HỒI MÔN CỦA TÔI, ANH NUỐT KHÔNG NỔI
CHƯƠNG 15
16
Bà “lão tổ” nhà họ Chu bị tạt thẳng một chậu nước lạnh mới tỉnh lại.
Bà ta lờ đờ mở mắt trên xe cấp cứu, trước mắt là gương mặt khóc lóc thảm thiết của Chu Mẫn.
“Lão tổ! Bà tỉnh rồi! Bà làm con sợ chết khiếp!”
Ánh mắt bà ta đục ngầu, trong đầu vẫn văng vẳng câu nói lạnh toát “tịnh thân tế trời” của Tô Văn Uyên.
Bà ta rùng mình một cái.
Nhưng nỗi sợ rất nhanh bị thay thế bởi cơn phẫn nộ và nhục nhã cuồn cuộn.
Bà ta là ai chứ?
Là “thổ hoàng đế” một tay che trời ở trại họ Chu!
Sống chín mươi năm, đấu sụp không biết bao nhiêu người trong tộc, bà ta đã bao giờ chịu uất ức như thế này!
Cái gì mà nhà họ Tô Tô Châu?
Cái gì mà trưởng lão tông tộc?
Bà ta khinh!
Chắc chắn là con tiện nhân Thẩm Nguyệt kia không biết thuê ở đâu một đám lừa đảo về diễn trò!
Muốn dùng mấy trò giang hồ rẻ tiền này dọa bà ta?
Nằm mơ!
“Đỡ tao dậy!”
Bà ta đẩy phắt Chu Mẫn ra, giọng khàn đặc nhưng đầy ác độc.
“Gọi điện! Báo cảnh sát!”
“Nói ở đây có một đám người giả danh gia tộc lớn, truyền bá mê tín, tụ tập trái phép, còn công khai đe dọa tống tiền!”
“Bắt hết cho tao! Một đứa cũng không được tha!”
Chu Mẫn có chút chần chừ.
“Lão tổ… mấy người đó nhìn… không dễ chọc đâu.”
“Nhỡ… họ nói là thật thì sao…”
“Chát!”
Bà lão giáng thẳng một cái tát lên mặt Chu Mẫn.
“Đồ ngu!”
“Thật cái gì mà thật! Tao ăn muối còn nhiều hơn mày ăn cơm!”
“Đám đó là đám diễn viên con tiện nhân Thẩm Nguyệt thuê về!”
“Nó càng làm trò, càng chứng tỏ nó chột dạ! Nó sợ rồi!”
“Nó sợ bản di chúc của chúng ta! Nó sợ gia pháp nhà họ Chu!”
“Mau gọi cảnh sát! Gọi luôn cho báo chí!”
“Nói Thẩm Nguyệt cấu kết thế lực đen, uy hiếp người già chín mươi tuổi!”
“Tao không tin trên đời này lại không có vương pháp!”
Cả nhà họ Chu bị cái điên của bà ta kích động.
Họ lập tức hành động.
Chỉ trong chốc lát, tiếng còi cảnh sát, ánh đèn flash lại một lần nữa khiến trước cửa tiệm của tôi loạn thành một nồi cháo.
Mấy cảnh sát lại xuất hiện, đứng trước mặt Tô Văn Uyên với vẻ mặt khó xử.
“Thưa ông, chúng tôi nhận được tố cáo rằng các ông có hành vi lừa đảo và tụ tập trái phép.”
“Xin vui lòng xuất trình giấy tờ tùy thân.”
Đám phóng viên xung quanh như cá mập ngửi thấy mùi máu, lập tức vây kín lại.
Tất cả đều muốn xem, cái gọi là “nhà họ Tô Tô Châu” này rốt cuộc là thần thánh phương nào.
Trước sự chất vấn của cảnh sát và vô số ống kính.
Tô Văn Uyên chỉ khẽ nâng mí mắt.
Trên mặt ông không hề có chút hoảng loạn.
