HÓA ĐƠN 8.63 TRIỆU TỆ

CHƯƠNG 11



 “Dao Dao sao thế? Ai bắt nạt em à?”

“Có phải chị dâu em không? Cái người hôm trước mời khách đó hả?”

Lục Dao trả lời: “Đừng nói nữa, nói nhiều lại sứt mẻ tình cảm.”

Tô Vãn Ninh xem xong, khóa màn hình.

Ngón tay cô gõ gõ hai nhịp lên đầu gối.

Sau đó, cô nhắn lại cho Lâm Tri Ý một tin.

“Kệ nó đi. Ngày mốt tôi có buổi bảo vệ.”

Chương 15

Ngày bảo vệ.

Hội trường chính Viện Nghiên cứu Y tế, 8 rưỡi sáng.

Lúc Tô Vãn Ninh đến, bên ngoài hội trường đã có khá đông người đứng đợi.

Ngoài các chuyên gia trong hội đồng thẩm định, còn có phái đoàn đại diện của bốn đối tác ứng viên, cùng với nhân sự dự thính từ các viện nghiên cứu, cả sảnh chật ních cả trăm người.

Trình Viễn đã đợi cô ở cửa, đưa cho cô một tấm thẻ đại biểu.

“Cô Tô, lượt bảo vệ của cô xếp thứ ba, khoảng 10 giờ. Sếp Cố đã ở bên trong rồi.”

Tô Vãn Ninh nhận lấy thẻ đại biểu, cúi đầu đeo vào cổ, rồi bước vào hội trường.

Chỗ ngồi của cô ở hàng ghế đầu.

Thẩm Chính Thanh đã ngồi sẵn bên cạnh, thấy cô bước tới, ông khẽ gật đầu.

10 giờ.

Người dẫn chương trình gọi đến tên cô.

“Người bảo vệ tiếp theo, người phụ trách dự án số 1, Tô Vãn Ninh.”

Tô Vãn Ninh đứng dậy, bước lên bục bảo vệ.

Hơn một trăm cặp mắt dưới khán đài đổ dồn vào cô.

Cô mở dàn ý, bắt đầu trình bày.

Mười lăm phút trình bày, cô không vấp một chữ nào.

Vào phần hỏi đáp, ba vị giám khảo lần lượt đặt câu hỏi.

Cô trả lời từng câu một. Mạch lạc, rành rẽ, số liệu chuẩn xác.

Sau khi vị giám khảo cuối cùng hỏi xong, ông ngừng lại hai giây, nói với micro một câu.

“Cô Tô, mức độ hoàn thiện và tính sáng tạo của dự án này, là xuất sắc nhất trong số tất cả các dự án tôi xem được trong năm nay.”

Cả hội trường im phăng phắc một nhịp.

Sau đó, tiếng vỗ tay rào rào vang lên.

Tô Vãn Ninh đứng trên bục bảo vệ, khẽ gật đầu chào khán giả.

Lúc cô bước xuống đài, Cố Diễn từ hàng ghế đầu đứng lên.

“Cô Tô, chúc mừng cô.”

Anh đưa tay ra.

Tô Vãn Ninh bắt tay anh.

“Kết quả còn chưa có mà.”

“Kết quả có rồi.” Cố Diễn khẽ mỉm cười. “Tổ trưởng hội đồng thẩm định vừa mới ra hiệu cho tôi. Vòng ủy quyền giai đoạn hai, không có vấn đề gì.”

Giọng anh không lớn, nhưng vài người đứng cạnh đều nghe thấy.

Có người quay đầu nhìn Tô Vãn Ninh một cái.

Đại diện của vài đối tác trao đổi ánh mắt với nhau.

Một người đàn ông trung niên mặc vest xám rảo bước tiến tới, đưa danh thiếp.

“Cô Tô, tôi là Phó tổng giám đốc Triệu của Dược phẩm Vĩnh Thái. Chúng tôi rất hứng thú với dự án của cô, muốn hẹn cô một buổi nói chuyện chi tiết.”

