HOÀNG ĐẾ BAN TA CHO ĐỆ ĐỆ, SAU NÀY LẠI MUỐN ĐÒI VỀ

CHƯƠNG 8



Thục phi vừa khóc vừa cười: “Lúc phong quang nhất và lúc thất thế nhất trong đời ta, đều là vì ngươi. Ta lại chẳng biết có nên hận ngươi hay không nữa…”

Lời nàng ta chưa dứt, đã bị Bùi Lâm cắt ngang.

Ngài chậm rãi bước tới, cau mày dặn dò cung nữ bên cạnh.

“Còn không mau đưa Thục phi về Lan Đình Cung, nếu không có việc gì, sau này đừng để nàng ta tùy tiện ra ngoài.”

Đợi Thục phi bị đưa đi, ngài mới nhìn ta, dịu giọng nói:

“Trong cung mới tiến cống một lô tơ lụa và châu báu, trẫm sai người mang tới, nàng xem có thích món nào không?”

Ta lắc đầu.

“Không cần đâu.”

Sắc mặt ngài trầm xuống.

Một lúc lâu sau, ngài cất tiếng: “Nàng nói xem, nó có thể thắng không?”

Ta không nói gì.

Nhưng ta tin tưởng Bùi Trường Phong.

18

Bùi Lâm ngày nào cũng đến tìm ta.

Lâu dần, người ngoài khó tránh khỏi phát hiện ra điều bất thường.

Thái hậu lén lút hỏi ta.

“Cô nương mà ngài ấy tìm kiếm bấy lâu nay, là con phải không?”

Ta gật đầu.

Thái hậu thở dài: “Hoàng đế từ nhỏ tính tình đã cố chấp, nhưng trên đời này, làm gì có thuốc hối hận mà mua.”

Trưởng công chúa tiến cung, ngay trước mặt ta đã cãi nhau với Bùi Lâm một trận.

“Ngày đó hóa ra con đánh cái chủ ý này. A Lâm, con điên rồi sao? Đó là thê tử của đệ đệ con! Con đẩy Trường Phong ra Mạc Bắc, rồi lại đón Sở Hòa vào cung, con đang làm chuyện trời đất không dung đấy.”

Bùi Lâm mím môi.

“Trẫm không quan tâm. Trẫm chỉ muốn một người mà thôi, đã mong muốn nhiều năm như vậy. Thế cũng là sai sao?”

Trưởng công chúa gắt lên.

“Đương nhiên là sai.”

“Con cần cù vì dân, làm biết bao nhiêu chuyện tốt cho bách tính. Nhưng nếu con thực sự cưỡng đoạt thê tử của đệ đệ, sau này sử sách công phu, hậu nhân sẽ viết về con thế nào?”

“Con làm như vậy, lại có lỗi với ai đây?”

Sau khi Trưởng công chúa rời đi, Bùi Lâm trầm mặc rất lâu.

Ngài đứng giữa đại điện, nhắm nghiền hai mắt, mãi lâu sau mới nói:

“Hôm nay Mạc Bắc truyền tin về, Trường Phong mất tích rồi.”

Nghe vậy, ta suýt nữa đứng không vững.

Ngài cười, nụ cười đầy chua xót.

“Nàng cũng cảm thấy trẫm sai rồi, phải không?”

Ta im lặng một lát, rồi nhìn thẳng vào mắt ngài.

“Nếu không thì sao?”

“Bùi Lâm, thực ra ngài cũng đâu phải không có ta thì không được, có đúng không?”

Bùi Lâm theo bản năng phản bác: “Nói bậy, trẫm vì tìm nàng…”

Ta nhẹ giọng ngắt lời ngài.

“Nếu ngài thực sự cố chấp với ta, thì cớ gì lại tìm Thục phi đến?”

“Có thể thay thế, ngài gọi đó là phi ta không thể sao?

“Nhưng ngài tìm được nàng ta, lại không thể một lòng một dạ với nàng ta, chẳng qua là vì ta giống ta hơn nàng ta mà thôi.

“Ngài yêu con người, hay yêu gương mặt?

“Thực ra, ngài cũng có lỗi với nàng ta.”

Nói đến đây, ta bật cười.

