LẦN NÀY ANH MUỐN GIỮ LẠI
CHƯƠNG 11
“Bị đá cái gì, người ta tự đi đấy!”
“Đại tiểu thư Dược phẩm Tô Thị đi làm bà nội trợ suốt 3 năm, người nhà họ Lục bị ngu à?”
Trên mạng xã hội bàn tán rôm rả.
Khi Lục Cảnh Thâm lướt thấy thông báo này, hắn đang ngồi trong phòng khách biệt thự trống trải. Trên bàn trà đối diện, bộ cốc sứ Cảnh Đức Trấn của Tô Niệm vẫn nằm đó.
Hắn cầm một chiếc cốc lên, lật đáy xem thử. Hai chữ nhỏ viết tay: *Niệm Niệm.* Hắn nắm chặt chiếc cốc, ngồi lặng rất lâu.
Trợ lý gọi đến: “Lục tổng, thông báo của Dược phẩm Tô Thị anh thấy chưa ạ? Truyền thông đang hỏi xem chúng ta có phản hồi gì không—”
“Không phản hồi.”
“Vậy phía Lục phu nhân—”
“Bảo mẹ tôi ngoan ngoãn ở yên đó, đừng tìm Tô Niệm nữa.”
Hắn cúp máy, nhìn chiếc cốc thêm một lần nữa. Rồi nhẹ nhàng đặt lại chỗ cũ.
…
Tối cùng ngày, Cố Diễn hẹn Tô Niệm gặp mặt trên sân thượng bệnh viện. Anh cầm theo một cuốn tạp chí. Kỷ yếu mới nhất của tạp chí y khoa hàng đầu quốc tế The Lancet, chuyên đề trang bìa là những tiến bộ mới nhất trong phẫu thuật tim bẩm sinh.
“Ban biên tập kỳ này đã gửi thư mời bài,” Cố Diễn lật đến một trang, “Họ muốn mời Dr.S viết một bài tổng quan về phẫu thuật Fontan cải tiến.”
Tô Niệm nhận lấy cuốn tạp chí. “Họ biết Dr.S là ai rồi sao?”
“Vẫn chưa. Email được gửi vào hòm thư ẩn danh cũ của cô.” Cố Diễn nhìn cô, “Niệm Niệm, cô có định công khai không?”
Tô Niệm suy nghĩ một lát. “Không vội. Cứ giải quyết xong vụ của Bạch Nhược Lâm đã.”
“Bên Bạch Nhược Lâm có tiến triển mới à?”
Tô Niệm gật đầu: “Phòng pháp chế điều tra ra, đằng sau tiệm thuốc của Bạch Nhược Huyên còn một nhà đầu tư nữa. Thân phận của người này rất thú vị.”
“Ai?”
Tô Niệm trả lại tạp chí cho anh. “Em gái của Lục phu nhân, Lục Phương Hoa.”
Cố Diễn ngẩn người: “Người nhà họ Lục?”
“Tiệm thuốc đó không phải kinh doanh cá thể bình thường, nguồn vốn đăng ký đằng sau đến từ một công ty vỏ bọc đứng tên Lục Phương Hoa. Quan hệ giữa Bạch Nhược Lâm và nhà họ Lục, sâu xa hơn vẻ bề ngoài rất nhiều.”
Biểu cảm của Cố Diễn trở nên nghiêm túc. “Ý cô là, Bạch Nhược Lâm không chỉ là bạch nguyệt quang của Lục Cảnh Thâm—”
“Cô ta là người do Lục phu nhân cài cắm bên cạnh hắn.”
**Chương 20**
Câu nói của Tô Niệm buông xuống sân thượng, gió dường như cũng ngừng thổi mất một nhịp.
“Lục phu nhân cài cắm?” Cố Diễn cau mày, “Tại sao bà ta lại tự mình sắp xếp một người phụ nữ bên ngoài cho con trai?”
Tô Niệm tựa vào lan can. “Bởi vì bà ta không muốn Lục Cảnh Thâm có con.”
Suy luận này quá mức chấn động. Nhưng Tô Niệm nói rất bình tĩnh, cứ như đang đọc một bản báo cáo bệnh án.
“Cơ cấu cổ phần của Tập đoàn Lục Thị anh từng xem qua chưa? Lục Cảnh Thâm nắm giữ 35%, mẹ hắn là Lục phu nhân đại diện nắm giữ 20% dưới hình thức ủy thác. Phần còn lại phân tán trong tay mấy người chú bác.”
