ĐỨA CON ANH PHONG SÁT CÙNG EM

CHƯƠNG 10



Ôn Tâm Duyệt lắc đầu, lắc rất mạnh. “Không phải đâu, đoạn video đó là thật. Khương Niệm thật sự đã bắt nạt em, chính mắt anh nhìn thấy em khóc mà. Anh không thể lật lọng bây giờ được. Anh đã hứa với em, anh nói người phụ nữ đó sẽ không bao giờ xuất hiện trong cuộc đời anh nữa. Anh nói anh mắc nợ em.”

Giọng cô ta ngày càng cao, ngày càng gấp gáp, hình tượng “ngây thơ vô hại” dày công chăm chút đang sụp đổ từng lớp một. Khung hình trực tiếp không thương tiếc chĩa thẳng vào mặt cô ta, hướng gió trong phần bình luận đã hoàn toàn đảo chiều.

*”Đoạn video ba năm trước là giả? Ôn Tâm Duyệt tự mình dựng lên?”*

*”Cho nên Khương Niệm bị oan? Cô ấy bị Ôn Tâm Duyệt hại phải rút khỏi giới giải trí?”*

*”Trời ơi, tâm địa người phụ nữ này là loại gì vậy? Hại người ta ba năm chưa đủ, bây giờ còn đến họa hại con trai năm tuổi của người ta?”*

*”Phó Tư Niên, anh cũng đừng giả làm người tốt nữa, năm đó lúc anh bao che Ôn Tâm Duyệt sao anh không đi điều tra?”*

Khương Niệm đứng giữa sân khấu, ánh đèn spotlight chiếu thẳng vào cô. Cô không nhìn Ôn Tâm Duyệt, cũng không nhìn Phó Tư Niên. Cô đi ra rìa sân khấu, ngồi xổm xuống, đưa tay về phía Tiểu Châu đang chạy tới từ dưới đài.

Tiểu Châu sà vào lòng cô, hai tay ôm chặt lấy cổ cô.

“Mẹ, ‘đến lúc’ mà mẹ nói, chính là bây giờ sao?” Cậu bé nhỏ giọng hỏi bên tai cô.

“Ừ. Chính là bây giờ.”

Tiểu Châu buông tay ra, lùi lại một bước, rút từ trong túi áo ra một tờ giấy gấp vuông vắn. Cậu bé quay về phía tất cả mọi người trên sân khấu và tất cả các ống kính, giương tờ giấy lên cao quá đầu.

Đó là một tờ giấy chứng nhận có đóng dấu đỏ. Dòng chữ trên con dấu là “Liên minh Giáo dục Thiên tài Quốc tế”, nội dung chứng nhận kết quả bài kiểm tra trí tuệ của Khương Dữ Châu đạt mức một phần mười nghìn so với các bạn cùng trang lứa, được phép tham gia Câu lạc bộ Thiếu nhi Thiên tài của liên minh.

“Cái này là tự cháu thi.” Giọng Tiểu Châu trong trẻo, “Không có ai dạy cháu cả. Là cháu tự học.”

Cậu bé hạ tờ chứng nhận xuống, liếc nhìn Ôn Tâm Duyệt lúc này đã ngồi thẫn thờ trên ghế giám khảo.

“Còn nữa, cô nói mẹ cháu là người phụ nữ tồi tệ.” Giọng điệu của cậu bình thản như đang đọc thuộc lòng sách giáo khoa, “Nhưng tất cả mọi người ở đây cộng lại, đều không lợi hại bằng mẹ cháu.”

Cả phần bình luận hoàn toàn phát điên.

 

Ôn Tâm Duyệt bị hai nhân viên xốc nách đưa ra khỏi hội trường. Người quản lý của cô ta theo sau gọi điện thoại, giọng vừa gấp gáp vừa vỡ vụn, như đang cố gắng dập một đám cháy không thể nào kiểm soát nổi.

Livestream vẫn tiếp tục.

Trong tai nghe của đạo diễn toàn là những chỉ thị truyền đến, từ lãnh đạo đài, nhà sản xuất, đến bộ phận pháp lý, mọi người đều đang nói cùng một lúc. Ông ta toát mồ hôi hột, gào lên với phòng điều khiển: “Cắt quảng cáo trước đi.”

Nhưng bình luận không vì màn hình quảng cáo mà dừng lại. 49 triệu khán giả trực tuyến đã biến khu vực bình luận thành một màn trắng xóa. Ba chủ đề đồng loạt xông lên top 5 hot search. Dòng thứ nhất là *”Ôn Tâm Duyệt đe dọa trẻ em năm tuổi”*, dòng thứ hai là *”Án oan ba năm của Khương Niệm”*, dòng thứ ba là *”Thần đồng nhí xé xác giám khảo”*.

