HỘP CAO LỆ CHI ĐẦU TIÊN, CUỐI CÙNG CŨNG LÀ CỦA TA

CHƯƠNG 10



Cuối cùng mẫu thân cũng lộ ra chút ý cười thật lòng.

Phụ thân nhìn Giang Chiếu, hỏi hắn:

“Ngươi có biết nữ nhi Tạ gia không dễ cưới không?”

Giang Chiếu chắp tay.

“Biết.”

“A Châu trước kia chịu ấm ức. Nếu ngươi lại để nó chịu ấm ức, ta sẽ không vì ngươi trị chân cho ta mà dễ dàng tha cho ngươi đâu.”

Giang Chiếu nghiêm túc.

“Tiểu tế không dám.”

Phụ thân nhìn hắn hồi lâu, hừ một tiếng.

“Còn chưa thành hôn, đừng gọi sớm.”

Tai Giang Chiếu hơi đỏ.

Ta đứng sau bình phong, không nhịn được bật cười.

Trước hôn sự, Thái tử lại gửi lễ một lần.

Lần này là cao lệ chi được ban từ trong cung.

Hai hộp.

Một hộp cho trưởng tỷ vương phi.

Một hộp cho ta.

Lễ đơn viết rất rõ.

Không còn thiếu sót.

Ta sai người đáp lễ.

Cũng chỉ vậy mà thôi.

Sau này nghe Thanh Quỳ nói, gần đây Thái tử thường đến Vương phủ Hoài Chu.

Nói là đánh cờ với ấu đệ.

Nhưng mỗi lần đi, hắn đều mang theo một hộp điểm tâm tươi.

Điểm tâm đa phần là đồ ngọt.

Trưởng tỷ có ăn hay không, ta không biết.

Tiêu Hoài Chu có để ý hay không, ta cũng không biết.

Những dây dưa của những người ấy, cuối cùng đã cách xa ta.

Ngày thành hôn, Giang Chiếu đích thân đến đón dâu.

Con ngựa hắn cưỡi không tính là quý, đội đón dâu cũng không dài.

Nhưng hắn mặc một bộ áo đỏ, mày mắt sáng trong. Khi cầm dải lụa đỏ trong tay, đầu ngón tay vậy mà hơi run.

Ta đội khăn voan, nghe Thanh Quỳ bên cạnh nhỏ giọng cười:

“Cô gia căng thẳng như lần đầu cầm kim vậy.”

Giang Chiếu thấp giọng nói:

“Quả thật khó hơn cầm kim.”

Ta cong môi dưới khăn voan.

Sau khi bái đường, ta vào tiểu viện Giang gia.

Sân không lớn.

Nhưng có trồng một cây lệ chi.

Kinh thành không hợp trồng lệ chi, cây non nhìn khá yếu, cành lá cũng thưa.

Khi ta vén khăn voan, nhìn thấy cái cây ngoài cửa sổ, liền ngẩn ra.

Giang Chiếu nhìn theo ánh mắt ta.

“Mang từ Giang Nam đến, chưa chắc nuôi sống được.”

“Nhưng ta muốn thử.”

Ta hỏi:

“Vì sao trồng nó?”

Tai hắn lại đỏ.

“Nghĩ rằng nếu sau này kết quả, quả đầu tiên sẽ cho nàng.”

Mắt ta nóng lên.

Giang Chiếu thấy ta không nói, hơi hoảng.

“Nếu nàng không thích, ngày mai ta đổi thành một cây hải đường.”

Ta lắc đầu.

“Thích.”

Hắn lúc này mới thở phào.

Trong hỉ phòng, nến đỏ khẽ lay.

Trên bàn đặt rượu hợp cẩn, cũng đặt một hũ sứ nhỏ.

Ta mở ra xem, là cao lệ chi.

Giang Chiếu khẽ nói:

“Hôm nay muộn rồi, không nên ăn nhiều.”

“Chỉ được một miếng.”

Ta ngẩng đầu nhìn hắn.

“Giang đại phu, đêm tân hôn chàng cũng quản chuyện này sao?”

Hắn nghiêm túc nói:

“Đau dạ dày sẽ ngủ không ngon.”

Ta bị hắn chọc cười.

Múc một miếng nhỏ.

Hắn nhìn ta ăn xong, mới như hoàn thành chuyện lớn gì đó, khẽ cười.

Ta bỗng hỏi:

“Giang Chiếu, liệu có một ngày chàng cảm thấy ta không đủ hiểu chuyện không?”

Hắn ngẩn ra.

Rất nhanh lắc đầu.

“Nhị cô nương.”

Hắn gọi vẫn có chút xa lạ.

Như trân trọng, cũng như thói quen.

“Ta cưới nàng, không phải để nàng hiểu chuyện.”

Câu này rất nhẹ.

Nhưng át qua tất cả những lời thể diện ta từng nghe trước kia.

Ta nhìn hắn.

“Vậy chàng cưới ta vì điều gì?”

Tai Giang Chiếu đỏ bừng, rất lâu sau mới thấp giọng nói:

“Vì mỗi năm khi cao lệ chi được gửi đến, có người cùng ta chia miếng ngọt đầu tiên.”

Gió đêm ngoài cửa sổ thổi qua.

Cây lệ chi nho nhỏ khẽ lay động.

Ta cười, đẩy hũ sứ đến trước mặt hắn.

“Vậy hôm nay chia cho chàng nửa miếng.”

Hắn nghiêm túc cầm thìa lên.

“Đa tạ phu nhân.”

11

Sau hôn sự, tháng ngày rất yên tĩnh.

Tiểu viện Giang gia không có quy củ trong cung, cũng không có những lần nhường mãi không hết ở Tạ phủ.

Buổi sáng, Giang Chiếu đến y quán, ta ở trong viện xem sổ sách.

Buổi chiều hắn về, thường mang cho ta một món nhỏ.

Có khi là hạt dẻ hấp đường.

Có khi là bánh hoa quế.

Có khi chỉ là một bó hoa ven đường nở không đều lắm.

Lần nào hắn cũng nói tiện đường.

Thanh Quỳ lén cười, nói cái tiện đường của cô gia vòng qua nửa thành.

Ta không vạch trần.

Bệnh chân của phụ thân dần khá hơn, thường sai người gửi thư tới.

Mẫu thân cũng bắt đầu học cách hỏi ta thích ăn gì.

Cao lệ chi bà gửi đến không còn hỏi trưởng tỷ trước. Thỉnh thoảng còn kèm vài món điểm tâm Giang Nam ta trước kia chưa từng nếm.

Ngày trưởng tỷ hồi môn sau hôn sự, ta cũng về Tạ phủ.

Sắc mặt nàng không tốt lắm.

Tiêu Hoài Chu đối đãi với nàng xem như ôn hòa, nhưng không phải người sẽ đặt toàn bộ tâm tư vào nội trạch.

Chương trước Chương tiếp
Loading...