HẮN VÌ BẠCH NGUYỆT QUANG MÀ GẢ TA ĐI, BA NĂM SAU LẠI HỐI HẬN
CHƯƠNG 6
“Quý phi, rốt cuộc là tiếng đàn của nàng giống Tiết Nhược, hay Tiết Nhược giống nàng? Nàng cho rằng đến nước này, trẫm còn bị nàng che mắt sao?”
“Người năm xưa bên ngoài lãnh cung, thật sự là nàng sao?”
Hắn nhìn chằm chằm Bùi Thanh Uyển, thân thể nàng ta gần như mềm nhũn ngã xuống đất.
Cuối cùng hắn để lại một câu:
“Nể tình đứa trẻ trong bụng nàng, lát nữa trẫm sẽ tính sổ với nàng!”
Sau khi Tiêu Hựu rời đi.
Trong cung điện, mọi người không dám thở mạnh.
Thị nữ đỡ Bùi Thanh Uyển đang run rẩy đứng dậy.
Cẩn thận nói:
“Nương nương, cung yến sắp bắt đầu rồi, người…”
Bùi Thanh Uyển ngẩn ra nơi đó.
Thần sắc như khóc như cười.
“Ha, bệ hạ à bệ hạ, người vậy mà còn chưa nhận ra, vẫn tưởng nàng ta là Tiết Nhược.”
“Bệ hạ… Hoàng hậu…”
Nàng ta đột nhiên nghiến chặt răng, nhờ cung nữ đỡ mà đứng thẳng người.
“Người đâu, trang điểm lại cho bổn cung.”
“Trên cung yến sắp có một vở kịch hay, bổn cung sao có thể không tự mình đi xem!”
…
Ta vội đến hội hợp với các vũ cơ.
Nhân lúc Tiêu Hựu vừa vào chất vấn Bùi Thanh Uyển, ta đã lặng lẽ rời đi.
“Ngươi đừng sốt ruột. Dù tối nay ngươi đàn không tốt, cũng nhất định sẽ được như nguyện.”
Giọng nói đột nhiên vang lên làm ta giật mình.
Tiêu Hựu vậy mà đã đuổi lui tùy tùng, đi theo sau ta.
Mày mắt hắn chứa ý cười, tâm trạng trông có vẻ rất tốt.
Hắn dịu giọng nói:
“Hoàng hậu hiền đức rộng lượng, quý phi có lúc quá kiêu căng, nàng ấy cũng chưa từng so đo. Nàng ở chung với Hoàng hậu, nhất định cũng sẽ hòa hợp.”
“Còn quý phi…”
Hắn hừ lạnh:
“Nàng ta mạo nhận là người trong lòng của cô, khiến cô bỏ lỡ trọn ba năm. Nhưng nể tình nàng ta đang mang thai, chờ đứa trẻ sinh ra, ta sẽ đưa mẫu tử nàng ta đi. Nàng thấy thế nào?”
Ta thật sự không hiểu.
Có phải cuối năm rồi, Tiêu Hựu thật sự rảnh quá không.
Những chuyện riêng chốn cung đình này, vì sao phải đi theo sau ta, nói với một đệ tức như ta?
Nhưng hắn là quân vương một nước.
Ta chỉ có thể gật đầu lấy lệ:
“Bệ hạ làm gì, tự nhiên cũng thỏa đáng.”
Chỉ là trong lòng không khỏi thở dài.
Đế vương vô tình.
Năm xưa Tiêu Hựu có thể vì Bùi Thanh Uyển mà làm bao nhiêu chuyện hoang đường.
Chẳng biết vì sao yêu ghét đảo chiều.
Lập tức vứt bỏ nàng ta như giày rách.
12
Tiêu Hựu nhìn chằm chằm đến khi ta vào nhạc phủ.
Cuối cùng mới rời đi.
Trăng lên, trong cung đèn đuốc sáng rực.
Cung yến bắt đầu.
Hoàng hậu và Tiêu Hựu ngồi ở thượng tọa.
Nàng mỉm cười dịu dàng:
“Lần biểu diễn này có mấy vị quý nữ, đều đang độ tuổi xuân sắc, tài mạo song toàn. Nếu bệ hạ có người vừa ý, cứ nói với thần thiếp.”
“Được rồi được rồi, bảo các nàng mau bắt đầu!”
Tiêu Hựu mất kiên nhẫn nói.
Tiết mục của Tiết Nhược được xếp thứ ba.
Trong điện xuân, cung nga xếp hàng như cá lội, vũ cơ tung thủy tụ như mây. Ta ngồi giữa gảy đàn.
Ánh mắt Tiêu Hựu nóng rực đến mức gần như khiến người ta khó lòng phớt lờ.
Ta suýt nữa đàn sai một âm.
Một khúc kết thúc, ta vừa định lui xuống.
Liền nghe Tiêu Hựu mở miệng:
“Cầm kỹ của Tiết tiểu thư không tệ. Trẫm rất thích.”
“Phong làm phi. Hoàng hậu xem thử, nên định phong hiệu gì cho thích hợp?”
“Bệ hạ, người hiểu lầm rồi…”
Bùi Thanh Uyển ngồi phía dưới, hết chén này đến chén khác uống rượu.
Bỗng nàng ta không cẩn thận làm vỡ chén rượu.
Khóe mắt nàng ta mang ý say, nhìn Hoàng hậu nói:
“Nương nương đặc biệt an bài vở này, chẳng phải vì thời khắc này sao?”
“Sao còn không nói với vị bệ hạ tốt của chúng ta rằng người đàn cầm rốt cuộc là ai?”
Hoàng hậu không để ý nàng ta.
Nàng hơi chần chừ nhìn Tiêu Hựu:
“Bệ hạ, vừa rồi người không để thần thiếp nói hết. Tiết tiểu thư thân thể không khỏe, đã đến thỉnh tội với bổn cung.”
Tiêu Hựu im lặng vài nhịp.
Giọng nói nghe không ra vui giận:
“Vậy người gảy đàn bên dưới là ai?”
Ta bước lên phía trước, tháo khăn che mặt, uyển chuyển hành lễ.
“Thần phụ bái kiến bệ hạ, nương nương. Nguyện bệ hạ và nương nương thân thể an khang, năm năm cát tường.”
13
Trong khoảnh khắc, cả điện yên tĩnh đến mức kim rơi cũng nghe thấy.
Tiêu Hựu thật lâu không mở miệng.
Ta ngẩng đầu.
Hắn nhìn chằm chằm ta, tay phải nắm chén rượu đã nổi gân xanh từng tấc.
“Nam An vương phi, cầm kỹ thượng giai. Thưởng.”
Hắn nói từng chữ một, giọng vậy mà có chút khàn.
Ta không phải kẻ ngốc.
Những điểm quái dị của Tiêu Hựu.