Quảng cáo chiếu suốt 90 giây. Khi hình ảnh quay lại, cục diện trong hội trường đã thay đổi.

Chỗ ngồi của Ôn Tâm Duyệt trống rỗng. Trên ghế giám khảo chỉ còn hai vị giám khảo nhìn nhau lúng túng. Đạo diễn cắn răng bước ra trước sân khấu, công bố kết quả điểm số cuối cùng: “Trải qua ba vòng chấm điểm tổng hợp, quán quân mùa này là gia đình số 3, Khương Dữ Châu và mẹ của bé, Khương Niệm.”

Tiếng vỗ tay vang lên. Trên khán đài có vài bà mẹ ra sức vỗ tay, khóe mắt đỏ hoe.

Tiểu Châu đứng trên sân khấu, tay nắm chặt cúp vàng, biểu cảm rất điềm tĩnh. Chiếc cúp cao gần bằng nửa người cậu bé, cậu phải ôm bằng hai tay. Khương Niệm đứng cạnh, không cười cũng không khóc, một tay đặt lên vai con trai, các đầu ngón tay khẽ nắn nắn lớp vải áo đồng phục của cậu.

Chị Lưu ở vị trí số 1 đứng dưới đài, sắc mặt xám xịt. Ba phút trước, chị ta cố ý định dẫn Đóa Đóa chuồn khỏi cửa hông nhưng bị nhân viên hậu vụ chặn lại.

“Chị Lưu, phần trao giải vẫn chưa kết thúc.” Nhân viên hậu vụ khó xử nói.

“Tôi phải về rồi. Đóa Đóa buồn ngủ.” Giọng chị Lưu chông chênh.

“Đạo diễn nói mong tất cả các gia đình ở lại đến cuối, có một phần chụp ảnh lưu niệm.”

Khóe miệng chị Lưu giật giật. Chị ta cúi đầu nhìn Đóa Đóa. Đóa Đóa ngơ ngác ăn kẹo mút, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Trên bục trao giải, vị giám khảo thứ hai đột nhiên bổ sung thêm một đoạn nhận xét. Ông là một chuyên gia giáo dục trẻ em đã nghỉ hưu, tóc hoa râm, trong ba vòng thi trước gần như không nói lời nào thừa thãi.

“Tôi làm giáo dục trẻ em 40 năm rồi.” Ông nói vào micro, giọng không nhanh không chậm, “Từng gặp rất nhiều đứa trẻ thông minh, cũng gặp rất nhiều đứa trẻ bị người lớn lợi dụng. Hôm nay cậu bé năm tuổi này cho tôi thấy một thứ mà tôi rất hiếm khi nhìn thấy.”

Ông nhìn về phía Tiểu Châu. “Sự thông minh của cậu bé không phải do huấn luyện mà có, là được bảo vệ mà thành. Có một người đã dùng phương pháp đúng đắn để yêu thương đứa bé suốt 5 năm, thế nên nó mới có thể lớn lên như vậy.”

Dòng bình luận lướt qua một loạt *”Giáo sư nói đúng”*.

Đạo diễn tiến đến ra hiệu có thể kết thúc. Vị giáo sư già xua xua tay, nói thêm một câu: “Còn một chuyện nữa. Bản chứng nhận của câu lạc bộ thiên tài đó, tôi từng tham gia vào công tác cố vấn của tổ chức ấy. Ngưỡng cửa vượt qua bài test đó tôi nắm rất rõ, không phải bất cứ ai hướng dẫn là có thể đạt được kết quả đó.”

Ông hướng về phía ghế ngồi trống của Ôn Tâm Duyệt, ánh mắt mang theo sự bình tĩnh và chán ghét đặc trưng của người già. “Ai dạy chứ? Bản thân đứa bé đã là thiên tài rồi. Không cần ai phải đến tranh công cả.”

Tiếng vỗ tay còn lớn hơn lần trước.

Khương Niệm cuối cùng cũng cúi đầu. Bàn tay cô phủ lên đỉnh đầu con trai, những ngón tay hơi run rẩy.

Tiểu Châu ngửa mặt nhìn cô, vươn tay với lấy vạt áo cô, giật giật. “Mẹ, tay mẹ đang run.”

“Gió to quá.”

“Trong nhà làm gì có gió.”

 

“Thế thì là vui.” Khương Niệm ngồi xổm xuống, nhìn ngang với con, “Mẹ rất vui.”

Tiểu Châu nhìn cô hai giây, nghiêm túc gật đầu. “Vậy là tốt rồi.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...