“Một khi Lục Cảnh Thâm có người thừa kế, hắn có thể hợp pháp gộp 35% của mình và 20% ủy thác lại, trở thành người nắm quyền kiểm soát tuyệt đối. Nhưng nếu hắn không có người thừa kế—”
“Thì 20% đó sẽ mãi mãi nằm trong tay Lục phu nhân.” Cố Diễn tiếp lời.
Tô Niệm gật đầu. “Em gái của Lục phu nhân là Lục Phương Hoa luôn muốn vào Hội đồng quản trị Tập đoàn Lục Thị, bà ta cần quyền biểu quyết từ 20% đó của Lục phu nhân. Sự xuất hiện của Bạch Nhược Lâm không phải là trùng hợp.”
Tất cả các manh mối xâu chuỗi lại với nhau. Vai diễn của Bạch Nhược Lâm ngay từ đầu đã chẳng phải “bạch nguyệt quang” gì sất. Cô ta là một quân cờ Lục phu nhân dùng để kiềm chế con trai, ngăn cản hắn sinh người thừa kế.
Và ba đứa con của Tô Niệm, mỗi một đứa đều là vật hy sinh trên bàn cờ này.
Tô Niệm sắp xếp lại toàn bộ tài liệu điều tra thành một bảng dòng thời gian hoàn chỉnh, gửi cho luật sư. Đồng thời, cô gửi một bản sao của dòng thời gian này cho một người: Lục Cảnh Thâm.
Lục Cảnh Thâm nhận được tài liệu vào sáng hôm sau. Hắn nhốt mình trong văn phòng xem suốt hai tiếng đồng hồ.
Từ thời điểm Bạch Nhược Lâm xuất hiện, nguồn vốn của nhà thuốc Bạch Nhược Huyên, công ty vỏ bọc của Lục Phương Hoa, cho đến từng hành vi can thiệp cụ thể của mẹ hắn vào cuộc hôn nhân—Từng chuyện tách rời ra thì không có gì nổi bật. Xâu chuỗi lại, đó là một tấm lưới bủa vây tinh vi.
Hắn bị chính mẹ ruột mình tính kế. Tô Niệm bị bọn họ hùa nhau tính kế.
Lục Cảnh Thâm ngồi trên ghế, nhấc điện thoại. “Mẹ, mẹ đến công ty một chuyến.”
Một tiếng sau, Lục phu nhân bước vào phòng Chủ tịch. Nhìn thấy đống tài liệu bày trên bàn, sắc mặt bà ta trắng bệch.
“Cảnh Thâm—”
“Lục Phương Hoa đã đổ bao nhiêu tiền vào tiệm thuốc của Bạch Nhược Huyên?”
“Mẹ không biết con đang nói gì—”
“Mẹ.” Lục Cảnh Thâm ngẩng lên. “Con hỏi lần cuối. Bạch Nhược Lâm, là do mẹ cài vào đúng không?”
Môi Lục phu nhân run lẩy bẩy: “Mẹ làm thế là vì muốn tốt cho con! Con còn quá trẻ, có con cái sẽ bị vướng chân vướng tay—”
“Vì muốn tốt cho con?” Lục Cảnh Thâm bật cười. “Ba đứa con của Tô Niệm, ba đứa con của con, mẹ nói là vì muốn tốt cho con?”
Hắn đứng dậy. “Bắt đầu từ hôm nay, 20% cổ phần mẹ đứng tên ủy thác sẽ được chuyển giao cho Ủy ban quản lý tín thác của Tập đoàn. Mẹ và Lục Phương Hoa sẽ không được tham gia bất kỳ quyết sách nào của Tập đoàn nữa.”
Cả người Lục phu nhân run lên bần bật: “Con không thể đối xử với mẹ như vậy! Mẹ là mẹ con!”
“Mẹ là mẹ con. Nhưng mẹ không có tư cách quản lý công ty của con.”
Lục Cảnh Thâm ấn điện thoại nội bộ. “Cho người của phòng Pháp chế vào đây.”
Cửa mở, hai luật sư bước vào. Lục phu nhân nhìn đống giấy tờ, bước chân loạng choạng lùi lại.
“Cảnh Thâm… Cảnh Thâm con bình tĩnh đi—”
“Con chưa bao giờ bình tĩnh như lúc này.”
**Chương 21**
Tin Lục phu nhân bị tước quyền chỉ trong một ngày đã lan truyền khắp Tập đoàn Lục Thị.
Đồng thời, vụ án của Bạch Nhược Lâm cũng có tiến triển thực chất. Trong quá trình thẩm vấn, Bạch Nhược Huyên đã khai ra tất cả—bao gồm sự xúi giục của Bạch Nhược Lâm, hỗ trợ tài chính từ Lục Phương Hoa, và cả thành phần thực sự của những liều “thuốc an thai” đó.