HÔN THƯ TRAO NHẦM, TA THÀNH TOÀN CHO TỶ
CHƯƠNG 10
Nụ cười trên môi Lục phu nhân hơi cứng lại. Bà liếc nhìn ta một cái, ánh mắt đầy vẻ dò xét.
“Sanh cô nương tuổi còn nhỏ, tính tình có chút nóng nảy, cũng có thể hiểu được. Phu thê chung sống với nhau, làm sao tránh khỏi bát đũa xô lệch? Người trong lòng Từ nhi coi trọng nhất, vẫn là Sanh cô nương đây mà.”
Ta suýt nữa thì phì cười. Trà đã hơi nguội, vị đắng chát đọng lại nơi đầu lưỡi.
Ngày hôm qua Lục Từ vừa thừa nhận không có nửa lời gian dối, hôm nay Lục phu nhân đã dám nói coi trọng ta nhất. Sự trơ trẽn của Lục gia đúng là một mạch tương truyền.
Phụ thân chưa kịp mở lời, ta đã đặt mạnh chén trà xuống. Đáy chén va chạm với mặt bàn, phát ra âm thanh giòn giã.
“Lục phu nhân xin cẩn trọng lời nói.”
Lục phu nhân nhìn sang. Ta đứng dậy, cách một tấm bình phong hành lễ với bà ta.
“Ta và Lục Từ đã từ hôn, từ nay về sau mong phu nhân gọi ta là Tần Nhị cô nương.”
Sắc mặt Lục phu nhân sầm xuống. “Sanh cô nương, con vẫn còn đang bực tức sao.”
“Không phải.” Giọng điệu của ta vô cùng bình tĩnh: “Ta rất tỉnh táo.”
Lục phu nhân híp mắt, cuối cùng cũng xé rách lớp ngụy trang ôn hòa giả tạo.
“Tần Nhị cô nương đã suy nghĩ kỹ chưa? Nữ tử một khi đã từ hôn, sau này muốn định thân lần nữa, e là chẳng dễ dàng gì.”
Mẫu thân lập tức lo lắng nhìn ta.
Đầu ngón tay ta miết nhẹ quanh vành chén, hơi lạnh ngấm dần vào da thịt.
Kiếp trước ta sợ nhất câu nói này. Sợ không ai lấy, sợ bị đàm tiếu, sợ hủy hoại cả một đời. Vậy nên ta mới hết lần này tới lần khác cắn răng nuốt xuống lỗi lầm của Lục Từ.
Nhưng sống lại một đời ta mới nhận ra, gả sai người mới là hủy hoại cả cuộc đời.
“Đa tạ phu nhân đã nhắc nhở.” Ta ngước mắt lên nói: “Nhưng so với việc gả vào Lục gia, bị phu quân ngày ngày nhận nhầm thành tỷ tỷ, ta thà mang tiếng khó gả chồng còn hơn.”
Sảnh đường chìm vào tĩnh mịch. Lục phu nhân không giữ nổi thể diện nữa.
Tần Yên bỗng khóc lóc thút thít: “Sanh nhi, muội đừng nói vậy. Lục công tử không cố ý đâu mà…”
Ta ngoảnh lại nhìn nàng. “Tỷ tỷ xót thương hắn sao?”
Tần Yên đỏ bừng mặt, hốt hoảng lắc đầu.
Lục phu nhân lại như bắt được cọng rơm cứu mạng, ánh mắt rơi trên người Tần Yên. Đương nhiên bà ta nhìn thấu Tần Yên nhu nhược, ngoan ngoãn dễ bề thao túng hơn ta rất nhiều.
Một lát sau, bà ta chậm rãi cất lời: “Nếu Tần gia nhất quyết muốn hủy hôn sự với Sanh cô nương, cũng không phải là không thể. Chỉ là Lục gia chúng ta không thể vô cớ gánh cái danh phụ tình bạc nghĩa được.”
Phụ thân cười lạnh: “Ý của Lục phu nhân là?”
Lục phu nhân nhìn Tần Yên. “Nếu hôn thư đã gửi nhầm đến tay Đại tiểu thư, Đại tiểu thư cũng đã ký tên rồi, chi bằng thuận thế mà làm vậy.”
Hơi thở của Tần Yên khẽ chững lại. Ta nghe thấy tiếng móng tay nàng ta cào nhẹ vào tách trà. Nàng muốn cười, nhưng lại không dám.
Lục phu nhân nói tiếp: “Chỉ là bên ngoài lời ra tiếng vào khó nghe. Để giữ gìn thể diện cho hai nhà, phải nói rõ ràng là do Tần Nhị cô nương tính tình kiêu ngạo, chủ động nhường lại mối hôn sự này cho tỷ tỷ.”
Mẫu thân lập tức thở phào nhẹ nhõm, dường như cảm thấy đây là cách giải quyết tốt nhất. Phụ thân thì sầm mặt lại.
Ta đứng tại chỗ, bỗng nhiên mỉm cười. “Lục phu nhân thật giỏi tính toán làm ăn.”
Lục phu nhân nhăn mày. Ta từng bước bước ra khỏi bức bình phong.
“Lục gia cầu hôn mập mờ, Lục Từ tâm ý không rõ ràng, hôn thư gửi nhầm không sửa đổi, cuối cùng lại bắt ta phải gánh cái tiếng xấu là kiêu ngạo nhường hôn.”
Ta trừng mắt nhìn bà ta: “Dựa vào đâu chứ?”
Nụ cười trên mặt Lục phu nhân rốt cuộc cũng tắt hẳn. “Vậy Tần Nhị cô nương muốn thế nào?”
“Rất đơn giản.” Ta lấy tờ giấy đã viết xong đêm qua từ trong tay áo ra. “Lục gia phải ra một bản cáo thị, ghi rõ hôn thư gửi nhầm, Tần Sanh không có lỗi, Lục Từ và Tần Yên lưỡng tình tương duyệt, bàn bạc lại hôn sự. Đóng ấn của Lục gia, dán trước cửa hai nhà Tần, Lục.”
Tần Yên giật nảy mình ngẩng đầu lên. Mặt Lục phu nhân xám xịt. “Ngươi… ngươi muốn hủy hoại thanh danh của Từ nhi!”
“Không phải ta hủy hoại.” Ta nhìn Tần Yên, rồi lại nhìn Lục phu nhân. “Là tự tay hắn hủy hoại.”
Bên ngoài cửa đột nhiên vang lên một giọng nói: “Ta viết.”
Lục Từ đứng dưới mái hiên, vạt áo nhuốm ướt sương sớm, đáy mắt hằn đầy tơ máu. Hắn nhìn ta, thanh âm khàn đục. “Chỉ cần muội hết giận, ta viết.”
Ta khẽ nhếch môi. “Lục Từ, đến bây giờ ngươi vẫn nghĩ rằng, ta đang giận dỗi ngươi sao?”