ĐỪNG BAO GIỜ XEM THƯỜNG PHỤ NỮ

CHƯƠNG 13



Do tôi thiết lập.

Thuận tôi thì sống.

Chống tôi… thì chết.

18 Lời tạm biệt không tiếng

Thời gian… là liều thuốc chữa lành tốt nhất, nhưng cũng là con dao tàn nhẫn nhất khắc lên mọi thứ.

Một năm.

Đủ để tất cả… lắng xuống.

Dưới sự dẫn dắt của tôi, tập đoàn Thẩm thị tái sinh từ tro tàn.

Không chỉ thu hồi toàn bộ những gì đã mất, mà còn mở rộng bản đồ kinh doanh đến quy mô chưa từng có.

Tôi trở thành một truyền kỳ mới trong giới thương trường.

Một nữ vương thép… nổi danh bởi thủ đoạn sấm sét và ánh nhìn chuẩn xác đến lạnh người.

Còn những kẻ từng là đối thủ…

Đã bị thời gian nghiền nát, hong khô… không còn dấu vết.

Vụ án của Ôn Nhã… đã tuyên từ nửa năm trước.

Tổng hợp nhiều tội danh… chung thân.

Đứa trẻ cô ta sinh trong trại giam… vì không xác định được cha, bị đưa vào trại phúc lợi.

Nghe nói bản thân cô ta… đã phát điên trong tù.

Không còn chút dáng vẻ của ngày xưa.

Cố Viễn Sơn… sau cơn đột quỵ, nằm liệt giường, không thể tự lo.

Cố phu nhân… ở viện điều dưỡng, cũng không khá hơn.

Nhà họ Cố.

Gia tộc từng một thời huy hoàng.

Đã hoàn toàn… biến mất khỏi sân khấu.

Còn Cố Thành.

Tin cuối cùng tôi nghe được… là anh ta đã ra khỏi bệnh viện tâm thần.

Không có ai nhận.

Anh ta một mình… biến mất giữa biển người.

Tôi đã nghĩ… sẽ không bao giờ gặp lại.

Cho đến ngày đó.

Một buổi chiều cuối thu, nắng vàng vừa đủ ấm.

Xe tôi lặng lẽ chạy trên con đường quen.

Khi đi ngang qua quảng trường trước tòa nhà công ty…

Tôi vô tình nhìn ra ngoài.

Và thấy… một bóng người quen mà xa lạ.

Anh ta mặc bộ đồ công nhân vệ sinh màu cam.

Trong tay là một cây chổi lớn.

Đang chậm chạp quét lá rơi.

Động tác vụng về.

Mái tóc đã bạc quá nửa.

Lưng hơi còng.

Khuôn mặt… đầy vết hằn của thời gian.

Nếu không còn chút nét quen thuộc… tôi đã không nhận ra.

Đó là Cố Thành.

Xe lướt qua.

Trong khoảnh khắc đó, anh ta như có cảm giác… ngẩng đầu lên.

Ánh mắt chúng tôi… chạm nhau qua lớp kính xe tối màu.

Ánh mắt anh ta… trống rỗng.

Đờ đẫn.

Như mặt nước chết… không còn gợn sóng.

Không hận.

Không yêu.

Không hối hận.

Không còn gì.

Anh ta chỉ nhìn tôi một cái.

Rồi cúi xuống.

Tiếp tục quét lá.

Như thể… tôi chỉ là một người xa lạ.

Hoặc… anh ta đã không còn nhận ra tôi.

Hoặc… đã không còn quan tâm.

Tài xế nhìn qua gương chiếu hậu.

“Chủ tịch, cần dừng xe không?”

Tôi im lặng một lúc.

Rồi nhẹ nhàng lắc đầu.

“Không cần.”

Giọng tôi… bình lặng như chưa từng có chuyện gì.

“Đi tiếp.”

Xe lại lăn bánh.

Để lại phía sau… bóng áo cam nhỏ bé.

Tôi không quay đầu.

Khoảnh khắc đó, tôi chợt hiểu.

Trả thù thật sự… không phải là khiến đối phương đau khổ.

Cũng không phải khiến họ hận.

Mà là…

Khiến họ… hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của mình.

Trở nên… không còn quan trọng.

Thậm chí… không đủ tư cách tồn tại trong ký ức.

Đối với tôi.

Anh ta… đã chết.

Cùng với cuộc hôn nhân ngu ngốc đó.

Bị chôn vùi vĩnh viễn.

Tôi tựa lưng vào ghế, nhắm mắt.

Ánh nắng xuyên qua cửa kính… ấm áp rơi trên mặt.

Điện thoại reo.

Là Khương Ninh.

“Nguyệt Nguyệt, tiệc mừng tối nay chuẩn bị xong chưa? Năm nay tụi mình thắng đậm rồi!”

Tôi mở mắt.

Nhìn dòng xe bên ngoài trôi ngược lại phía sau.

Khóe môi… khẽ cong.

“Tất nhiên.”

19 Vị khách không mời

Tiệc mừng của Thẩm thị… bao trọn tầng cao nhất của khách sạn xa hoa nhất thành phố.

Đèn chùm pha lê rực rỡ như dải ngân hà.

Hương nước hoa, tiếng cười nói… đan xen như một bản giao hưởng.

Gương mặt ai cũng sáng lên vì sự sống sót… và khát vọng tương lai.

Còn tôi.

Nhân vật trung tâm của bữa tiệc.

Được vây quanh bởi vô số lời chúc tụng.

“Chủ tịch Thẩm, xin kính cô một ly, dưới sự dẫn dắt của cô, Thẩm thị chắc chắn sẽ còn huy hoàng hơn nữa!”

“Chủ tịch Thẩm trẻ tài cao, đúng là hình mẫu của giới kinh doanh!”

Tôi cầm ly champagne.

Mỉm cười.

Đáp lại từng người.

Mỗi câu… đều vừa đủ.

Giữ được uy nghiêm.

Cũng không thiếu lễ độ.

Khương Ninh đứng bên cạnh, nháy mắt với tôi.

“Thế nào, nữ vương của tôi, quen với cảm giác được cả thế giới tung hô chưa?”

Tôi khẽ cười.

Nghiêng người lại gần cô ấy… thì thầm.

“Cũng tạm, chỉ là hơi ồn.”

Chúng tôi nhìn nhau cười, mọi thứ đều hiểu mà không cần nói.

Đúng lúc bầu không khí trong bữa tiệc dâng lên cao trào, cánh cửa lớn chạm khắc tinh xảo của sảnh tiệc… đột ngột bị đẩy mạnh từ bên ngoài.

Hai vệ sĩ mặc đồ đen cao lớn đứng tách ra hai bên.

Ngay sau đó, một người đàn ông… chậm rãi bước vào.

Anh ta mặc bộ vest thủ công màu xám đậm cắt may hoàn hảo, không thắt cà vạt, hai cúc áo sơ mi mở hờ, lộ ra làn da màu mật ong cùng xương quai xanh sắc nét, mang theo một loại khí chất hoang dã đầy nguy hiểm.

Sự xuất hiện của anh ta… giống như một khối băng ném thẳng vào chảo dầu đang sôi.

Cả sảnh tiệc… trong nháy mắt lặng như tờ.

Mọi ánh mắt… đều đổ dồn về phía anh ta.

Kính sợ.

E dè.

Và cả sự tò mò không thể giấu nổi.

Tôi nheo mắt.

Lục Kiêu.

Thái tử gia thật sự của giới tài phiệt, người nắm quyền tập đoàn Lục thị.

Chương trước Chương tiếp
Loading...