Ngược lại, còn là vẻ khó chịu nhàn nhạt như bị người ta làm phiền lúc đang thanh tu.
Ông không đưa chứng minh thư.
Mà nhận từ tay một người áo đen phía sau một chiếc hộp gỗ tử đàn cổ kính hơn.
Mở hộp ra.
Bên trong là một tấm ngọc bài màu xanh đậm, được bọc trong lụa vàng.
Trên ngọc bài khắc những ký tự triện cổ.
“Đây là tín vật của tông tộc nhà họ Tô.”
Giọng ông không lớn, nhưng từng chữ đều rõ ràng truyền tới tai mọi người.
“Nhà họ Tô chúng tôi, từ thời Minh đã ẩn cư tại Đông Sơn Tô Châu, không hỏi chuyện thế sự.”
“Ba trăm năm qua, chúng tôi tuân thủ tổ huấn, một lòng thanh tu, chưa từng qua lại với thế giới bên ngoài.”
“Nếu không phải huyết mạch của tộc ta bị làm nhục như vậy ở bên ngoài…”
“Chúng tôi tuyệt đối sẽ không bước ra khỏi Đông Sơn nửa bước.”
Ông nhìn mấy cảnh sát, ánh mắt mang theo một chút thương hại.
“Tôi hiểu chức trách của các anh.”
“Nhưng pháp luật thế tục… không quản được người ngoài thế tục như chúng tôi.”
“Sự can thiệp của các anh, đã làm gián đoạn việc chúng tôi giao tiếp với tổ tiên.”
“Đây là sự bất kính với thần linh.”
Một người áo đen phía sau lập tức tiến lên, đưa ra một tấm danh thiếp mạ vàng.
“Thưa cảnh sát, đây là luật sư đại diện của tông tộc chúng tôi trong thế giới bên ngoài, luật sư Trương.”
“Nếu có vấn đề gì, các anh có thể liên hệ với ông ấy.”
“Còn bây giờ, xin mời các anh tránh ra.”
“Nếu làm chậm trễ giờ lành chúng tôi tế cáo tổ tiên, trừng trị kẻ ác…”
“Hậu quả phát sinh sau đó…”
“Các anh… không gánh nổi.”
Lời nói nghe thì mơ hồ, đầy màu sắc thần thần bí bí.
Nhưng lại mang theo một loại khí thế khiến người ta không dám nghi ngờ.
Viên cảnh sát đứng đầu nhìn tấm ngọc bài không hiểu nổi kia, lại nhìn người “luật sư” nghiêm túc kia.
Đầu đau như búa bổ.
Nói lừa đảo? Người ta có nhắc đến tiền đâu.
Nói tụ tập trái phép? Người ta bảo đây là nghi thức gia tộc.
Quả thật là một mớ rối như tơ vò!
Ngay lúc cảnh sát tiến thoái lưỡng nan.
Tô Văn Uyên đột nhiên xoay người, đối diện với toàn bộ ống kính truyền thông.
Ông chậm rãi giơ cao tấm bài vị trong tay.
“Các vị!”
Giọng ông ta đột ngột vang lên, cao vút, vừa bi phẫn vừa uy nghiêm.
“Nhà họ Tô chúng tôi xưa nay luôn đối xử với người khác bằng thiện ý.”
“Nhưng, sói lang ức hiếp tộc nhân, quỷ dữ làm ô uế môn đình, mối thù này không thể không báo!”
“Ba ngày sau, đúng giờ Ngọ!”
“Tông tộc nhà họ Tô sẽ lập ‘Thất Tinh cáo tội đàn’ ngay tại đây!”
“Tổ chức đại lễ ‘cáo tổ tế thiên’!”
“Tôi sẽ lấy danh nghĩa trưởng lão nhà họ Tô, đốt ba mươi năm thọ mệnh của bản thân làm dẫn!”
“Thỉnh cầu trời đất thần linh, liệt tổ liệt tông, đứng ra chủ trì công đạo cho cô gái mồ côi của nhà họ Tô – Thẩm Nguyệt!”
