LY HÔN XONG, ĐỪNG HÒNG ĐỘNG VÀO TIỀN CỦA TÔI

CHƯƠNG 13



 

Ngày 12 tháng 6.

Hà Phong nộp đơn xin phong tỏa tài sản.

Ngày 15 tháng 6.

Tòa án phê chuẩn.

Căn hộ tám mươi lăm mét vuông và ba thẻ ngân hàng đứng tên Chu Tư Viễn lập tức bị đóng băng.

Đêm hôm đó, anh ta đứng túc trực dưới tòa nhà chung cư của tôi suốt hai tiếng đồng hồ.

Qua khe rèm cửa sổ, tôi nhìn thấy cái bóng của anh ta dưới đường, nhưng nhất quyết không đi xuống.

Đến giờ thứ ba, anh ta bỏ cuộc.

Để lại một tin nhắn WeChat:

“Thẩm Niệm, em thực sự muốn ép anh vào chỗ chết à? Nhà bị đóng băng rồi anh ở đâu? Em bắt anh phải sống thế nào đây?”

Tôi không trả lời.

Ngày 18 tháng 6.

Khoản trả nợ kỳ đầu tiên của Chu Lâm được chuyển tới. 64.670 tệ.

Khoảnh khắc âm báo tiền vào tài khoản vang lên, tôi đang lúi húi sắp xếp đề thi cuối kỳ.

Chỉ liếc nhìn số dư một cái, tôi tắt màn hình, tiếp tục cắm cúi chấm bài.

Ngày 23 tháng 6.

Kết quả thi Đại học được công bố.

2 giờ chiều hôm đó, cổng tra cứu điểm chính thức mở.

Điện thoại của tôi từ 2 giờ trở đi reo liên tục không ngừng nghỉ.

Triệu Vũ Đồng: 694 điểm. Xếp hạng 12 toàn tỉnh.

Lý Mục Dương: 672 điểm. Chắc suất đỗ 985.

Vương Tiểu Bắc – thằng nhóc có mục tiêu đỗ nguyện vọng 1 – 587 điểm. Vượt điểm chuẩn sàn 31 điểm.

Năm mươi hai học sinh, sáu đứa thừa điểm vào Thanh Hoa – Bắc Đại, mười lăm đứa trên mức trường 985, số còn lại toàn bộ đậu trường top nguyện vọng 1.

Điểm trung bình môn Ngữ Văn: 126.4 điểm. Đứng đầu toàn thành phố.

Tôi ngồi trong văn phòng, trước mặt rải đầy năm mươi hai tờ phiếu báo điểm.

Diệp Lâm hớt hải chạy ùa vào, nhảy nhót tưng bừng: “Chị Niệm Niệm! Nhất thành phố rồi! Ngữ văn đứng đầu toàn thành phố luôn! Chị đỉnh quá đi mất!”

Điện thoại đổ chuông, là Hiệu trưởng Mã.

“Thẩm Niệm, thầy xem điểm rồi. Em qua phòng thầy một chuyến.”

Phòng hiệu trưởng.

Hiệu trưởng Mã ngồi sau bàn làm việc, trước mặt là một xấp bảng thống kê điểm số.

 

“Điểm văn đứng đầu thành phố. Sáu đứa đậu Thanh Hoa – Bắc Đại, dẫn đầu toàn trường.” Thầy đẩy gọng kính, “Chuyện hội đồng quản trị làm khó em đợt trước, thầy đã ra mặt dẹp yên rồi.”

“Chỗ thầy Triệu –”

“Ông Triệu đó đã xin rút khỏi hội đồng quản trị rồi.” Hiệu trưởng Mã ung dung, “Thầy điều tra ra rồi, ông ta là bạn học đại học của chồng cũ em, đã lợi dụng chức quyền tuồn một người vào tổ tiếng Anh của trường. Cái chuyện tày đình đó, hội đồng quản trị không bao che nổi đâu.”

“Thế còn Tống Uyển ạ?”

“Bị sa thải rồi. Quy trình tuyển dụng của cô ta có vấn đề – bằng cấp chứng chỉ không hợp lệ. Đang tiến hành thanh tra toàn diện.”

Tôi gật đầu.

“Thẩm Niệm.” Hiệu trưởng Mã nhìn tôi bằng ánh mắt tán thưởng, “Em làm xuất sắc lắm. Không chỉ nói về thành tích học tập – mà những chuyện em đã trải qua, đổi lại là người khác, không chống đỡ nổi đâu.”

Bước ra khỏi phòng hiệu trưởng, nắng ngoài hành lang vàng ruộm rực rỡ.

Điện thoại rung bần bật.

Hà Phong: “Tòa chốt lịch xét xử vụ Chu Tư Viễn rồi. Ngày 15 tháng 7.”

Ngày 15 tháng 7.

Tôi mở ứng dụng lịch trên điện thoại, đánh một dấu vòng tròn đỏ chót.

Ngày 15 tháng 7. Tòa án nhân dân quận Vân Thành, phòng xử số 3.

Hà Phong diện một bộ vest tối màu sẫm, đã sắp xếp toàn bộ hồ sơ gọn gàng.

Tôi ngồi ở vị trí nguyên đơn, mặc một chiếc sơ mi trắng tinh tươm, tóc buộc đuôi ngựa cao vút.

Chu Tư Viễn ngồi ghế bị cáo, mướn một gã luật sư trẻ tuổi.

Dãy ghế khán giả thưa thớt bóng người.

Nhưng khi cửa phòng xử án mở ra, Chu Lâm bước vào, lẳng lặng ngồi xuống hàng ghế cuối cùng.

Hôm nay chị ta không trang điểm, để mặt mộc, người gầy rộc đi hẳn so với lần gặp trước.

Thẩm phán tuyên bố phiên tòa bắt đầu.

Hà Phong dõng dạc đọc bản cáo trạng:

“Nguyên đơn Thẩm Niệm yêu cầu Tòa án ra phán quyết buộc bị cáo Chu Tư Viễn hoàn trả phần tài sản chung đã tẩu tán trong thời kỳ hôn nhân trị giá 284.800 tệ, bao gồm tiền thế chấp nhà chung lấy vốn tiêu xài cá nhân, phí bảo hiểm nhân thọ mua cho đối tượng ngoại tình, và khoản tiền chuyển cho bố mẹ ruột vượt quá giới hạn cấp dưỡng thông thường.”

Luật sư của Chu Tư Viễn phản bác, vin vào cớ tiền chuyển cho bố mẹ là nghĩa vụ phụng dưỡng, còn bảo hiểm là hành vi chi tiêu cá nhân.

Hà Phong bẻ gãy từng lập luận một:

“Phụng dưỡng bố mẹ là nghĩa vụ theo luật, nhưng bố mẹ của Chu Tư Viễn đều có lương hưu, tổng thu nhập hàng tháng hơn tám ngàn tệ. Trong một năm chuyển cho họ hai mươi lăm vạn ‘tiền phụng dưỡng’, con số này vượt xa mức tiêu chuẩn hợp lý.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...