KIẾP NÀY TA KHÔNG CỨU NGƯỜI, THÁI TỬ LẠI HỐI HẬN RỒI

CHƯƠNG 6



Thấy nàng đứng dậy, Thẩm Thính Lan cũng đứng lên, tự nhiên lấy áo lông khoác lên người nàng.

“Đêm lạnh sương sâu, sao ra ngoài cũng không biết khoác thêm áo? Nếu bị lạnh thì sao?”

Nhìn dáng vẻ hạnh phúc của họ, ta cũng cười nhẹ, hoàn toàn buông xuống.

Thẩm Thính Lan vừa khéo quay đầu lại. Khi nhìn thấy nụ cười của ta, hắn hơi ngẩn ra, rất lâu sau mới nói:

“Để nương tử chê cười rồi.”

Ta cười, chắp tay.

“Chuyện đã bàn xong, ta không quấy rầy nữa. Chúc hai vị trăm năm hòa hợp.”

Thẩm Thính Lan nhìn ta, hàng mi khẽ run, dường như còn muốn nói gì đó. Nhưng ta đã đi trước một bước.

Sau khi lấy được tây hồng hoa, mọi chuyện đều thuận lợi.

Ôn dịch rất nhanh được khống chế.

Chỉ là Hàn Uyển Nhược lại dùng chiêu cũ, muốn chiếm phương thuốc của ta, chiếm luôn tiếng thơm cứu chữa bá tánh.

Đáng tiếc tây hồng hoa đến từ Tấn vương phủ.

Có Thẩm Thính Lan tọa trấn, tiếng thơm cứu người này nàng ta có cướp thế nào cũng không được.

Thậm chí vì nàng ta không đưa ra được phương thuốc, người dân vây trước cửa còn phát hiện nàng ta ngay cả dược liệu cũng không phân biệt nổi.

Một đời thần y trở thành trò cười.

A Mãn hả hê nói:

“Ta đã nói rồi, làm nhiều việc bất nghĩa ắt tự chuốc lấy diệt vong. Nghĩ đến tội khi quân cũng sắp giáng xuống rồi.”

Ta chỉ cười.

“Tội khi quân? Rốt cuộc là nàng ta khi quân, hay là quân vương giúp nàng ta khi quân?”

“Ngươi đang oán ta sao?”

15

Ta quay đầu lại, thấy Thẩm Hòa Dự khoác áo choàng đen huyền, dắt ngựa đứng ở cửa.

Sau lưng hắn là từng bóng đen chập chờn, không biết có bao nhiêu người.

Hắn lại hỏi:

“Ngươi cũng sống lại, phải không?”

Ta đứng dậy, nhìn thẳng hắn.

“Không như nguyện của ngươi, ta vẫn tiếp tục hành y, khiến ngươi thất vọng rồi.”

Hắn nhíu mày.

“Ta đến tìm ngươi không phải để gây chuyện.”

Nhìn gương mặt hắn bị ánh trăng chia đôi, nhuốm đầy gió sương, ta cười.

“Ta biết. Ngươi đến để nói với ta rằng ngươi nhận nhầm người, đến xin lỗi ta.”

“Nhưng kiếp trước ta đã nói sự thật với ngươi rồi. Là ngươi không tin.”

Hắn khẽ nhắm mắt, che đi nỗi đau trong mắt.

“Cha mẹ ngươi…”

Hắn dừng lại, cuối cùng không nói tiếp. Hắn giao ngựa cho thị vệ rồi bước về phía ta.

“Phụ hoàng muốn hỏi tội Hàn Uyển Nhược, ta không cầu xin giúp nàng ta. Chỉ cần ngươi bằng lòng trở về, vị trí thái tử phi vẫn là của ngươi.”

Nhìn hàng mày mắt chân thành của hắn.

Ta lùi lại một bước.

“Sau đó con cái ta lại chết từ trong bụng, đến khi ngươi đăng cơ, ngươi lại dùng một chén rượu độc tiễn ta xuống hoàng tuyền sao?”

“Thẩm Hòa Dự, những ngày tháng như vậy, ta không muốn sống lại nữa.”

Hắn siết chặt nắm tay, khóe mắt đuôi mày đều chất đầy hối hận.

“Kiếp trước là lỗi của ta. Đời này, ta tuyệt đối sẽ không đối xử với ngươi như vậy.”

“Ta không muốn còn dính dáng đến ngươi dù chỉ nửa phần. Ngươi đi đi.”

Nghe ta nói vậy, hắn đột nhiên ngẩng mắt.

“Là vì Thẩm Thính Lan sao?”

16

Ta sững người.

Hắn lại nói:

“Kiếp trước, ngươi chẳng qua chỉ quen hắn một tháng. Sau khi ngươi chết, hắn lại vào kinh bắt ta bồi tội với ngươi.”

“Buồn cười. Một nhàn tản vương gia mà cũng dám uy hiếp ta.”