“Chúng tôi sẽ tại đây, tuyên cáo thiên hạ!”
“Nhà họ Chu lừa hôn, ngược đãi tộc nhân, mưu đoạt tài sản, trái với thiên lý!”
“Chúng tôi sẽ cầu xin trời cao giáng xuống trừng phạt!”
“Khiến nhà họ Chu từ nay vận nhà suy bại, nam trộm nữ loạn, trong ba đời tuyệt tự tuyệt tôn!”
Mỗi một câu ông nói ra, phía sau đám người áo đen lại đồng thanh hô theo:
“Đoạn tử tuyệt tôn!”
“Đoạn tử tuyệt tôn!”
Âm thanh đó dồn lại như một làn sóng đen, dội khắp cả con phố.
Âm u, rợn người, mang theo lời nguyền độc địa đến cực điểm.
Tất cả mọi người đều bị cảnh tượng điên cuồng này dọa sững sờ.
Chuyện này đã không còn là tranh chấp gia đình nữa.
Mà là… một cuộc “đấu pháp tông tộc” công khai giữa lòng đô thị.
Một lời nguyền huyết mạch, không chết không thôi.
Bà “lão tổ” nhà họ Chu đứng phía sau đám đông.
Nghe từng câu từng chữ “đoạn tử tuyệt tôn” như đâm thẳng vào tim.
Nhìn vào ánh mắt lạnh lẽo như xuyên thấu lòng người của Tô Văn Uyên.
Cái thế giới quan “không tin thần linh” mà bà ta vừa cố gắng dựng lên…
Trong khoảnh khắc này lại sụp đổ hoàn toàn.
Sự ngang ngược mà bà ta luôn tự hào…
Trước thứ “không nói lý” này…
Trở nên nực cười, yếu ớt đến đáng thương.
Bà ta bỗng cảm thấy tim mình như bị một bàn tay vô hình bóp chặt.
Hô hấp dần trở nên khó khăn.
Trước mắt tối sầm từng mảng.
“Phụt——”
Một ngụm máu phun thẳng ra khỏi miệng.
Bà ta run rẩy chỉ vào Tô Văn Uyên, mắt trợn trừng như chuông đồng.
“Yêu… yêu đạo…”
Chưa dứt lời.
Cả người bà ta như một khúc gỗ mục bị chặt đứt.
Đổ thẳng xuống đất.
Lần này… là thật sự tức đến ngất lịm.
Mà khoảnh khắc “bùng nổ” của màn đấu pháp này…
Cũng theo vô số ống kính, trong chớp mắt lan khắp toàn mạng.
#Kinh hoàng! Tông tộc ẩn thế trăm năm xuất sơn báo thù, lập đàn nguyền rủa kẻ thù tuyệt tự tuyệt tôn giữa phố#
Hot search… nổ tung.
17
Lần ngất thứ hai của bà “lão tổ” nhà họ Chu… không hề nhận được chút thương hại nào.
Trước một màn “đấu pháp tông tộc” đầy kịch tính và gây sốc như vậy…
Một bà già ăn vạ lăn lộn… trở nên nhỏ bé đến mức không đáng nhắc tới.
Dư luận trên mạng hoàn toàn bùng nổ.
Sự nhiệt tình của cư dân mạng bị câu chuyện ly kỳ này thổi bùng lên đỉnh điểm.
Họ tự phát chia thành nhiều phe.
Có “phe khảo chứng”, bắt đầu đào sâu khu Đông Sơn Tô Châu, xem có thật tồn tại một tông tộc họ Tô ẩn thế ba trăm năm hay không.
Có “phe huyền học”, nghiêm túc phân tích bố cục của “Thất Tinh cáo tội đàn”, cùng tính khả thi của việc “đốt thọ mệnh nguyền rủa”.
Còn đông nhất… là “phe hóng drama”.
Họ đào sạch mọi chuyện giữa tôi, nhà họ Chu và “nhà họ Tô” bí ẩn kia, từ đầu đến cuối.
