KẺ BẮT CHƯỚC HOÀN HẢO
CHƯƠNG 4
Chương 13
Tôi cứng đờ người trên ghế.
“Anh nói cái gì?”
Triệu Hằng không dám nhìn tôi.
“Hồi đại học, năm hai, trước khi tôi quen Tô Miên… thực ra tôi có ấn tượng tốt với cô. Chuyện tỏ tình với Tô Miên là sau này.”
“Thì sao?”
“Tô Miên luôn biết chuyện này. Cô ấy bảo nếu để Giang Thần biết bạn trai của cô ấy từng thích cô, thì cả hai cặp đều tan nát.”
Tôi nhìn chằm chằm anh ta.
“Chỉ vì chuyện này mà tháng nào anh cũng cúng cho cô ta 20 nghìn tệ?”
“Tôi không muốn rước họa vào thân.” Giọng anh ta nhỏ xíu, “Với lại cô ấy hứa chỉ lấy trong vòng một năm, sau một năm sẽ cắt đứt hoàn toàn.”
Tôi ngả lưng ra ghế, cảm thấy chuyện này hoang đường đến cực điểm.
Tô Miên dùng một “bí mật” bé bằng cái móng tay để tống tiền Triệu Hằng 22 vạn tệ.
Và Triệu Hằng lại ngoan ngoãn nôn tiền ra.
“Triệu Hằng, anh có biết thế này gọi là tống tiền không?”
“Tôi biết… nhưng tôi không muốn xé to chuyện.”
“Anh sợ Giang Thần biết?”
Anh ta gật đầu.
Tôi bật cười.
“Tôi nói cho anh hay, Giang Thần BIẾT. Giữa tôi và anh ấy không có bí mật. Thời đại học ai từng thích ai, dăm ba cái chuyện cỏn con đó có là cái thá gì đâu.”
Triệu Hằng ngẩng phắt lên, ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi.
“Cô… cô biết từ lâu rồi sao?”
“Hồi năm 3 Tô Miên từng ‘vô tình’ buột miệng với tôi, bảo là hình như ngày xưa anh thích tôi. Lúc đó tôi đã kể cho Giang Thần nghe, hai đứa tôi cười một cái rồi thôi.”
Sắc mặt Triệu Hằng thay đổi.
“Vậy mà cô ta…”
“Cô ta lừa anh rồi.” Tôi nói, “Cái bí mật đó chẳng có tí lực sát thương nào cả. Cô ta chỉ đang nắm thóp tâm lý không dám làm lớn chuyện của anh thôi.”
Triệu Hằng như bị rút cạn sức lực, xụi lơ trên ghế.
“22 vạn tệ…”
“Anh có thể đòi lại.”
“Đòi kiểu gì?”
“Đừng vội.” Tôi nói, “Tôi vẫn chưa rõ rốt cuộc cô ta muốn làm cái trò gì. Nhưng tôi cần anh phối hợp một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Từ bây giờ, cô ta đòi tiền, anh cứ chuyển bình thường. Nhưng mỗi lần chuyển xong, chụp màn hình gửi cho tôi.”
Chương 14
Sau khi Triệu Hằng rời đi, tôi ngồi lại trong quán cà phê, xâu chuỗi mọi thông tin.
Thứ nhất, 3 năm qua Tô Miên luôn “bám đuôi” cuộc sống của tôi, món nào cũng phải xịn hơn tôi một bậc.
Thứ hai, cô ta mua đứt căn nhà đối diện tôi, muốn sống cạnh tôi.
Thứ ba, một trong các nguồn tiền của cô ta đến từ việc tống tiền bạn trai cũ.
Thứ tư, cô ta đi rêu rao, thổi phồng đời tư của tôi cho người khác nghe.
Thứ năm, cô ta giới thiệu chính designer của cô ta cho tôi.
Tách riêng ra, từng chuyện một đều có thể ngụy biện là “mấy xích mích nhỏ giữa bạn bè thân thiết”.
Nhưng gộp chung lại thì…
Đây là một dự án mang tính hệ thống.
Cô ta đang nỗ lực nhân bản cuộc sống của tôi, đồng thời đảm bảo “phiên bản của cô ta” luôn xịn sò hơn một chút.
