KHI “NGƯỜI NGOAN” BIẾN MẤT

CHƯƠNG 6



**08**

Vào tháng thứ hai kể từ ngày tôi rời đi.

Ban dự án tại Châu Phi đã có được chiến thắng nhỏ đầu tiên.

Cột mốc đầu tiên do đội chúng tôi phụ trách.

Đã hoàn thành sớm ba ngày.

Trong số các dự án ở toàn bộ khu vực Châu Phi, đây có thể coi là thành tích đứng đầu.

Giám đốc dự án trong cuộc họp giao ban tuần, đã đích danh biểu dương tôi.

“Phương án quản lý tiến độ của đồng chí Phương Tình đã đóng vai trò then chốt.”

“Tư duy logic chặt chẽ, phương án dự phòng đầy đủ, rất đáng để mọi người học hỏi.”

Tiếng vỗ tay vang lên.

Tôi đứng dậy, cúi chào mọi người.

Không hề phấn khích.

Cũng chẳng có hoang mang lo sợ.

Nội tâm tôi tĩnh lặng như mặt nước.

Đây chỉ là việc tôi nên làm.

Lão Vương vỗ vai tôi, cười tươi không ngớt.

“Làm tốt lắm, Tiểu Phương!”

“Không làm mất mặt người Trung Quốc chúng ta!”

Công ty vì việc này đã thưởng một khoản tiền.

Không nhiều lắm, nhưng ý nghĩa vô cùng lớn.

Tôi dùng số tiền đó, mua cho cô bạn cùng phòng Amy một chiếc váy rất đẹp.

Khi nhận được quà, cô ấy vừa ngạc nhiên vừa vui sướng.

Ôm tôi xoay mấy vòng.

“Phương, cậu tốt quá!”

Cô ấy dùng thứ tiếng Trung không chuẩn lắm để nói.

“Cậu là người bạn tốt nhất của tớ!”

Bạn bè.

Hai chữ này, đối với tôi, từng là một thứ gì đó rất xa vời.

Tôi đã dồn hết thời gian và sức lực vào cái gia đình kia.

Tôi không có bạn bè.

Bây giờ, tôi có rồi.

Tôi bắt đầu học ngôn ngữ địa phương.

Bắt đầu tìm hiểu văn hóa của họ.

Bắt đầu thử hòa nhập vào thế giới hoàn toàn mới này.

Tôi phát hiện ra, khi tôi không còn tự nhốt tầm nhìn của mình trong cái tổ ấm chật hẹp, ngột ngạt ấy nữa.

Cả thế giới đều đang mỉm cười với tôi.

Trong khi đó.

Gia đình ở trong nước, đang bị mây đen bao phủ.

Phương Minh và Lưu Phương, cuối cùng vẫn phải đến văn phòng luật sư.

Vào đúng thời hạn cuối cùng được ghi trên trát tòa.

Luật sư đại diện của tôi, luật sư Trương, tiếp họ.

Chú ấy là một người đàn ông trung niên ngoài bốn mươi.

Điềm tĩnh, chuyên nghiệp, không mang một tia cảm xúc cá nhân nào.

“Chào anh Phương, chào bà Phương.”

“Về vấn đề chia tài sản nhà đất mà cô Phương Tình đưa ra.”

“Nguyện vọng của thân chủ tôi rất rõ ràng.”

“Bán nhà, chia tiền theo tỷ lệ sở hữu.”

 

“Đây là giải pháp công bằng nhất, và cũng hiệu quả nhất.”

Phương Minh ngồi đó, không nói một lời.

Sắc mặt anh ta rất tệ, dưới mắt quầng thâm đen sì.

Bà Lưu Phương không nhịn được nữa.

Bà bắt đầu than khóc.

“Luật sư ơi, ông phân xử giúp chúng tôi với.”

“Đâu có đứa con gái nào đối xử với bố mẹ như vậy.”

“Nói đi là đi, lại còn đòi bán nhà.”

“Nó đang bức chết chúng tôi mà!”

Luật sư Trương mặt không cảm xúc đẩy hộp khăn giấy qua.

“Bà Phương, xin bà kìm nén cảm xúc.”

“Hôm nay chúng ta chỉ bàn về pháp luật, không bàn về đạo đức.”

“Theo quy định của Luật Vật quyền, cô Phương Tình sở hữu năm mươi phần trăm quyền sở hữu căn nhà.”

“Cô ấy hoàn toàn có quyền yêu cầu phân chia.”

“Tôi khuyên hai người nên giải quyết bằng cách hòa giải.”

“Nếu bước vào quá trình cưỡng chế phát mãi của tòa án, giá chốt bán thường sẽ thấp hơn giá thị trường.”

“Cả hai bên đều bị thiệt hại.”

Bà Lưu Phương vẫn thút thít.

“Thế… thế có thể không bán được không?”

“Chúng tôi trả một nửa số tiền cho nó có được không?”

Luật sư Trương liếc nhìn đống tài liệu trong tay.

“Được.”

“Theo giá thị trường hiện tại của khu vực này, căn nhà trị giá khoảng 3 triệu tệ (hơn 10 tỷ VNĐ).”

“Phần của cô Phương Tình là 1.5 triệu tệ.”

“Nếu hai người có thể thanh toán 1.5 triệu tệ cho cô Phương Tình trong vòng hai tuần.”

“Cô ấy có thể rút đơn kiện, và từ bỏ quyền sở hữu.”

1.5 triệu tệ.

Con số này giống như một ngọn núi lớn.

Đè bẹp tiếng khóc của bà Lưu Phương trong tích tắc.

Đừng nói là 1.5 triệu.

Bây giờ bảo bà moi ra 150 ngàn, bà cũng chịu chết.

Tiền tiết kiệm trong nhà, đã bị bà và Bạch Hiểu Hiểu tiêu xài phung phí gần hết rồi.

Phương Minh lên tiếng.

Giọng khàn đặc.

“Chúng tôi không có tiền.”

“Vậy thì chỉ còn con đường bán nhà.”

Luật sư Trương đẩy một bản tài liệu đến trước mặt họ.

“Đây là thỏa thuận hòa giải.”

“Đồng ý bán nhà, ủy thác cho văn phòng môi giới nhà đất do chúng tôi chỉ định rao bán.”

“Số tiền thu được, sau khi trừ các chi phí liên quan, chia đôi mỗi người một nửa.”

“Ký vào đây, chuyện này có thể được giải quyết trong êm thấm.”

Phương Minh nhìn bản thỏa thuận đó.

Giống như đang nhìn bản án tử hình của chính mình.

Anh ta biết, mình không còn sự lựa chọn nào khác.

Anh ta cầm bút lên, chuẩn bị ký.

Bà Lưu Phương lại giữ chặt tay anh ta.

“Không được ký!”

“Phương Minh, đây là nhà của chúng ta mà!”

“Con ký rồi, là chúng ta mất nhà thật đấy!”

Chương trước Chương tiếp
Loading...