ĐƠN LY HÔN GỬI ĐẾN PHÒNG BỆNH

CHƯƠNG 30



“Cho dù thay toàn bộ nội tạng trên người anh ta, cháu cũng làm được.”

Đôi mắt Trương Mỹ Hoa lập tức sáng lên.

Bà ta nhìn tôi không thể tin nổi.

Giống như nhìn thấy vị Bồ Tát cứu khổ cứu nạn.

Thế nhưng khóe môi tôi lại cong lên thành một nụ cười lạnh lùng.

“Tuy nhiên...”

“Cháu dựa vào đâu mà phải cứu anh ta?”

“Từng đồng tiền của cháu đều là do chính tay cháu kiếm được sau khi rời khỏi anh ta.”

“Sạch sẽ.”

“Đường đường chính chính.”

“Vậy tại sao cháu phải dùng tiền sạch của mình để cứu một kẻ mà cả linh hồn lẫn thân xác đều đã mục ruỗng bẩn thỉu?”

Niềm hy vọng trên gương mặt Trương Mỹ Hoa lập tức đông cứng.

Thay vào đó là nỗi sợ hãi và tuyệt vọng vô tận.

Tôi đứng dậy.

Từ trên cao nhìn xuống hai người họ.

“Bây giờ biết cầu xin cháu rồi sao?”

“Ngày trước khi con trai bác nằm trên bàn phẫu thuật, đem quả thận của mình cho người phụ nữ kia, sao bác không nghĩ sẽ có ngày hôm nay?”

“Ngày trước khi các người như chó dại chặn trước cửa nhà cháu, dùng những lời độc địa nhất để nguyền rủa cháu, sao không nghĩ đến chuyện nhân quả xoay vần?”

“Anh ta đã dùng nửa cái mạng của mình để đổi lấy thứ mà anh ta gọi là ‘tình yêu vĩ đại’.”

“Đó là lựa chọn của chính anh ta.”

“Cháu tôn trọng lựa chọn ấy.”

“Các người cũng nên tôn trọng nó.”

“Cứ để anh ta mang theo thứ tình yêu cảm động trời đất đó mà chết đi.”

“Đừng dùng tiền của cháu để làm vấy bẩn thứ tình yêu ‘thuần khiết không tì vết’ ấy.”

Từng lời tôi nói.

Giống như một lưỡi dao phủ đầy băng giá.

Đâm mạnh vào trái tim vốn đã đầy vết thương của họ.

Trương Mỹ Hoa ngã phịch xuống đất.

Cả người như mất hồn.

Miệng bà ta không ngừng lẩm bẩm:

“Báo ứng... đều là báo ứng...”

Đúng lúc ấy, từ phòng chăm sóc đặc biệt vang lên một tràng âm thanh báo động chói tai.

Trên màn hình điện tim, đường cong yếu ớt kia cuối cùng cũng biến thành một đường thẳng tắp.

Bác sĩ và y tá lập tức lao vào.

Một trận cấp cứu diễn ra trong hỗn loạn.

Cuối cùng, một bác sĩ trẻ bước ra ngoài.

Anh ta mệt mỏi lắc đầu với Trương Mỹ Hoa và Trần Kiến Quốc.

“Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức.”

Trương Mỹ Hoa không khóc.

Bà ta chỉ từ từ ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt oán độc đến cực điểm nhìn chằm chằm vào tôi.

Như thể tôi chính là kẻ thù đã giết cả gia đình bà ta.

Tôi nhìn thẳng vào ánh mắt ấy rồi mỉm cười.

Tôi lấy điện thoại ra, gọi cho giám đốc bộ phận truyền thông của công ty.

“Alo, giúp tôi phát một thông cáo.”

“Cứ nói rằng tôi, Tô Tình, lấy danh nghĩa cá nhân quyên góp một trăm triệu tệ cho Hội Chữ thập đỏ thành phố.”

“Khoản tiền này sẽ được dùng để hỗ trợ điều trị cho các bệnh nhân mắc bệnh thận ở những vùng nghèo khó trong nước.”

Nói xong, tôi cúp máy.

Tôi nhìn Trương Mỹ Hoa, từng chữ từng chữ rõ ràng nói:

“Bà thấy chưa?”

“Tiền của tôi, thà dùng để cứu giúp những người xa lạ không hề quen biết.”

“Cũng tuyệt đối không bỏ ra dù chỉ một xu cho con trai bà.”

“Bởi vì...”

“Anh ta không xứng.”

Nói xong, tôi không nhìn thêm khuôn mặt méo mó vì phẫn nộ và căm hận của bà ta nữa.

Tôi xoay người, bước trên đôi giày cao gót của mình, thanh lịch và ung dung rời khỏi nơi ngập tràn hơi thở của cái chết và tuyệt vọng ấy.

Bầu trời bên ngoài xanh trong.

Ánh nắng rất đẹp.

Cuộc đời tôi cũng vậy.

20

Cái chết của Trần Thụy giống như một viên sỏi rơi xuống mặt hồ.

Thậm chí còn không đủ sức tạo nên một gợn sóng trong cuộc sống bình yên của tôi.

Ngày hôm sau, cuộc sống của tôi vẫn tiếp diễn như thường.

Họp hành.

Ký văn kiện.

Gặp gỡ khách hàng.

Con tàu thương mại khổng lồ mang tên Hoa Tình Khoa Kỹ dưới sự lèo lái của tôi đang lao về phía trước với tốc độ không gì cản nổi.

Không ai dám nhắc đến cái tên đó trước mặt tôi.

Mọi người đều ngầm hiểu với nhau rằng phải xóa sạch quãng quá khứ tồi tệ ấy ra khỏi thế giới của tôi.