Cô ta không muốn vượt qua tôi quá xa.
Cô ta muốn “chỉ vừa vặn tốt hơn tôi một chút”.
Để khi đứng cạnh nhau, tất cả mọi người sẽ thấy CÔ TA mới là người ưu tú hơn.
Còn tôi chỉ là kẻ “cũng được nhưng không bằng cô ta”.
Lúc ngộ ra điều này, tôi bỗng thấy lạnh toát cả sống lưng.
Tám năm.
Cô ta đã ẩn nấp bên cạnh tôi tám năm trời.
Điện thoại rung lên.
Tin nhắn của Tô Miên: “Bé ơi, mai đi xem vật liệu xây dựng với tôi không? Tôi muốn đi ngó nghiêng trước.”
Tôi rep: “Ok nha, mấy giờ?”
“10h sáng, tôi qua đón bà ở chỗ cũ nhé!”
Tôi bỏ điện thoại xuống.
Được thôi.
Bắt đầu từ ngày mai, giai đoạn 2 bắt đầu.
Tôi sẽ khiến Tô Miên tự mình lộ cái đuôi cáo ra.
Chương 15
Sáng hôm sau, Tô Miên đến đón tôi đúng giờ.
Cô ta lái chiếc Mer E màu trắng mới toanh, công nhận đẹp thật.
“Lên xe lên xe!”
Tôi mở cửa ghế phụ ngồi vào, liếc mắt nhìn ra băng ghế sau – có một chiếc túi mua sắm, lấp ló logo, chính là chiếc túi 52.000 tệ hôm nọ.
Cố tình để đấy cho tôi thấy đây mà.
Tôi vờ như không để ý.
Đến chợ vật liệu xây dựng, Tô Miên dẫn tôi đi thuộc đường như lòng bàn tay.
“Tiệm gạch này xịn lắm, hôm trước tôi xem rồi.”
“Tiệm tủ bếp này giá hợp lý nè.”
“Đèn trang trí tôi chốt tiệm này rồi, bà có mua chung không? Đi chung được giảm 15% đấy.”
Cô ta quá rành cái khu này.
“Bà đến đây mấy lần rồi?” Tôi vờ hỏi.
“Mới đến một lần tuần trước thôi.” Cô ta đáp tỉnh bơ.
Nhưng bà chủ tiệm gạch ban nãy rõ ràng có quen cô ta, còn đon đả “Cô Tô lại đến à”.
Lại đến.
Không phải lần một, cũng chẳng phải lần hai.
Tôi không bóc phốt, cứ ngoan ngoãn đi theo cô ta từ tiệm này sang tiệm khác.
Đến tiệm nào cô ta cũng hỏi một câu y hệt: “Nhà 1601 của bà là layout kiểu nào nhỉ? Để tôi tư vấn kích thước cho.”
1601.
Cô ta đinh ninh tôi mua 1601.
Nhưng tôi mua 1603.
Đây chính là nước cờ tôi giữ lại.
Để cho cô ta tha hồ thiết kế 1602 theo layout của 1601, chỗ nào cũng cố rướn lên “đối chiếu” đắt tiền hơn nhà tôi…
Rồi cuối cùng phát hiện ra tôi đếch ở căn 1601.
Tôi ở 1603.
Mớ tiền trăm triệu cô ta đổ vào để “bám đuôi” sẽ trôi sông tuột biển hết.
Nghĩ đến đó tôi suýt thì cười phá lên.
Nhưng giờ chưa phải lúc lật bài.
Tôi cần thêm bằng chứng.
Dạo đến trưa, hai đứa ăn ở nhà hàng ngay cạnh khu vật liệu.
Lúc Tô Miên đi vệ sinh, màn hình điện thoại cô ta sáng lên.
Một tin nhắn WeChat hiện ra.
Người gửi: “Designer Trương Lỗi”.
Tôi chỉ đọc được nửa câu đầu ——
“Cô Tô, mặt bằng căn 1601 cô yêu cầu tôi đã——”
Tim tôi trễ đi một nhịp.
Cô ta đi xin bản vẽ mặt bằng nhà tôi.
Cô ta lấy bản vẽ nhà tôi làm gì?