HẮN CÓ VỢ CON RỒI, CÒN MUỐN CÔNG CHÚA NHƯ TA LÀM BÌNH THÊ

CHƯƠNG 7



Phụ hoàng trầm mặc rất lâu.

“Chiêu Dương.” Cuối cùng người cũng mở miệng, giọng có chút mỏi mệt. “Con muốn trẫm làm thế nào?”

“Điều tra đến cùng.” Ta nói. “Nếu Cố Diễn Chi thật sự phạm pháp, nên phạt thế nào thì phạt thế ấy. Nhưng nếu có kẻ vu hãm trung lương, phụ hoàng cũng không thể dung túng.”

Phụ hoàng nhìn ta một cái, trong mắt có dò xét, có vui mừng, còn có vài thứ ta không hiểu.

“Được.” Người gật đầu. “Trẫm cho con một tháng, con đi điều tra.”

“Con?” Ta ngẩn ra.

“Không phải con muốn giữ phò mã của con sao?” Khóe miệng phụ hoàng hơi cong lên.

“Vậy tự mình đi tra. Trẫm cũng muốn xem, Chiêu Dương của trẫm có bản lĩnh ấy không.”

Ta sửng sốt một chút, rồi bật cười.

“Nhi thần tuân chỉ.”

12

Một tháng tiếp theo là một tháng bận rộn nhất đời ta.

Ta vận dụng tất cả nhân mạch có thể dùng, từ bộ hạ cũ trong quân của Cố Diễn Chi, đến bách tính địa phương huyện Thanh Hà, từ thư tín qua lại của Thẩm Hành, đến dòng tiền trong phủ Nhị hoàng tử, từng đường từng mối đều tra xét, từng việc từng việc đều xâu chuỗi.

Bên Cố Diễn Chi thì dễ tra.

Cái gì mà dung túng binh sĩ quấy nhiễu dân chúng, chiếm đoạt ruộng đất, toàn là chuyện bịa đặt.

Hắn dẫn binh vốn nổi tiếng quân kỷ nghiêm minh. Đừng nói quấy nhiễu dân, ngay cả thuộc hạ giẫm hỏng hoa màu của dân cũng phải bồi thường theo giá.

Còn chuyện kết giao hào cường địa phương lại càng là trò cười.

Cố Diễn Chi đóng quân ở huyện Thanh Hà chưa đầy hai tháng, ngay cả tửu lâu địa phương cũng chưa từng đến, kết giao hào cường kiểu gì?

Khó tra là Thẩm Hành.

Người này tâm tư kín kẽ, làm việc không để lọt nước.

Thư hắn qua lại với Nhị hoàng tử, bức nào cũng viết mập mờ, không nhìn ra nội dung thực chất.

Tiền bạc qua lại càng không tra được dấu vết, không biết bọn họ đi đường nào.

Ta tra nửa tháng mà vẫn không tìm được đột phá.

Thanh Hòa sốt ruột đi vòng vòng:

“Điện hạ, phò mã gia vẫn còn bị cấm túc, phải làm sao bây giờ?”

Ta ngồi trước án, lật đi lật lại lý lịch của Thẩm Hành mười mấy lần, bỗng chú ý đến một chi tiết.

“Thanh Hòa.” Ta đặt hồ sơ xuống. “Đi tra tất cả những vụ án Thẩm Hành từng xử ở huyện Thanh Hà, trọng điểm là những vụ liên quan đến đất đai, cửa hàng, tiền bạc. Xem có dấu vết nhận hối lộ hay không.”

Ba ngày sau, Thanh Hòa mang về một chồng hồ sơ.

Thẩm Hành ở huyện Thanh Hà chưa đến nửa năm, đã xử mười bảy vụ án, trong đó ít nhất năm vụ có thiên vị và mờ ám rõ ràng.

Ta không đánh động, tự mình sắp xếp những chứng cứ ấy, bỏ vào một chiếc tráp, đích thân đưa đến ngự thư phòng.

“Chiêu Dương.” Phụ hoàng ngẩng đầu nhìn ta. “Con muốn trẫm xử trí thế nào?”

“Phụ hoàng.” Ta bình tĩnh nói. “Đây không phải vấn đề xử trí một mình Thẩm Hành. Thẩm Hành chẳng qua chỉ là một quân cờ, người đứng sau thật sự là Nhị hoàng huynh.”

Mày phụ hoàng nhíu chặt.

“Nhi thần biết, phụ hoàng vẫn luôn do dự chuyện trữ quân.”

“Nhưng Nhị hoàng huynh vì đoạt đích, không tiếc vu hãm trung lương, cấu kết quan viên địa phương nhận hối lộ. Người như vậy, phụ hoàng yên tâm giao giang sơn cho hắn sao?”

Trong ngự thư phòng yên tĩnh đến mức kim rơi cũng nghe thấy.

Phụ hoàng nhắm mắt, tựa lưng vào long ỷ, rất lâu không nói.

Không biết qua bao lâu, phụ hoàng mở mắt, giọng khàn khàn:

“Chiêu Dương, con lui xuống trước. Trẫm… sẽ suy nghĩ.”

13

 

Ta không ngờ, Nhị hoàng tử hành động còn nhanh hơn ta tưởng.

Mười lăm tháng tám, yến tiệc Trung thu trong cung.

Mấy ngày nay thân thể phụ hoàng vẫn không tốt, ho càng lúc càng nặng. Thái y nói cần tĩnh dưỡng, nhưng đại sự như cung yến, phụ hoàng vẫn cố gắng tham dự.

Trong tiệc, ca múa thái bình, chén rượu giao nhau, mọi thứ đều như thường lệ.

Ta ngồi ở vị trí của mình, Cố Diễn Chi ngồi bên cạnh.

Hắn đã được giải cấm túc, nhưng tam ty hội thẩm chưa kết án, cho nên vẫn lấy thân mang tội tham gia cung yến.

Có điều hắn chẳng hề hoảng, nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, thỉnh thoảng còn gắp thức ăn cho ta.

“Đừng gắp nữa, ta ăn không hết nhiều vậy.” Ta nhỏ giọng nói.

“Nàng gầy quá, ăn nhiều chút.” Hắn nói rất đương nhiên.

Ta tức giận liếc hắn một cái, nhưng không đẩy đũa hắn ra.

Tiệc đến giữa chừng, ta đứng dậy đi thay y phục.

Đi đến hành lang, phía sau bỗng truyền đến tiếng bước chân dồn dập.

Ta còn chưa kịp quay đầu, một bàn tay lớn đã bịt chặt miệng ta.

Mùi thuốc nồng nặc xộc vào mũi miệng, ý thức của ta lập tức mơ hồ.

Ký ức cuối cùng là một giọng nói âm độc vang bên tai:

“Đắc tội rồi, công chúa điện hạ.”

Khi tỉnh lại, ta phát hiện mình đang ở trong một gian phòng tối tăm.

Hai tay bị trói sau lưng, miệng bị nhét vải.

Bốn phía là tường đất, dưới đất trải rơm, trong không khí tràn ngập mùi ẩm mốc.

Ta dùng sức giãy, dây trói rất chặt, căn bản không thoát ra được.

Cửa mở, một người bước vào.

Ánh nến sáng lên, ta nhìn rõ khuôn mặt kia.

Thẩm Hành.

Hắn mặc một thân áo dài màu xanh mực, gầy hơn lúc ở kinh thành rất nhiều.

Gò má nhô cao, hốc mắt trũng sâu, cả người toát ra vẻ âm u tàn độc.

Chương trước Chương tiếp
Loading...