Hắn kéo khóe môi, đáy mắt lạnh băng.

“Vì vậy đời này, sau khi biết ngươi đến Lĩnh Nam, ta đã chu đáo sắp xếp cho hắn một thê tử. Mà hắn cũng vui vẻ tiếp nhận, không phải sao?”

“Nếu đã vậy, ngươi còn gì để lưu luyến nữa?”

Ta không dám tin nhìn hắn.

“Ngươi nói gì? Khi ấy rõ ràng ngươi…”

“Ta rõ ràng?”

Nụ cười của hắn u lạnh, lại mang theo một tia may mắn.

“Khi ấy tuy ta chưa xác định ngươi mới là ân nhân cứu mạng của ta, nhưng dù sao chúng ta cũng từng làm phu thê một đời. Ngươi bảo ta làm sao dung thứ cho ngươi phản bội?”

“May mà ta đã làm đúng.”

Ta chỉ cảm thấy từng luồng lạnh lẽo từ lòng bàn chân dâng lên, như lớp sương dày đặc quấn chặt lấy tim ta.

Hắn còn nói gì đó, ta đã không nghe lọt nữa.

Ta bước nhanh vào phòng, đóng cửa lại, một đêm không ngủ.

Khi mở cửa lần nữa, ta phát hiện hắn vẫn đứng ngoài cửa.

Hắn sai A Mãn vào giúp ta rửa mặt chải đầu.

“Hôm nay theo ta về kinh. Ta sẽ xin phụ hoàng phong ngươi làm chính phi của ta, nghênh ngươi vào Đông cung thật long trọng.”

Ta thấy thật nực cười.

“Nếu người cứu mạng ngươi là một tên ăn mày, ngươi cũng sẽ cưới hắn làm thái tử phi sao?”

Hắn sững lại.

“Ta sẽ cho hắn tiền bạc.”

Ta biết không thể nói lý với hắn.

“Vậy ngươi cũng cho ta tiền bạc đi.”

Hắn nhìn ta thật sâu, nhưng chỉ nói:

“Đừng làm loạn.”

Ta mệt mỏi nằm tựa bên cửa sổ.

Thấy ta như vậy, hắn như thở phào nhẹ nhõm, để lại một câu “giờ Tỵ xuất phát” rồi rời đi.

Nhưng sau khi hắn đi, ta ngồi dậy, huýt một tiếng về phía ngoài cửa sổ.

Rất nhanh, cả tòa trạch viện chìm trong biển lửa.

17

Lần nữa đi trên con đường núi đầy độc trùng, A Mãn vẫn còn sợ hãi.

“May mà nương tử đã sớm dự liệu. Thái tử điện hạ thật kỳ quái. Yêu hận của hắn lại bị một ân cứu mạng chi phối. Người như vậy làm sao có thể trở thành chủ thiên hạ?”

Ta cười không tỏ ý kiến.

“Yêu? Hắn biết yêu là gì sao? Chẳng qua vì có chút quyền thế, hắn liền cảm thấy người trong thiên hạ đều không được trái ý hắn, không được lừa hắn, không được phụ hắn mà thôi.”

A Mãn nghe không hiểu, chỉ hỏi:

“Vậy bây giờ chúng ta đi đâu?”

Ta cười.

“Niếp Chiêu Ninh đã chết. Trời đất bao la, rồi sẽ có nơi cho chúng ta dung thân.”

“Còn Tấn vương thì sao? Nương tử cũng không định từ biệt ngài ấy à?”

Ta vuốt viên nam hồng trong tay, kéo ra một nụ cười, giơ tay đặt bên cửa sổ, mặc cho gió núi lướt qua lòng bàn tay.

“Duyên đến duyên đi, tự có nơi về. Hà tất cưỡng cầu. Đi thôi.”

Nửa năm sau khi an cư ngoài biên tái, ta nghe nói thái tử đương triều tính tình đại biến, tìm khắp thiên hạ một nữ tử tên Niếp Chiêu Ninh.

Vị Tấn vương thanh nhã đạm bạc kia sau một đêm bạc trắng đầu, quỳ dài trước Phật, cầu xin thời gian quay ngược.

Còn một gia đình ở kinh thành thì ngày ngày náo loạn.

Họ không đến đường lưu đày nhìn vị biểu cô nương từng ăn nhờ ở đậu trong phủ, từng được họ xem như con gái ruột lấy một lần.

Mà gặp ai cũng hỏi:

“Có từng thấy nữ nhi Chiêu Ninh của chúng ta không?”

Thương nhân đồng hành cảm khái nói:

“Người Đại Ân các ngươi thật kỳ lạ. Sao cứ phải đợi đến khi mất rồi mới biết trân trọng?”

Ta cười.

Ai biết được.

Nghĩ đến vị nữ tử tên Chiêu Ninh kia, chắc cũng rất nghi hoặc nhỉ.

(HOÀN)

Chương trước
Loading...