“Ngài luôn nói hối hận, luôn nói nuối tiếc đã muộn. Nhưng ngài hãy tự vấn lương tâm xem, cho dù ngài thực sự tìm thấy ta trước;

“Cho dù ngày đó ngài thực sự dung túng cho Bùi Trường Phong dỡ khăn voan của ta;

“Ngài liệu có thể trân trọng ta cả đời không?

“Liệu có thể biến ta thành người không thể thay thế không?

“Đúng là không có ai giống ta hơn chính ta, nhưng ngày sau, nếu có kẻ dùng núi vàng, dùng thành trì, dùng những thứ ngài khát khao hơn để đổi lấy ta…

“Ngài dám nói, ngài nhất định sẽ không đồng ý sao?”

Nhìn bờ môi ngài mấp máy, ta ngước mắt nhìn ngài:

“Đừng nói là ngài chắc chắn sẽ không.

“Ngày đó, ngài muốn dùng một trăm con lương câu để đổi ta với Trường Phong, chẳng qua là ngài cảm thấy, mọi thứ đều có thể thay thế, kể cả ta.

“Không phải sao?

“Ngài nuối tiếc, ngài hối hận, ngài nghĩ không thông. Nhưng cho dù lặp lại ngàn vạn lần gặp gỡ, bất kể ai là người đến trước, ta vẫn sẽ chọn chàng ấy.

“Bởi vì trong lòng chàng ấy, ta không giống với bất kỳ ai, là người không thể thay thế.

“Ngài tốt nhất nên cầu nguyện chàng ấy không xảy ra chuyện gì đi.”

Nói xong, ta quay người bỏ đi, mặc kệ Bùi Lâm đứng đó với sắc mặt trắng bệch.

Nếu không có Trường Phong, chúng ta vốn dĩ chẳng có quan hệ gì.

19

Suốt mấy ngày sau đó, ta không hề gặp lại Bùi Lâm.

Cũng không có bất kỳ tin tức nào của Bùi Trường Phong.

Mỗi khắc trôi qua, ta đều như ngồi trên đống lửa.

May thay, đến ngày thứ bảy, Trưởng công chúa tiến cung báo cho ta biết, Bùi Trường Phong đã trở về, là đích thân Tĩnh vương mạo hiểm đi cứu hắn về.

Hơn nữa, họ còn đánh cho quân địch tơi bời hoa lá.

Chắc hẳn vài ngày nữa là có thể hồi Kinh rồi.

Ta thở phào nhẹ nhõm.

Một ngày trước khi Bùi Trường Phong trở về, ta lại gặp Bùi Lâm.

Ngài ôm khay cờ tới, thần sắc tối tăm hối ám.

“Lại đánh với trẫm một ván nữa, được không?”

Bên ngoài điện mưa tạt gió lay, chúng ta mỗi người ngồi một đầu, đánh đến lúc trời tảng sáng mới phân định thắng thua. Là ngài thắng.

Ngài đặt tay lên bàn cờ.

“Hai năm trước, bên bờ Khúc Thủy, trẫm từng đánh cờ với hàng trăm người, chỉ có mình nàng là thắng.”

“Thế mà đợi lúc trẫm định thần lại, muốn nói với nàng vài câu, thì nàng đã đi mất rồi.”

Ta nhẹ giọng đáp:

“Bây giờ ngài cũng đã thắng rồi.”

Ngài ngẩng mặt lên trời, giọng nói khàn đặc đầy chua xót.

“Nhưng trẫm lại không hề thấy vui sướng.”

“Ngủ một giấc thật ngon đi, ngày mai nàng có thể gặp nó rồi.”

Sáng sớm hôm sau, ta xuất cung.

Trên đường dài, vừa hay bắt gặp tướng sĩ hồi thành.

Ta đứng từ xa nhìn lại.

Nam nhân dẫn đầu đội ngũ, đã gầy đi, cũng đen đi nhiều, bên hông vẫn lủng lẳng chiếc hương nang do chính tay ta làm.

Thiếu niên của ta, cuối cùng cũng đã có thể độc đương nhất diện rồi.

Nhìn thấy ta, chân mày hắn nhướng lên, quất ngựa chạy vọt tới.

Hắn đưa tay về phía ta.

Dưới ánh mặt trời rực rỡ, vẻ mặt hắn mang theo ba phần thật cẩn trọng, lại pha lẫn bảy phần đắc ý.

“A Hòa, chúng ta về nhà.”

(HOÀN)

Chương trước
Loading...