LY HÔN XONG, ĐỪNG HÒNG ĐỘNG VÀO TIỀN CỦA TÔI
CHƯƠNG 9
“Đang tụng kinh gì đấy?”
“Đoạn cuối bài ‘Xích Bích Phú’ cô ạ. Lần nào chép chính tả em cũng sai.”
“Chữ ‘Tạ’ trong câu ‘Tương dữ chẩm tạ hồ chu trung’, có bộ Thảo trên đầu.”
“Đúng đúng đúng, bộ Thảo!” Thằng bé lẩn nhanh vào trong.
Đứa cuối cùng là Vương Tiểu Bắc, học sinh kém nhất lớp, mục tiêu là đỗ nguyện vọng 1.
Nó đi đến cửa thì dừng lại, quay đầu nhìn tôi.
“Cô Thẩm, em run quá.”
“Run là đúng. Chứng tỏ em quan tâm.”
“Nhưng em sợ thi trượt…”
“Lần thi thử trước điểm Ngữ văn của em là bao nhiêu?”
“112 điểm ạ.”
“So với lúc mới vào lớp 10 thì tăng bao nhiêu điểm?”
Thằng bé nghĩ một lúc: “41 điểm.”
“41 điểm đó không phải tự dưng từ trên trời rơi xuống. Vào đi.”
Nó gật đầu, hít một hơi thật sâu, rồi sải bước hiên ngang bước vào.
Năm mươi hai đứa, đã vào phòng thi toàn bộ.
Tôi lùi lại vài bước, đứng dưới bóng râm của hàng cây bên kia đường.
Cái nắng tháng sáu đã bắt đầu gay gắt, thiêu đốt mặt đường nhựa mềm oặt.
Điện thoại trong túi rung một cái.
Chu Tư Viễn.
Tôi không bắt máy.
Lại rung một cái.
Chu Lâm.
Block.
Lần rung thứ ba. Hà Phong.
“Cô Thẩm, tối qua tôi đã điều tra được vài thứ.”
“Tôi nhờ một người bạn làm đại lý bảo hiểm kiểm tra lại tờ hợp đồng kia. Hợp đồng là thật, mua vào tháng 7 năm ngoái, phí đóng hàng năm là 19.600 tệ, đã đóng một kỳ.”
“Ngoài ra, về tài khoản ngân hàng của chồng cũ cô, tôi đã làm xong hồ sơ dự phòng xin phong tỏa tài sản. Khi tòa thụ lý là có thể đóng băng luôn.”
“Bao lâu thì đóng băng được?”
“Sau khi thi đại học xong chúng ta nộp đơn, nhanh nhất là từ 3 đến 5 ngày làm việc.”
“Được.”
“Còn một chuyện nữa.” Giọng Hà Phong cực kỳ cẩn trọng, “Tôi tra ra Chu Tư Viễn có một giao dịch bất động sản vào tháng 12 năm ngoái – anh ta đã lấy căn nhà mà cô và anh ta cùng bỏ tiền mua hồi trước khi cưới ra làm tài sản thế chấp, vay ba mươi vạn.”
Tôi sững người.
“Mục đích khoản vay này không rõ ràng, sao kê ngân hàng hiển thị, tiền vừa về tài khoản thì bị chia ra chuyển đi làm ba lần – mười vạn cho mẹ anh ta, mười vạn cho một người tên Triệu Học Văn, và mười vạn chuyển vào một tài khoản đầu tư sinh lời.”
Triệu Học Văn. Chồng của Chu Lâm.
“Tức là,” tôi chậm rãi nói, “anh ta dùng căn nhà chung của chúng tôi cầm cố lấy ba mươi vạn, rồi chia mười vạn cho nhà Chu Lâm?”
“Hiện tại xem ra là vậy. Hơn nữa khoản vay thế chấp này – cô có biết không?”
“Không hề hay biết.”
“Vậy thì đó là tự ý định đoạt tài sản chung.” Hà Phong phân tích, “Cộng thêm vụ bảo hiểm và những khoản chuyển tiền trước đó, số tiền cô có thể đòi lại không chỉ dừng ở con số mười chín vạn đâu.”
Tôi đứng dưới tán cây, ánh mắt dán chặt vào cánh cổng điểm thi.
Bên trong là năm mươi hai học sinh của tôi, đang cắm cúi làm bài kiểm tra quan trọng nhất cuộc đời chúng.
Còn tôi, cũng đang phải hoàn thành bài kiểm tra của đời mình.
“Luật sư Hà, thi đại học xong, tôi sẽ qua chỗ anh.”
“Tất cả, chúng ta gộp lại kiện một lượt.”
…
5 giờ chiều ngày 7 tháng 6, ngày thi đầu tiên kết thúc.
Học sinh ùa ra khỏi phòng thi như ong vỡ tổ.
Có đứa cười, có đứa trầm ngâm, có đứa mắt đỏ hoe.
Triệu Vũ Đồng chạy ùa tới: “Cô Thẩm! Đề luận em làm được! Trúng tủ đề cô đoán rồi!”
“Năm nay đề văn yêu cầu viết về ‘Kế thừa và Đổi mới’ – đúng cái sườn bài tuần trước cô vừa giảng!”
Mấy đứa học sinh phía sau cũng xúm lại, thi nhau ríu rít.
“Đúng rồi cô ơi, em viết đúng cấu trúc cô dạy luôn!”
“Mở bài em dùng góc độ tiếp cận mà cô chỉ!”
Tôi mỉm cười: “Đừng vội mừng, ngày mai còn thi tiếp. Về nghỉ ngơi đi, đừng có đi đọ đáp án với nhau.”
Đám trẻ tản ra.
Tôi quay người đi về phía ga tàu điện ngầm.
Điện thoại đổ chuông.
Số lạ.
“Thẩm Niệm?” Giọng một người đàn ông vang lên, trầm thấp, có vẻ hơi lúng túng.
“Tôi là Triệu Học Văn, chồng của Chu Lâm.”
Tôi khựng bước.
“Tôi muốn gặp cô một lát. Chuyện trò riêng tư thôi.”
Quán trà nằm ngay gần điểm thi. Triệu Học Văn đến trước, gọi sẵn hai ly trà.
Anh ta lớn hơn Chu Lâm ba tuổi, làm nghề buôn bán vật liệu xây dựng, trước đây tôi từng gặp vài lần trong những dịp tụ họp gia đình, là người ít nói.
“Cô Thẩm,” anh ta xoa xoa hai tay vào nhau, “Chuyện bức thư luật sư, tôi nghe nói rồi. Chu Lâm nhận được xong làm ầm ĩ mấy ngày nay.”
“Ừ.”
“Khoản tiền đó, đúng là nên trả.” Anh ta thở dài, “Hai năm nay tôi làm ăn không thuận lợi, kẹt tiền, Chu Lâm lại sĩ diện, không dám nói thật với người nhà, nên mới hết lần này đến lần khác mở miệng xin cô.”
“Triệu Học Văn,” tôi ngắt lời anh ta, “Chu Tư Viễn vay ba mươi vạn, chia cho anh mười vạn. Tiền đó là tiền gì?”
Sắc mặt anh ta lập tức trắng bệch.