sau khi nghe tuyên án, Trần Thụy như bị rút cạn linh hồn.
Anh ta chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt xuyên qua đám đông, dừng lại trên người tôi.
Đôi mắt từng khiến tôi say đắm ấy giờ đây không còn chút khí phách hay tự phụ năm nào.
Chỉ còn lại sự trống rỗng và tĩnh lặng như cõi chết.
Môi anh ta khẽ run lên.
Giống như một con cá đang hấp hối.
Tôi đọc được khẩu hình đó.
Anh ta đang nói:
"Xin lỗi."
Tôi khẽ nhếch môi, nở một nụ cười nhạt đến mức gần như không thể nhận ra.
Sau đó tôi xoay người.
Không ngoảnh đầu lại.
Bước thẳng về phía cánh cửa lớn của tòa án.
Xin lỗi sao?
Nếu lời xin lỗi có tác dụng, thì còn cần pháp luật để làm gì?
Trần Thụy.
Lời hối hận muộn màng ấy, đối với tôi, không đáng một xu.
Khoảnh khắc tôi bước ra khỏi cổng tòa án, vô số ánh đèn flash lập tức bao vây lấy tôi.