Như thể người đàn ông đó chưa từng xuất hiện.

Buổi tối, tôi hủy một cuộc xã giao không cần thiết rồi về nhà sớm.

Không phải căn hộ áp mái rộng lớn giữa trung tâm thành phố của tôi.

Mà là căn biệt thự trên sườn núi ngoại ô nơi ba mẹ tôi đang sống.

Đó là căn nhà tôi dùng chính tiền mình mua cho họ.

Môi trường yên tĩnh.

Không khí trong lành.

Rất thích hợp để dưỡng già.

Khi tôi đến nơi, ba tôi đang chăm sóc đám hoa cỏ trong sân.

Ông mặc một bộ đồ thể thao bình thường.

Nhìn chẳng khác gì một cán bộ hưu trí bình dị.

Nhưng nụ cười trên gương mặt ông lại là thứ tôi chưa từng thấy trước đây.

Nhẹ nhõm.

Mãn nguyện.

Vừa thấy tôi, ông đặt chiếc xẻng nhỏ trong tay xuống rồi cười nói:

“Tình Tình, con về rồi à?”

“Hôm nay sao về sớm vậy?”

“Con nhớ ba mẹ nên về thôi.”

Tôi bước tới, vòng tay ôm lấy ông từ phía sau.

Ba tôi khựng người một chút.

Sau đó, ông dùng đôi bàn tay còn dính đầy đất cát nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay tôi.

“Lớn thế này rồi mà còn làm nũng.”

Miệng thì nói vậy.

Nhưng những nếp nhăn nơi khóe mắt ông lại càng hằn sâu hơn vì cười.

Mẹ tôi đeo tạp dề từ trong bếp bước ra.

Trên tay bà còn bưng một đĩa trái cây vừa mới gọt xong.

“Vừa bước vào đã ngửi thấy mùi giấm chua của ba con rồi.”

Bà trêu.

“Mau vào rửa tay đi, cơm sắp xong rồi.”

“Hôm nay mẹ làm món sườn xào chua ngọt con thích nhất đấy.”

Nhìn khung cảnh ấm áp trước mắt, lòng tôi chợt mềm lại.

Đây mới là cảm giác của một mái nhà.

Không tính toán.

Không lừa dối.

Chỉ có tình yêu thương và sự ấm áp thuần khiết nhất.

Bữa tối rất thịnh soạn.

Ba người chúng tôi ngồi quanh bàn ăn, vừa ăn vừa trò chuyện.

Ba tôi nói với tôi về giá cổ phiếu của công ty thời gian gần đây.

Người trước đây chẳng biết gì về chứng khoán giờ lại trở thành “cổ đông trung thành số một” của tôi.

Niềm vui lớn nhất mỗi ngày của ông là mở bảng giá lên nhìn đường biểu đồ của Hoa Tình Khoa Kỹ liên tục tăng trưởng.

Mẹ tôi thì không ngừng gắp thức ăn vào bát tôi.

Vừa gắp vừa càm ràm rằng tôi gầy quá.

Bảo tôi ăn nhiều hơn.

Rồi bà vòng vo hỏi xem trong công ty có chàng trai trẻ nào ưu tú hay không.

Ý tứ phía sau quá rõ ràng.

Bà muốn tôi bắt đầu nghĩ đến chuyện tình cảm của mình.

Tôi dở khóc dở cười.

“Mẹ à.”

“Bây giờ con chỉ muốn tập trung cho sự nghiệp thôi.”

“Chuyện tình cảm thì cứ tùy duyên thôi.”

Mẹ tôi thở dài.

“Mẹ biết con từng bị tổn thương.”

“Nhưng Tình Tình à, không thể vì một người xấu mà phủ nhận tất cả những người tốt trên thế giới được.”

“Con ưu tú như vậy, xứng đáng có được hạnh phúc tốt đẹp nhất.”

Ba tôi cũng đặt đũa xuống, nhìn tôi đầy nghiêm túc.

“Tình Tình, mẹ con nói đúng.”

“Ba mẹ không ép con.”

“Nhưng ba mẹ mong con được vui vẻ, được hạnh phúc.”

“Bất kể con đưa ra quyết định gì, ba mẹ đều ủng hộ.”

“Con chỉ cần nhớ rằng, gia đình mãi mãi là bến đỗ của con.”

Nhìn ánh mắt quan tâm của họ, sống mũi tôi bất giác cay cay.

Tôi may mắn biết bao.

Mới có được những người cha người mẹ tuyệt vời như vậy.

Chính họ đã cho tôi chỗ dựa vững chắc nhất trong những ngày tăm tối nhất.

Chính tình yêu của họ đã chữa lành mọi vết thương trong tôi.

Tôi khẽ hít một hơi rồi nở nụ cười rạng rỡ.

“Ba, mẹ, hai người yên tâm.”

“Bây giờ con sống rất tốt.”

“Thật sự rất tốt.”

Tôi không nói dối.

Tôi thực sự cảm thấy cuộc sống hiện tại rất tốt.

Tôi có sự nghiệp mà mình yêu thích.

Tôi có gia đình luôn yêu thương mình.

Cuộc đời tôi đầy đủ và có ý nghĩa.

Còn tình yêu...

Đối với tôi, từ lâu đã không còn là thứ bắt buộc phải có.

Có thì là điểm tô thêm cho cuộc sống.

Không có, tôi vẫn có thể sống rực rỡ như ánh mặt trời.

Ăn cơm xong, tôi cùng ba mẹ đi dạo trong sân.

Chương trước Chương tiếp
Loading...