HỦY HÔN LÚC 1H SÁNG

CHƯƠNG 4



Khu vực khám bệnh miễn phí được đặt tại trung tâm triển lãm của thành phố.

Biển hiệu công ty của Tần Nghiên treo ở bên phải lối vào, anh ta phụ trách việc tiếp đón lãnh đạo và giới truyền thông.

Khi tôi đến, Tô Đường đang đứng ở bàn điểm danh, chỉnh lại cà vạt cho anh ta.

Hôm nay cô ta không mặc váy trắng nữa mà đổi sang bộ vest xám nhạt, trông có vẻ như đến đây làm việc thật.

Tần Nghiên thấy tôi, lập tức gạt tay cô ta ra.

Tôi chẳng buồn nhìn anh ta, đi thẳng đến khu vực sơ cấp cứu để kiểm tra hộp thuốc.

Tô Đường bám gót theo.

“Chị Sang, chuyện hôm qua em xin lỗi. Em đã nộp đơn xin nghỉ việc rồi, đợi sự kiện này kết thúc em sẽ bàn giao công việc.”

Tôi nhét cuộn dây garô vào hộp.

“Đơn xin nghỉ việc của cô cần tôi ký duyệt à?”

Cô ta bị lời của tôi đâm trúng, hốc mắt lại đỏ lên.

“Em chỉ muốn chị biết, em sẽ không làm ảnh hưởng đến hai người.”

“Cô ảnh hưởng xong rồi đấy.”

Cô ta cắn môi.

“Chị định vì một cái ghế mà phủ nhận mọi cái tốt của sếp Tần sao? Tối qua anh ấy thức trắng đêm, cứ ngồi xem lại ảnh chụp chung của hai người.”

Tôi đóng nắp hộp thuốc lại cái rụp.

“Thế cô có ngồi xem cùng anh ta đến sáng không?”

Sắc mặt cô ta thay đổi.

Tôi xách hộp thuốc đi thẳng vào hội trường.

Bên cạnh bục chủ tịch, Tần Nghiên đang chào hỏi ban tổ chức.

Thấy tôi, anh ta tiến lên một bước, nhưng lại bị người bên cạnh gọi lại.

Sau khi bắt đầu khám miễn phí, lượng người đổ về rất đông.

Tôi phụ trách xử lý vết thương và tư vấn cơ bản.

Một cậu bé chạy nhanh quá, trán đập vào mép bảng triển lãm, máu chảy ròng ròng dọc theo lông mày.

Người mẹ cuống cuồng, tay chân lóng ngóng không biết làm sao.

Tôi ngồi xổm xuống xử lý vết thương.

“Đừng ấn vào mắt, ấn ở đây. Bạn nhỏ, nhìn miếng gạc trên tay cô này.”

Cậu bé khóc nấc lên.

Tô Đường đứng bên cạnh, tay cầm khăn giấy, nhưng không dám bước tới gần.

Tần Nghiên chạy đến duy trì trật tự.

“Bác sĩ đâu? Mau gọi bác sĩ đến đây.”

Nhân viên y tế bên cạnh chỉ vào tôi.

“Bác sĩ Sang đang ở đó kìa.”

Tần Nghiên sững lại một chút.

Anh ta luôn biết tôi là bác sĩ ngoại khoa.

Nhưng dường như anh ta chưa bao giờ nghiêm túc quan sát tôi chữa bệnh.

Tôi khâu xong mũi cuối cùng, mẹ cậu bé rối rít cảm ơn.

“Bác sĩ Sang, tay chị vững quá.”

Tôi tháo găng tay.

“Về nhà đừng để dính nước, nhớ thay băng đúng giờ nhé.”

Từ phía sau bỗng vang lên giọng của Tô Đường.

“Sếp Tần, sắc mặt anh không tốt, có phải bị hạ đường huyết không?”

Cô ta đưa một viên kẹo sang.

Tần Nghiên không nhận.

Ánh mắt anh ta rơi vào đôi bàn tay tôi.