Lời chưa dứt, lại có một người nữa xáp tới.

“Cô Tô, tôi là Giám đốc Tào của Tư bản Hoa Cảnh. Không biết có thể xin cách thức liên lạc của cô không?”

Tô Vãn Ninh chưa kịp đáp lời, người thứ ba cũng tới.

“Cô Tô…”

Thẩm Chính Thanh bước tới, chắn trước mặt cô.

 

“Các vị, lịch trình hôm nay của cô Tô đã kín rồi. Đơn vị nào có ý định hợp tác, xin vui lòng liên hệ với anh Trình Viễn của Tập đoàn Nhuệ Khang.”

Ông đưa Tô Vãn Ninh sang khu vực nghỉ ngơi bên cạnh.

“Thấy rồi chứ?” Thẩm Chính Thanh rót cho cô một ly nước.

“Em trị giá bao nhiêu, không cần người khác phải nói cho em biết.”

Tô Vãn Ninh đỡ lấy ly nước.

Tay cô hơi run rẩy.

Không phải vì căng thẳng.

Mà là một thứ gì đó đã bị đè nén quá lâu, nay rốt cuộc cũng chịu buông lỏng ra.

Cô nhấp một ngụm nước.

Rồi cô nhìn thấy, có một người đang đứng ngoài cửa khu nghỉ ngơi.

Một người mà cô không hề dự đoán là sẽ xuất hiện ở đây.

Lục Chiêu Thành.

Anh ta đang mặc một chiếc áo sơ mi hơi nhàu nhĩ, rõ ràng là vội vàng chạy tới.

Anh ta đứng ngoài cửa, chằm chằm nhìn vào khu vực nghỉ ngơi có Tô Vãn Ninh, Thẩm Chính Thanh, và cả Cố Diễn, Trình Viễn đang ngồi trong góc.

Trên mặt anh ta hiện rõ sự chấn động tột độ.

Chương 16

Lục Chiêu Thành đứng ngoài cửa khu nghỉ ngơi, không bước vào trong.

Ánh mắt anh ta lướt qua mặt Thẩm Chính Thanh, lại rơi xuống người Cố Diễn, cuối cùng dừng lại trên mặt Tô Vãn Ninh.

Môi anh ta mấp máy.

“Vãn Ninh… em, em ở đây…”

“Anh đến đây làm gì?” Tô Vãn Ninh đặt ly nước xuống.

“Anh… Dao Dao bảo em đang ở Viện Nghiên cứu Y tế. Anh tưởng em đến làm thủ tục gì đó, anh muốn tìm em nói chuyện…”

Anh ta bước vào trong một bước, ánh mắt không kìm được lại quét về phía Cố Diễn.

Cố Diễn không thèm nhìn anh ta.

Cố Diễn đang lật một tập hồ sơ, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên.

Lục Chiêu Thành lại nhìn Thẩm Chính Thanh.

Thẩm Chính Thanh cũng không màng đến anh ta, quay sang nói chuyện với một vị giám khảo khác.

“Lục Chiêu Thành, đây là nơi tôi làm việc. Anh không nên xuất hiện ở đây.”

Giọng Tô Vãn Ninh rất bình thản.

“Nơi làm việc gì chứ? Em không phải là…” Lục Chiêu Thành nói được nửa câu thì nuốt ngược vào trong.

Anh ta bỗng nhận ra, hình ảnh của Tô Vãn Ninh trong hoàn cảnh này, hình như không giống lắm với Tô Vãn Ninh trong nhận thức của anh ta.

Thái độ của những người đưa danh thiếp kia.

Ánh mắt của những người kia khi nhìn cô.

Sự khách sáo của người đàn ông ngồi trong góc có vẻ địa vị không nhỏ nọ.

Sự che chở của vị giáo sư già tóc hoa râm đó.

“Em… hôm nay em đến đây làm gì?”

Giọng anh ta vô thức hạ thấp xuống.

“Bảo vệ dự án.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...