HÓA ĐƠN 8.63 TRIỆU TỆ

CHƯƠNG 14



Lục Dao đến viện nghiên cứu dò hỏi thông tin của cô, không phải để tìm hiểu xem cô tài giỏi đến đâu.

Mà là đi tìm tài liệu.

Tìm chất liệu để dùng vào việc dựng chuyện bịa đặt về cô.

Cô thở hắt ra một hơi, đứng dậy bước tới bàn, lấy ra một quyển sổ tay.

Cô viết ba chữ lên sổ.

“Diễn đàn ngành.”

Rồi viết thêm một chữ bên dưới.

“Đi.”

Chương 19

Thư mời tham dự diễn đàn ngành đã được gửi tới.

Lúc Tô Vãn Ninh mở phong bì, cô nhìn thấy danh sách khách mời.

Tên cô nằm ở trang đầu tiên, trong cột báo cáo viên chuyên đề.

Hai báo cáo viên xếp trước cô, một người là viện sĩ, một người là giám đốc khoa học của một công ty dược phẩm hàng đầu.

Cô xếp thứ ba.

Đây là lần đầu tiên cô công khai báo cáo trong một sự kiện có quy mô lớn đến vậy.

Thẩm Chính Thanh đã giúp cô rà soát lại dàn ý báo cáo.

“Vãn Ninh, diễn đàn lần này sẽ có sự góp mặt của báo giới, cũng như các nhân vật chủ chốt trong ngành. Nội dung báo cáo của em là công khai, đồng nghĩa với việc mức độ hiện diện của cá nhân em cũng sẽ được chú ý nhiều hơn.”

“Em chắc chắn muốn tham gia chứ?”

“Chắc chắn ạ.”

Thẩm Chính Thanh nhìn cô.

“Vì những lời của em gái chồng em sao?”

Tô Vãn Ninh không phủ nhận.

“Một phần ạ.”

“Phần còn lại thì sao?”

“Em nên cho nhiều người hơn biết, em trị giá bao nhiêu.”

Thẩm Chính Thanh không nói thêm gì nữa.

Hai ngày trước diễn đàn, Tô Vãn Ninh nhận được một tin nhắn từ số máy lạ.

“Chào cô Tô, tôi là Triệu Thần Huy, bạn của chồng cô. Nghe Chiêu Thành nhắc đến dự án của cô, tôi làm bên mảng đầu tư y tế, mạo muội muốn hẹn gặp cô một buổi để trao đổi thêm.”

Tô Vãn Ninh nhìn dòng tin ba giây.

Cô không quen biết Triệu Thần Huy này. Nhưng cô biết trong vòng tròn xã giao của Lục Chiêu Thành đúng là có bạn bè làm về mảng đầu tư.

Cô không trả lời.

Tối hôm đó, Lục Chiêu Thành gọi điện tới.

Lần này Tô Vãn Ninh nghe máy.

“Chuyện gì.”

“Vãn Ninh, bạn anh là Triệu Thần Huy có nhắn tin cho em, em xem chưa?”

“Thấy rồi.”

“Sao em không trả lời cậu ấy? Cậu ấy làm đầu tư y tế, cũng có máu mặt trong giới. Anh có kể với cậu ấy về dự án của em, cậu ấy hứng thú lắm, muốn giúp em kết nối một số tài nguyên.”

Tô Vãn Ninh dựa lưng vào ghế.

“Lục Chiêu Thành, đối tác hợp tác cho dự án của tôi là Tập đoàn Nhuệ Khang. Tôi không cần anh phải kết nối với bất kỳ ai cả.”

“Anh biết, nhưng thêm một kênh là thêm một con đường mà. Em đừng có bài xích như thế.”

“Tôi hỏi anh một chuyện.”

 

“Anh đã kể cho Triệu Thần Huy nghe chi tiết dự án của tôi?”

Đầu dây bên kia im lặng mất hai giây.

“… Anh chỉ nói đại khái thôi.”

“Nói đại khái những gì?”

“Anh chỉ bảo là loại thuốc em nghiên cứu lợi hại lắm, kiếm được kha khá tiền, dạo này còn đang làm cái gì đó liên quan đến giai đoạn hai.”

Tô Vãn Ninh nhắm hờ mắt lại.

“Lục Chiêu Thành, nội dung dự án của tôi thuộc diện bảo mật. Anh tuồn thông tin dự án của tôi cho người ngoài, lỡ có bề gì, anh chịu trách nhiệm nổi không?”

“Anh chỉ trò chuyện vu vơ mấy câu với bạn bè thôi, em có cần phải nâng tầm quan điểm lên thế không?”

“Chín triệu tệ thì anh bảo đừng nâng tầm quan điểm. Giờ tiết lộ thông tin dự án của tôi, anh cũng bảo đừng nâng tầm quan điểm. Trong mắt anh, rốt cuộc chuyện gì mới gọi là ‘tầm’ với ‘quan điểm’?”

Đầu dây bên kia trầm mặc hồi lâu.

Cuối cùng Lục Chiêu Thành buông một câu.

“Tô Vãn Ninh, dạo này em nói chuyện càng lúc càng xóc óc đấy.”

Tô Vãn Ninh dập máy.

Cô mở danh bạ, tìm tin nhắn của Triệu Thần Huy, trả lời lại một tin.

“Chào anh Triệu. Việc hợp tác dự án của tôi do Tập đoàn Nhuệ Khang thống nhất xử lý, cá nhân không nhận liên hệ riêng tư. Vui lòng đừng liên lạc lại. Xin cảm ơn.”

Gửi xong, cô chặn luôn số này.

Sau đó cô mở slide báo cáo ra, bắt đầu chỉnh sửa lần cuối.

Điện thoại lại reo.

Là Lục Dao.

Tô Vãn Ninh liếc tên người gọi, bấm tắt luôn.

Ba giây sau, tin nhắn WeChat hiện lên.

“Chị dâu, nghe nói chị sắp tham gia diễn đàn ngành gì đó à? Có phải có nhiều nhân vật tầm cỡ đi lắm không? Cho em đi theo mở mang tầm mắt với được không?”

Tô Vãn Ninh không trả lời.

Cô lật úp điện thoại xuống bàn, tiếp tục sửa slide.

Chương 20

Ngày diễn ra diễn đàn.

Lúc Tô Vãn Ninh đến hội trường, nhân viên ở quầy lễ tân nhìn cô một cái, rồi lịch sự dẫn cô tới lối đi dành cho khách mời.

“Cô Tô, báo cáo của cô được xếp vào phiên thứ ba của buổi sáng, bắt đầu lúc 10 giờ 40. Phòng nghỉ ở tầng hai, tiệc trà đã chuẩn bị sẵn rồi ạ.”

Tô Vãn Ninh ký tên, đi vào trong.

Hội trường rất lớn. Hội trường chính có thể chứa 600 người, lúc này đã kín hơn một nửa.

Cô đi vòng qua cửa phụ để vào khu nghỉ ngơi hậu trường.

Thẩm Chính Thanh đã đợi ở đó.

“Chuẩn bị xong chưa?”

“Xong rồi ạ.”

Trình Viễn cũng đã tới, đưa cho cô một chai nước.

“Cô Tô, sếp Cố hôm nay cũng tới. Anh ấy ngồi ở ghế bên phải hàng ghế đầu tiên.”

Tô Vãn Ninh gật đầu.

9 giờ 30, diễn đàn bắt đầu.

Vị viện sĩ đầu tiên lên trình bày báo cáo mở màn.

Chương trước Chương tiếp
Loading...