Hắn Sợ Ta Phá Đại Hôn, Không Biết Hôm Ấy Ta Đã Phải Rời Kinh Thành
Chương 23
Thẩm Thanh Việt liếc qua, ánh mắt dừng trên một thị vệ dung mạo bình thường bên cạnh Ôn Giáng Tuyết.
Nếu không biết trước, hắn tuyệt đối không thể nghĩ một người sắp đăng cơ xưng đế lại cải trang, vứt bỏ mọi thứ, bất chấp nguy hiểm cùng thê tử trở về cố hương.
Thẩm Thanh Việt nhìn Cảnh Giác thành thạo dỗ nữ nhi của họ, động tác thuần thục như đã làm vô số lần.
Trong lúc dỗ hài tử, hắn cũng chăm sóc Ôn Giáng Tuyết chu toàn.
Thẩm Thanh Việt thu hồi ánh mắt, uống cạn một chén rượu.
Vốn hắn định tới chào Ôn Giáng Tuyết, rồi giả vờ nhẹ nhõm hỏi nàng sống có tốt không.
Giờ xem ra cũng không cần.
Thẩm Thanh Việt đứng dậy đi về phía hoa viên.
Đột nhiên, một thứ mềm mại va vào lưng hắn.
Ánh mắt hắn lập tức sắc bén.
Quay đầu nhìn, là nữ nhi Ôn Giáng Tuyết.
Con bé giống nàng vô cùng.
Nhìn nó, Thẩm Thanh Việt như thấy Ôn Giáng Tuyết thuở nhỏ.
Mi mắt hắn vô thức dịu xuống:
“Con tên gì? Sao lại chạy ra đây? Mẫu thân con đâu?”
Tiểu cô nương dùng giọng non nớt đáp:
“Con tên Miên Miên. Con lén chạy ra đó, người đừng nói cho mẫu thân biết nha.”
Thẩm Thanh Việt bất giác mỉm cười:
“Con không sợ nàng tức giận?”
“Mẫu thân con mới không tức giận. Mẫu thân là người dịu dàng nhất.”
Thẩm Thanh Việt nhớ tới dáng vẻ kiêu quý ngạo nghễ năm xưa của Ôn Giáng Tuyết, không nói.
Rốt cuộc họ đều đã thay đổi.
Không đợi hắn mở miệng, đã nghe có người gọi:
“Quận chúa, người…”
Giọng Cảnh Giác khựng lại.
Hắn nhìn thấy Thẩm Thanh Việt và nữ nhi bên cạnh hắn.
Biết Thẩm Thanh Việt đã nhận ra mình, hắn cũng không che giấu.
“Miên Miên, lại đây với phụ thân.”
Tiểu cô nương vui vẻ chạy tới nhào vào lòng phụ thân.
Cảnh tượng ấm áp khiến trong lòng Thẩm Thanh Việt ngổn ngang trăm vị.
Đợi Cảnh Giác đưa hài tử vào rồi trở ra, Thẩm Thanh Việt vẫn đứng nguyên tại chỗ.
“Gan ngươi không nhỏ. Dám cứ thế tới đây. Dù ngươi chết ở đây cũng chẳng ai biết.”
Cảnh Giác cười.
Mặt nạ da người che đi dung mạo tuấn dật, nhưng không che được khí chất tôn quý quanh thân.
“Người khác không giết được ta. Còn ngươi, ngươi sẽ không giết ta.”
“Dựa vào đâu?”
“Bởi mục đích của chúng ta giống nhau.”
Cảnh Giác nhìn vào đại điện yến tiệc, trong mắt lộ vẻ dịu dàng.
“Chúng ta đều mong nàng được hạnh phúc.”
Thẩm Thanh Việt nhìn theo ánh mắt hắn, không nói.
Đến hôm nay, hắn vẫn mong Ôn Giáng Tuyết quay đầu nhìn mình.
Nhưng hắn cũng hiểu điều ấy gần như không thể.
Ngoài ra, mong muốn duy nhất của hắn chính là Ôn Giáng Tuyết phải hạnh phúc vui vẻ.
Nàng sống càng tốt, hắn cũng càng tốt.
Dường như chỉ cần thấy nàng cười, hắn đã rất thỏa mãn.
Nghĩ kỹ lại, thật ra từ trước tới nay hắn vẫn luôn như vậy.
Khi Ôn Giáng Tuyết vì thuốc đắng mà cau mày không chịu uống.
Khi nàng bị bệnh đau giày vò đến khóc không ngừng.
Hắn cũng khó chịu theo.
Khi nàng vui vẻ chơi đùa, tâm trạng hắn cũng vô cùng tốt.
Thẩm Thanh Việt nhìn Cảnh Giác:
“Nếu ngươi đối xử không tốt với nàng, ta sẽ không tha cho ngươi.”
Nói xong, hắn trực tiếp đi tới trước mặt Ôn Giáng Tuyết.
Lần này hắn không né tránh, cũng không do dự.
“Còn chưa chúc mừng con có một nữ nhi ngoan ngoãn xinh đẹp. Lễ vật lát nữa ta sẽ sai người đưa tới tay con.”
Giọng Thẩm Thanh Việt nhẹ tênh, như chỉ thuận tay tặng quà gặp mặt.
Thực chất đều là những món hắn suốt ba năm nhớ sở thích của Ôn Giáng Tuyết mà tìm kiếm khắp nơi.
Hắn không có lý do tặng Ôn Giáng Tuyết, dứt khoát lấy Miên Miên làm cớ.
Để bồi thường, hắn cũng chuẩn bị quà cho con bé, chỉ không tỉ mỉ bằng phần dành cho Ôn Giáng Tuyết.
Ta khẽ cười:
“Được. Ta thay Miên Miên cảm tạ tiểu thúc.”
Nói xong ta không nói thêm, Thẩm Thanh Việt cũng im lặng.
Chúng ta cứ thế đứng một lúc, mãi đến khi Miên Miên gọi ta.
Thẩm Thanh Việt nhìn ta, cuối cùng nói:
“Ta đi trước. Con bảo trọng.”
Ôn Giáng Tuyết gật đầu:
“Người cũng vậy.”
Một người đi vào trong điện.
Một người bước ra ngoài cửa.
Một trong một ngoài, đã là hai thế giới.
Thẩm Thanh Việt trở về Vương phủ.
Quản gia mới nhậm chức lập tức nghênh đón.
Còn quản gia trước kia, cỏ trên mộ đã cao hai thước.
Thẩm Thanh Việt đoán không sai.
Tống Vãn Chi quả thật cấu kết với quản gia, nghĩ rằng Thẩm Thanh Việt sẽ không có người nối dõi, mưu tính toàn bộ Trấn Bắc Vương phủ.
Ban đầu Tống Vãn Chi cho rằng sau khi Thẩm Thanh Việt tìm được Ôn Giáng Tuyết sẽ không trở về nữa.
Trấn Bắc Vương phủ không thể giao cho một nữ quyến như nàng.
Vì vậy nàng cần một đứa trẻ, mới tìm tới quản gia.
Nước cờ này rất nguy hiểm.
Nhưng nàng không còn lựa chọn.
Sau này chuyện bại lộ, Tống Vãn Chi suy nghĩ rồi dứt khoát dùng nó uy hiếp.
Dẫu sao Thẩm Thanh Việt có lỗi với nàng.
Bất kể nàng làm gì, hắn cũng sẽ không lấy mạng nàng.
Nàng nghĩ không sai.