HOÀNG HẬU VỪA NHÌN THẤY TA, SẮC MẶT LẬP TỨC THAY ĐỔI
CHƯƠNG 4
Năm xưa sau khi bị đuổi khỏi nhà, nương vẫn luôn nhớ mong ngoại tổ.
Người không tiếc ban ngày đan chiếu, ban đêm thêu thùa, thức đến hai mắt đỏ ngầu, đôi tay đầy vảy máu.
Chỉ để đổi lấy ít bạc vụn, nhờ người bán hàng rong vào kinh dò hỏi tình hình sức khỏe của ngoại tổ.
Ta thương nương, đã không chỉ một lần khuyên người từ bỏ.
“Nương, ngoại tổ nhẫn tâm vứt bỏ người, khiến người ngày ngày chịu khổ, không đáng để người nhớ mong!”
Nhưng nương luôn dịu dàng mỉm cười, xoa đầu ta.
“Tố Tố ngoan, ông ấy là người thân thiết nhất của nương.”
“Ông ấy đoạn tuyệt quan hệ với nương chỉ vì không biết nương đã bị người ta hãm hại…”
Nhìn nương quay lưng lén lau nước mắt, lòng ta đau như dao cắt.
Thật ra người bán hàng rong đã sớm nói với ta rằng, cả kinh thành đều biết ngoại tổ chỉ yêu thương dì, đến một bộ y phục mới cũng không chịu mua cho nương.
Thậm chí vì muốn chiều lòng dì, ông còn bắt nương ở trong căn phòng rách nát dành cho hạ nhân.
Có một năm vào đêm giao thừa, nương suýt bị chết cóng, ông cũng chẳng hề hỏi han.
Nhưng ta không muốn phá hủy chút hy vọng cuối cùng của nương nên không đành lòng nói ra.
Cho đến ngày hôm ấy, tên đồ tể lại quyền đấm cước đá nương.
“Năm xưa muội muội của ngươi đưa ta năm mươi lượng để bịt miệng, bắt ta không được tiết lộ chuyện ả hạ dược ngươi. Cha ngươi đứng ngay bên cạnh nhìn thấy hết!”
“Ông ta còn nói bắt ta cưới loại tiện nhân như ngươi thật sự khiến ta chịu thiệt, rồi đích thân lấy thêm năm mươi lượng đưa cho ta!”
Vừa nói, hắn vừa giẫm mạnh lên những vết lở loét trên lưng nương, lớn tiếng chửi mắng.
“Sớm biết ngươi sẽ mọc ra cả người thịt thối khiến người ta buồn nôn thế này, năm xưa ta nên đòi cha ngươi thêm năm mươi lượng!”
Khoảnh khắc ấy, nương suy sụp gào khóc.
“Ta không tin! Cha sẽ không đối xử với ta như vậy!”
Ta bất chấp tính mạng, chạy vào bếp cầm dao chém xuống lưng tên đồ tể.
“Cút! Nếu không ta sẽ giết ngươi!”
Tên đồ tể vừa chửi rủa vừa chạy trốn ra khỏi cửa, nhưng nương đã thoi thóp hấp hối.
Trước khi chết, người lệ rơi đầy mặt, nhét năm lượng bạc lén dành dụm được vào tay ta.
“Tố Tố, đừng oán hận, hãy sống thật tốt…”
“Xin lỗi, nương không thể ở bên con đến khi con trưởng thành…”
Ta vừa khóc vừa ôm chặt thân thể dần lạnh giá của người.
Nhưng trong lòng lại bùng lên ngọn lửa hận thù vô tận.
Nương, xin lỗi.
Tố Tố vẫn quyết định phải hận.
Còn phải để mối hận ngập trời này thiêu chết tất cả những kẻ từng sỉ nhục người!
Thanh kiếm của ngoại tổ trước mắt đã giơ lên cao, sắp đâm vào cổ họng ta.
Ta nhìn chằm chằm vào ông, nghiêm giọng quát.
“Tống Thế Viễn, ông dung túng Tống Thanh Dung hủy hoại sự trong sạch của nương ta, khiến nương ta chết thảm!”
“Nay vì bảo vệ bà ta, ông đến tính mạng của mình cũng không cần nữa sao!”
Ngoại tổ phụ thoáng sửng sốt rồi ngửa đầu cười lớn.
“Tiện nhân nhà ngươi khẩu khí thật lớn! Chẳng lẽ lão phu giết ngươi rồi sẽ mất mạng hay sao?”
Ta lạnh lùng cười, đưa tay vuốt bụng.
“Một xác hai mạng. Không chỉ mình ông, ngay cả cả nhà Tống gia cũng sẽ khó thoát khỏi kiếp nạn!”
Thái tử tức giận nhìn ta chằm chằm.
“Tiện nhân, ngươi mang thai nghiệt chủng mà còn dám đến tuyển Thái tử phi, định bắt bản Thái tử đổ vỏ cho ngươi sao?”
Trong mắt dì càng tràn đầy khinh miệt.
“Quả nhiên giống hệt người mẹ hèn hạ của ngươi, cũng là thứ dâm phụ tư thông với nam nhân!”
“Đợi cha ta giết chết ngươi và nghiệt chủng trong bụng, ta sẽ tìm ra gian phu của ngươi rồi giết cùng một thể, để hắn xuống hoàng tuyền bầu bạn với ngươi!”
Thanh kiếm của ngoại tổ phụ giơ lên thật cao.
Trong khoảnh khắc, một giọng nói trầm thấp đầy tức giận vang đến.
“Độc phụ, ngươi muốn kẻ nào xuống hoàng tuyền?!”
Văn võ bá quan đồng loạt quỳ xuống.
“Bệ hạ vạn tuế!”
Trước mắt ta tối sầm, gần như không thể chống đỡ thêm nữa.
Mộ Dung Cảnh vội vàng chạy đến, ôm ta vào lòng.
Trên gương mặt tuấn mỹ tràn đầy lo lắng và đau lòng.
“Tố Tố, đều tại trẫm đến quá muộn, khiến nàng phải chịu nhiều đau khổ như vậy!”
Dì lập tức cứng đờ, sắc mặt trắng bệch.
“Bệ hạ! Vì sao người lại ôm tiện nhân kia!”
“Vừa rồi ả vu khống thần thiếp và Thái tử, còn…”
Bà ta chưa kịp nói hết, ta đã ôm bụng, nức nở lên tiếng.
“Bệ hạ, bụng Tố Tố đau quá, hài tử của chúng ta…”
“Thái y đâu!”, Mộ Dung Cảnh tức giận gầm lên, “Mau truyền thái y!”
Ngay sau đó, chàng mang ánh mắt đầy sát ý nhìn về phía ngoại tổ đang không biết phải làm sao.
“Tống Thế Viễn! Nếu tân hậu và long thai của trẫm xảy ra dù chỉ một chút bất trắc, cả nhà Tống gia ngươi đều phải chôn cùng!”