HÓA ĐƠN 8.63 TRIỆU TỆ
CHƯƠNG 17
Vương Thục Lan cắn chặt môi, nửa ngày mới rặn ra một câu.
“Nó thay đổi rồi. Người này không còn là Tô Vãn Ninh trước đây nữa.”
Lục Kiến Quốc không nói gì.
Ông nhìn theo bóng lưng Tô Vãn Ninh mỗi lúc một xa, nhìn những người vây quanh bắt chuyện với cô, nhìn trợ lý Trình Viễn của Cố Diễn cẩn thận hộ tống cô đến lối đi dành cho khách mời.
Tay ông chắp sau lưng, siết chặt.
Chương 22
Ngày thứ ba sau lễ ký kết.
Tô Vãn Ninh đang mở cuộc họp nhóm với các thành viên trong phòng thí nghiệm thì điện thoại reo.
Cô liếc nhìn tên người gọi.
Một số máy lạ.
Vốn dĩ định không nghe, nhưng thấy thông tin thuê bao hiển thị là ở cùng thành phố.
Cô bấm nghe.
“Xin chào, cho hỏi có phải cô Tô Vãn Ninh không ạ?”
Giọng nữ. Rất khách sáo.
“Là tôi.”
“Chào cô Tô, tôi là Điền Phương, đồng nghiệp của Lục Dao. Có chuyện này muốn báo với cô một tiếng.”
Tô Vãn Ninh dừng cây bút trong tay lại.
“Cô nói đi.”
“Dạo này Lục Dao rêu rao chuyện của cô khắp công ty. Cô ấy bảo dự án của cô là nhờ quan hệ mà có, còn bảo những nhân vật lớn cô quen ở lễ ký kết đều là do cô dùng những cách thức mờ ám bám vào.”
“Cô ấy còn cầm ảnh cô ký kết mang khoe khắp văn phòng, bảo tên cô xuất hiện được trên danh sách đó chẳng phải vì năng lực, mà vì có người chống lưng.”
Tô Vãn Ninh nắm chặt điện thoại, không nói lời nào.
“Cô Tô, tôi gọi cuộc gọi này cho cô là vì tôi thấy cô ấy làm vậy quá đáng quá. Chuyện ở khách sạn hôm đó, tôi cũng có mặt. Tôi là một trong số 38 người đó.”
“Nói thật, tối hôm đó đa số chúng tôi không hề biết số tiền thực sự là bao nhiêu. Lục Dao chỉ bảo chị dâu mời, cứ ăn thoải mái. Cho đến tận sau này lên mạng xã hội thấy phong thanh vài chuyện, tôi mới biết bữa đó hết ngần ấy tiền.”
“Tôi không muốn xía vào chuyện nhà cô. Nhưng những việc Lục Dao đang làm hiện tại, tôi ngứa mắt không chịu nổi.”
Tô Vãn Ninh suy nghĩ vài giây.
“Cô Điền Phương đúng không? Cảm ơn cô đã nói cho tôi biết.”
“Không có gì. Còn một chuyện nữa.”
Giọng Điền Phương hạ thấp xuống.
“Hai hôm trước Lục Dao hỏi tôi một câu. Cô ấy hỏi tôi có quen ai làm mảng truyền thông tự do không.”
“Cô ấy bảo muốn viết một bài ‘bóc phốt’, kể lại chuyện chị dâu cô ấy dựa hơi đàn ông để trèo cao như thế nào.”
Ngón tay Tô Vãn Ninh khẽ gõ nhẹ một cái lên mặt bàn.
“Nguyên văn cô ta nói thế?”
“Cũng xấp xỉ ý đó. Cô ấy còn hỏi công ty chúng tôi có quen biết phóng viên nào không.”
Tô Vãn Ninh im lặng hai giây.
“Tôi biết rồi. Cảm ơn cô, Điền Phương.”
Cúp điện thoại, Tô Vãn Ninh ngồi trên ghế trong phòng thí nghiệm, yên tĩnh một lúc.
Sau đó cô cầm điện thoại lên, gọi cho Thẩm Chính Thanh.
“Giáo sư Thẩm, có chuyện này em muốn báo lại với thầy.”
Cô tóm tắt lại dự định viết bài bóc phốt của Lục Dao.
Thẩm Chính Thanh nghe xong, im lặng ba giây.
“Em định xử lý thế nào?”
“Em không muốn bài viết đó được đăng lên. Sẽ ảnh hưởng tới dự án.”
“Em định chặn nó bằng cách nào?”
“Em không cản cô ta.”
Giọng Tô Vãn Ninh rất bình tĩnh.
“Em sẽ để cô ta tự chặn chính mình.”
Thẩm Chính Thanh ậm ừ một tiếng qua điện thoại.
“Cần thầy giúp việc gì?”
“Thầy giúp em hẹn một người. Giám đốc pháp chế của Nhuệ Khang.”
“Em không định kiện tụng. Em chỉ cần cô ta biết, nếu cô ta dám đăng bài viết đó, hậu quả sẽ là gì.”
Thẩm Chính Thanh không hỏi nhiều.
“Chiều nay thầy hẹn cho em.”
Cúp điện thoại, Tô Vãn Ninh lấy điện thoại, nhắn cho Lục Dao một tin.
“Lục Dao, hai giờ chiều mốt, quán cà phê tầng 16 tòa nhà Nhuệ Khang. Tôi đợi cô. Có chuyện gì cứ nói thẳng.”
Gửi tin nhắn xong, cô để điện thoại sang một bên, tiếp tục họp nhóm.
Năm phút sau, Lục Dao nhắn lại.
“Được.”
Chỉ vỏn vẹn một chữ.
Chương 23
Hai giờ chiều ngày kia.
Quán cà phê trên tầng 16 của tòa nhà Nhuệ Khang.
Tô Vãn Ninh đến trước.
Quán cà phê này chỉ dành cho nhân viên nội bộ của Nhuệ Khang, cần có thẻ ra vào. Trình Viễn đã quẹt thẻ giúp cô.
Cô ngồi ở chiếc bàn cạnh cửa sổ.
Ghế đối diện trống không.
Hai giờ lẻ ba phút, Lục Dao tới.
Cô ta mặc một chiếc áo măng tô màu lạc đà, tay xách chiếc túi trông khá đắt tiền.
Khi bước vào, cô ta ngó nghiêng tứ phía.
Bên ngoài lớp kính cường lực là đường chân trời của toàn thành phố.
Trong quán cà phê chỉ có lác đác vài người mặc đồ âu phục đang trò chuyện khe khẽ.
Lục Dao ngồi xuống đối diện Tô Vãn Ninh.
“Chị dâu, chị hẹn em đến đây làm gì?”
Giọng điệu cô ta cố gắng duy trì sự thoải mái.
Nhưng ánh mắt lại có phần lấm lét.
Tô Vãn Ninh không vòng vo.
“Lục Dao, cô định viết bài tố tôi dùng quan hệ để thăng tiến, đúng không?”
Sắc mặt Lục Dao biến đổi.
“Ai nói với chị?”
“Cô bô bô chuyện này khắp công ty. Cô tưởng không ai nói lại với tôi à?”
Tay Lục Dao siết chặt lấy ly nước trước mặt, các khớp ngón tay trắng bệch.