HÔN NHÂN CHIA ĐÔI, TÔI CŨNG CHIA LUÔN ANH
CHƯƠNG 12
“Cơ hội gì?”
“Một cơ hội dùng con làm cầu nối với khối tài sản nhà họ Lâm. Đứa bé chính là sợi dây liên kết đó.”
Lâm Trí Viễn nhìn bụng cô.
“Con định làm gì?”
“Bỏ đứa bé này là chuyện không thể.” Lâm Niệm Sơ đặt tay lên bụng, “Đây là con của con. Nhưng những toan tính của nhà họ Trần, con sẽ không để bọn chúng đạt được.”
“Con không cần phải gồng gánh một mình.” Lâm Trí Viễn đứng dậy, “Có bố ở đây, có ông nội ở đây, có ba trăm tỷ của nhà họ Lâm…”
Chuông cửa lại reo.
Lâm Niệm Sơ ra mở cửa.
Trần Cảnh Thâm đứng ngoài cửa.
Sau lưng anh ta là Trần Quốc Đống và mẹ Trần.
Sắc mặt ba người mỗi người một vẻ – Trần Cảnh Thâm thì u ám, mẹ Trần căng thẳng, còn Trần Quốc Đống thì hoảng loạn.
“Niệm Sơ, em phải về nhà với anh.” Giọng điệu của Trần Cảnh Thâm không giống như đang thương lượng.
Lâm Trí Viễn từ ghế sofa đứng dậy, bước ra cửa.
Trần Cảnh Thâm nhìn thấy ông, sững người.
“Ông là ai?”
Lâm Niệm Sơ nhìn Trần Cảnh Thâm, nhìn Trần Quốc Đống, lại nhìn mẹ Trần.
Cô nhớ lại cái đêm đòi chia tiền sòng phẳng, tiếng Trần Cảnh Thâm dùng đũa gõ vào bát.
Cô nhớ lại khuôn mặt xám ngoét của Trần Quốc Đống ngoài cửa ngày nghe thấy từ “năm vạn tệ”.
Cô nhớ lại dòng tin nhắn “Đợi cô ta sinh con xong sẽ ly hôn” trên điện thoại của Phương Di Nhiên.
Cô nhớ lại bé gái sau song sắt của trại trẻ mồ côi vẫn mỏi mòn chờ người đến đón.
Không ai đến đón cô.
Bởi vì chính kẻ đáng lẽ phải đến đón cô, lại coi cô như một món hàng.
“Trần Cảnh Thâm.” Giọng cô bình thản đến mức không có một gợn sóng nào, “Anh có biết bố anh hai mươi tám năm trước đã làm những gì không?”
Trần Cảnh Thâm cau mày: “Rốt cuộc em đang nói cái gì?”
Mặt Trần Quốc Đống trắng bệch.
“Niệm Sơ…”
“Anh hỏi bố anh đi.” Lâm Niệm Sơ nhìn thẳng vào Trần Quốc Đống, “Chú Trần, Bệnh viện số 1 Hải Thành, ngày 28 tháng 2 năm 1996. Em bé bị bế đi năm đó…”
Chân Trần Quốc Đống nhũn ra.
Ông ta lùi lại một bước, đụng vào khung cửa.
“Cô, sao cô lại…”
“Em bé đó là tôi.”
Trần Cảnh Thâm và mẹ Trần đồng loạt quay sang nhìn Trần Quốc Đống.
“Bố?” Giọng Trần Cảnh Thâm lạc đi.
Môi Trần Quốc Đống run rẩy, không thốt nên được một câu hoàn chỉnh.
Lâm Trí Viễn từ trong nhà bước ra, đứng cạnh Lâm Niệm Sơ.
Ông nhìn thẳng vào mặt Trần Quốc Đống, sự thù hận dồn nén suốt hai mươi tám năm dồn cả vào một chữ.
“Mày…”
Chương 16
Sự xuất hiện của Lâm Trí Viễn khiến nhiệt độ ngoài hành lang giảm mạnh.
Trần Cảnh Thâm vẫn chưa kịp định thần.
“Người này rốt cuộc là ai?”
“Tôi tên Lâm Trí Viễn.” Ánh mắt Lâm Trí Viễn ghim chặt vào khuôn mặt Trần Quốc Đống, “CEO Tập đoàn Lâm thị, cũng là cha ruột của người phụ nữ đang đứng bên cạnh cậu.”
Trần Cảnh Thâm như vừa nghe một câu chuyện cười.
“Cái gì?”
“Vợ cậu là đứa con gái tôi đã tìm kiếm suốt hai mươi tám năm. Bố cậu năm đó khi trực ban ở Bệnh viện số 1 Hải Thành, đã bế con bé đi từ trong phòng trẻ sơ sinh.”
Trần Cảnh Thâm nhìn sang Trần Quốc Đống.
Trần Quốc Đống đã đứng không vững nữa, một tay chống vào tường, đôi môi mấp máy nói không thành câu.
“Không phải… không phải tôi… là Tiền Đức Hải… ông ta bảo đứa trẻ đó bị bỏ rơi…”
“Bỏ rơi?” Lâm Trí Viễn ép sát tới một bước, “Mẹ con bé hôm trước vừa sinh xong, ngày hôm sau đứa trẻ đã biến mất. Mày bảo với tao nó là trẻ bị bỏ rơi?”
“Tôi không biết gì hết! Tiền Đức Hải nói với tôi như vậy, ông ta bảo đứa trẻ đó không ai nhận…”
“Vậy còn năm vạn tệ kia thì giải thích thế nào?”
Trần Quốc Đống hoàn toàn ngậm miệng.
Mẹ Trần ở bên cạnh kéo tay áo Trần Cảnh Thâm: “Cảnh Thâm, chúng ta đi thôi, chuyện này không nói rõ được đâu…”
“Đứng lại.” Giọng Lâm Niệm Sơ không lớn, nhưng đôi chân của mẹ Trần như bị đóng đinh tại chỗ.
“Đi thì được.” Cô nói, “Nhưng Trần Cảnh Thâm, anh kết hôn với tôi, là ý của anh, hay là do bố anh sắp đặt?”
Sự hoảng hốt xẹt qua khuôn mặt Trần Cảnh Thâm, ngay sau đó bị sự giận dữ che lấp.
“Em có ý gì? Chuyện anh lấy em còn có thể do sắp đặt sao?”
“Vương Lỗi là người của ai?”
Vẻ mặt Trần Cảnh Thâm đờ ra trong chốc lát.
“Vương Lỗi…”
“Người tổ chức bữa tiệc đó. Bạn học cấp ba của anh. Cũng là cháu trai của vợ cũ bác cả anh.”
“Vậy thì có liên quan gì…”
“Vợ hiện tại của bác cả anh tên là Tiền Mỹ Linh, là con gái của Tiền Đức Hải. Kẻ mua tôi năm đó là Tiền Đức Hải, kẻ thực hiện là bố anh. Nhà họ Trần các người và nhà họ Tiền cùng hội cùng thuyền.”
Hành lang hoàn toàn chìm vào tĩnh lặng.
Người hàng xóm phòng bên cạnh mở cửa ngó ra xem, rồi rụt đầu lại đóng kín cửa.