Biến thành timeline rõ ràng, video phân tích logic chặt chẽ.
“Drama cực đại! Thiên kim bị bỏ rơi phản công! Hóa ra kịch bản là thế này!”
“Phân tích chuyên sâu: từ tranh chấp gia đình đến đấu pháp huyền học, Thẩm Nguyệt rốt cuộc đã trải qua những gì?”
“Tôi xin phong đây là nữ chính sảng văn mạnh nhất năm!”
Tôi… hoàn toàn nổi tiếng.
Studio của tôi cũng trở thành điểm check-in hot.
Dù cửa vẫn đóng kín, nhưng mỗi ngày đều có người kéo đến xem “đàn tế”, từ khách tò mò đến streamer.
Tô Văn Uyên và đội của ông ta làm việc cực kỳ chuyên nghiệp.
Họ thật sự dùng bùa vàng kéo dây phong tỏa trước cửa studio.
Mỗi ngày đều có hai “hộ pháp” mặc áo đen đứng hai bên, mặt không cảm xúc.
Không cho bất kỳ ai lại gần.
Cảm giác thần bí, áp lực… kéo căng đến cực điểm.
Còn nhà họ Chu…
Trở thành chuột chạy qua đường.
Những video trước đây họ kéo băng rôn, ăn vạ, chửi bới…
Bị đào lại toàn bộ.
Đặt cạnh “nhà họ Tô” – cao cấp, bí ẩn, lại mang màu sắc bi kịch chính nghĩa…
Thành một màn xử tử công khai giữa văn minh và thô bỉ.
Bà “lão tổ” nhà họ Chu lần này được đưa vào viện, thật sự bị chẩn đoán ra bệnh.
Cao huyết áp, bệnh tim, thiếu máu não.
Bác sĩ nói, nếu còn bị kích động thêm một lần nữa… rất có thể sẽ không qua khỏi.
Bà ta nằm trên giường bệnh, nhìn những tin tức trên điện thoại, nơi cả mạng xã hội đang tràn ngập lời chế giễu và chửi rủa nhà họ Chu.
Nhìn những bài phân tích “huyền học nguyền rủa” nghe có vẻ rất có lý kia.
Lần đầu tiên trong đời… bà ta cảm thấy một nỗi sợ hãi thấm tận xương.
Bà ta sợ rồi.
Thật sự sợ cái tên “yêu đạo” nhìn thì đạo mạo mà thực chất còn độc hơn cả bà ta kia… sẽ thật sự dùng thứ tà thuật gì đó, khiến nhà họ Chu tuyệt tự tuyệt tôn.
Bà ta muốn rút lui.
Muốn dẫn đám họ hàng quê mùa kia xám xịt quay về quê, từ nay không dám ló mặt ra nữa.
Nhưng… đã muộn rồi.
Ngay ngày hôm sau, khi bà ta vừa định nhận thua.
Một “phiên xét xử” còn lớn hơn, còn đâm thẳng vào tim hơn… giáng xuống.
Buổi họp báo của “tông tộc nhà họ Tô”.
Địa điểm được chọn là tầng cao nhất của khách sạn bảy sao xa hoa nhất thành phố.
Cả hội trường được trang trí theo phong cách cổ kính.
Phía sau sân khấu là bốn chữ viết bằng thư pháp cuồng thảo.
“Thiên đạo sáng tỏ.”
Tô Văn Uyên mặc một bộ trường sam lụa trắng được may thủ công tinh xảo hơn hẳn trước đó.
Ông ngồi chính giữa bàn dài, phía sau là một hàng “hộ pháp” áo đen đeo kính râm.
Khí thế… chẳng khác gì một ông trùm.
Bên dưới là hơn trăm cơ quan truyền thông từ khắp nơi đổ về.
Máy quay, ống kính, đèn flash sáng rực như ban ngày.
Còn tôi, với thân phận “huyết mạch nhà họ Tô”, cũng có mặt.