DƯỚI HAI GỐC SA LA, TA MỚI BIẾT MÌNH YÊU NHẦM NGƯỜI

CHƯƠNG 7



Ánh mắt mọi người đều dồn vào Thẩm Dao. Huyết sắc trên mặt nàng ta từng chút từng chút phai nhạt. Giang Ngật nhìn chằm chằm nàng ta, nói rất chậm:

“Hậu viện của trang điền, trồng cây gì?”

Thẩm Dao sững người, lập tức thấp giọng đáp: “Hải đường.”

Ta suýt bật cười. Hậu viện trang điền đó, lấy đâu ra hải đường. Chỉ có hai gốc sa la.

Ánh mắt Giang Ngật khẽ chìm xuống, lại hỏi:

“Mấy ngày ta bị thương, loại thuốc hay uống nhất có vị gì?”

Thẩm Dao cắn môi: “Cực đắng, nên muội luôn sai người chuẩn bị mứt quả cho huynh.”

Trong sảnh đột nhiên yên tĩnh đến mức kim rơi cũng nghe thấy. Ta nhìn nàng ta, bỗng sinh ra chút bi ai. Ngay cả chuyện này, nàng ta cũng muốn cướp.

Nhưng nàng ta không biết. Những viên mứt quả đó, chưa bao giờ là ta đưa cho Giang Ngật. Mà là “người đó” đưa cho ta.

Sự kiên định trong mắt Giang Ngật lần đầu tiên bắt đầu rạn nứt. Hắn nhìn chằm chằm Thẩm Dao, giọng đã trầm đến mức khàn đặc:

“Làm sao muội biết chuyện mứt quả?”

Thẩm Dao dường như rốt cuộc cũng nhận ra mình lỡ lời, luống cuống đắp vá:

“Muội, muội đoán. Tỷ tỷ thân thể không tốt, quanh năm uống thuốc, trong phòng luôn có mứt ngọt, nên muội tưởng…”

“Đủ rồi.”

Giang Ngật ngắt lời nàng ta. Hai chữ lạnh buốt, lạnh đến mức khiến cả người Thẩm Dao run lên.

Hắn quay đầu nhìn sang ta. Giống như lần đầu tiên thực sự đánh giá ta.

“Thẩm Vân Xu.”

“Nàng nói đi.”

Ta nhìn thẳng vào hắn, trong lòng kỳ thực vô cùng bình thản.

“Thế tử muốn hỏi gì?”

Hắn bước từng bước về phía ta: “Hậu viện trang điền, trồng cây gì?”

“Hai gốc sa la, một tươi một héo.” Ta khựng lại, “Ngài bảo, giống hệt tình nhân trên thế gian, sống thì gắn bó, chết lại chung huyệt.”

Giang Ngật ngạt thở.

Ta nói tiếp:

“Ngài còn bảo, đợi thương thế ngài khỏi, sẽ đi ngắm tuyết phương Bắc. Ta cười ngài sống dở chết dở còn nhớ thương phong cảnh, ngài liền chửi ta trong thư là đứa trẻ lên ba. Sau đó lại lén lút dúi cho ta mấy viên mứt quả, bảo thuốc đắng dã tật, nếm chút ngọt con người ta mới sống nổi.”

Từng câu từng chữ, sắc như đao. Rạch nát tất cả những khẳng định trước đó của hắn.

Sắc mặt hắn nhợt nhạt từng chút một, đáy mắt cuộn trào sóng dữ:

“Những bức thư đó…”

Ta cười cợt: “Thế tử chẳng phải đã đốt rồi sao?”

Hắn mạnh bạo siết chặt tay: “Nên, là nàng.”

“Người cứu ngài là ta, người trong trang viện canh ngài tỉnh lại là ta, người dùng hết danh dược cứu mạng ngài cũng là ta.” Ta nhìn hắn, gằn từng chữ, “Nhưng thì đã sao? Giang Ngật, ngài nhận lầm người, là do ngài ngu xuẩn. Ngài sỉ nhục ta, hủy hoại danh tiếng của ta, là do ngài độc ác. Bộ dạng của ngài bây giờ, lại là diễn cho ai xem?”

Đáy mắt hắn đỏ ngầu sục sôi. Hồi lâu, hắn vậy mà thấp giọng nói một câu:

“Ta không biết.”

Bốn chữ này, khiến toàn bộ chính sảnh chìm vào tĩnh mịch. Nhưng ta chỉ thấy nực cười.

Không biết. Một câu “không biết”, là muốn xóa sạch mọi tổn thương kiếp trước kiếp này sao? Nằm mơ đi.

9.

Ngày nghị thân hôm ấy, kết thúc trong không vui.

Lúc Giang Ngật đi, sắc mặt khó coi đến dọa người. Thẩm Dao khóc lóc đuổi theo, lại bị hắn hất văng tay ra.

Phụ thân tức giận ném vỡ chén trà, chỉ vào mẫu thân mắng chửi:

“Bà điên rồi! Bà có biết mối hôn sự với Hầu phủ này có ý nghĩa thế nào không!”

Mẫu thân lạnh lùng đáp: “Có nghĩa là ông định nướng cả nhà này vào đó.”

Phụ thân không tin.

Đến ngày thứ ba, bên ngoài đột nhiên tung ra tin tức. Nói rằng Thế tử Trường Hưng Hầu cầu thú Nhị cô nương Thẩm gia, chẳng qua là nhận nhầm ân nhân cứu mạng thành người khác. Lại nói Nhị cô nương Thẩm gia ậm ờ giấu diếm, mượn cơ hội bấu víu Hầu phủ, suýt chút nữa làm trò cười.

Tin đồn lan đi cực nhanh. Giống như có người cố tình đẩy thuyền.

Thẩm Dao trốn trong phòng, khóc trọn một ngày. Phụ thân đi dỗ dành nàng ta, nhưng lại bị người do Trường Hưng Hầu phủ phái tới chặn ngoài cửa. Hầu phu nhân chỉ truyền đúng một lời:

“Thẩm Nhị cô nương đức hạnh thiếu sót, Hầu phủ trèo cao không nổi.”

Kể từ đó, triệt để vạch rõ giới hạn.

Khi phụ thân về, sắc mặt xanh mét. Ông lao vào viện của mẫu thân, giơ tay định đánh người.

Ta chưa kịp cản, ngoài cửa đã vang lên một giọng nói lạnh băng:

“Thẩm đại nhân oai phong thật.”

Mọi người ngoái nhìn. Tiêu Trục Dư đứng trước cửa viện, theo sau là quản sự phủ Thái phó. Bàn tay phụ thân sượng cứng giữa không trung, lập tức rụt về.

“Tiêu, Tiêu công tử sao lại tới đây?”

Ánh mắt Tiêu Trục Dư lướt qua mọi người, cuối cùng đậu lại trên mặt ta. Hốc mắt ta vẫn còn hơi đỏ. Ánh mắt chàng trầm xuống, khi quay sang phụ thân đã chuyển thành lạnh nhạt, bất cận nhân tình:

“Gia phụ phái ta đến hỏi, hôn sự từng đề cập trước đó, Thẩm gia còn tính không.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...