“Hôm qua em vừa trực đêm xong, hôm nay lại phải đến khám miễn phí à?”

Tôi dọn dẹp dụng cụ.

“Theo lịch phân công.”

“Em có thể nói với anh mà.”

“Nói xong anh lên bàn mổ thay tôi được chắc?”

Anh ta nghẹn họng.

Tô Đường vội vàng lên tiếng.

“Chị Sang, sếp Tần cũng chỉ vì quan tâm chị thôi.”

Tôi nhìn thẳng vào cô ta.

“Cô còn đau dạ dày không?”

Cô ta không ngờ tôi lại hỏi câu này, sững lại một giây.

“Đỡ nhiều rồi.”

“Thế thì đứng xa khu vực cấp cứu ra một chút.”

Mặt cô ta lộ rõ vẻ khó coi.

Cách đó không xa có phóng viên truyền thông đang chụp ảnh.

Tô Đường thấy ống kính, đột nhiên lùi lại phía sau, trẹo chân, cả người ngã nhào về phía hộp thuốc.

Trong hộp thuốc có hộp đựng vật sắc nhọn vừa dùng xong, tuy đã đậy nắp nhưng nếu bị hất đổ thì vô cùng phiền phức.

Tôi vươn tay chặn hộp thuốc lại.

Vai cô ta đập vào cánh tay tôi, cả người ngồi phịch xuống đất.

“Chị Sang, sao chị lại đẩy em?”

Ống kính máy ảnh đang chĩa thẳng về phía chúng tôi.

Tần Nghiên rảo bước bước tới.

“Có chuyện gì vậy?”

Tô Đường ôm lấy mắt cá chân, nước mắt tuôn rơi.

“Không sao ạ, là do em đứng không vững.”

Miệng thì nói vậy, nhưng ánh mắt cô ta nhìn tôi giống như thể vừa bị tôi bắt nạt thê thảm lắm.

Những người đứng xem bắt đầu xì xào bàn tán.

Sắc mặt Tần Nghiên rất khó coi.

“Sang Ninh, đây là nơi tổ chức sự kiện công cộng.”

Tôi không thèm đếm xỉa đến anh ta, quay sang hỏi người chụp ảnh.

“Ban nãy anh có chụp được không?”

Nhiếp ảnh gia ngớ người.

“Chụp được rồi.”

Tôi nói: “Phiền anh mở lại xem giúp.”

Tô Đường lập tức nắm lấy tay Tần Nghiên.

“Không cần đâu, thật sự không cần đâu.”

Lần này Tần Nghiên không hùa theo cô ta nữa.

Anh ta nhìn nhiếp ảnh gia.

Trên màn hình, Tô Đường thấy ống kính liền lùi lại, gót chân giẫm phải đường dây điện trên mặt đất nên tự mất thăng bằng. Tôi giơ tay bảo vệ hộp thuốc, cô ta va vào tay tôi.

Hoàn toàn không có chuyện đẩy ngã.

Khuôn mặt Tần Nghiên dần sầm xuống.

Tô Đường khóc càng to hơn.

“Em không cố ý, em chỉ bị đau chân thôi.”

Tôi ngồi xổm xuống, ấn vào mắt cá chân của cô ta.

Cô ta hét lên một tiếng.

Tôi buông tay.

“Xương không sao cả. Nếu đau thật thì đi chụp X-quang đi, đừng có chiếm dụng lối đi cấp cứu ở đây nữa.”

Một người đàn ông mặc vest đứng gần đó bật cười một tiếng.

“Bác sĩ Sang nói chuyện vẫn kiệm lời như xưa.”

Tôi ngẩng đầu lên.

Là Cố Lâm Xuyên.

Chủ nhiệm mới đến của Trung tâm Phục hồi chức năng thành phố, cũng là một trong những chuyên gia ngoài viện của tổ thẩm định dự án lần này.

Hiển nhiên Tần Nghiên quen biết anh ấy, lập tức chìa tay ra.

Chương tiếp
Loading...