NÀNG ẤY LẤY LÒNG ĐƯỢC TẤT CẢ, TA LIỀN RỜI ĐI

CHƯƠNG 9



Trên người chàng mang theo chút hơi rượu, gầy đi rất nhiều, xương cốt cấn khiến ta hơi đau. Đêm tối đang đậm, ta không nhìn rõ, tưởng là kẻ gian, giãy giụa rút cây trâm vàng trên tóc xuống, cổ tay bỗng bị người giữ chặt.

Chàng vòng đến trước mặt ta.

Ánh lửa đèn lồng dưới hiên mờ nhạt, soi ra một gương mặt tái nhợt quen thuộc.

“Bùi Ngọc, chàng…”

“Ta biết sai rồi.”

Chàng chặn lời tiếp theo của ta.

“Giang Hành đã xuất cung, con cái rất nhớ nàng. Vì sao nàng có thể nhẫn tâm như vậy, cứ thế rời đi?”

Ta kinh hồn chưa định.

Cảnh Nhi ở sau lưng chàng, thở dốc chạy tới.

Đến trước mặt ta, lại như chẳng nói được lời nào, hốc mắt đỏ lên, giọng nghẹn ngào.

“Mẫu hậu…”

Ta im lặng một lát, đẩy Bùi Ngọc ra, dựa vào cột hiên, toàn thân vô lực, suýt nữa trượt xuống.

Cảnh Nhi tiến lên đỡ ta.

“Bởi vì ta không muốn gặp lại các người nữa.”

Ta bấm chặt lòng bàn tay.

“Ta không thích hợp làm hoàng hậu, không thích hợp làm mẫu thân của thái tử và công chúa. Ta hay ghen, nghĩ nhiều, không dung được tỷ tỷ phản bội ta, không dung được phu quân trái lời thề, cũng không dung được con cái lạnh nhạt với ta.”

Bùi Ngọc đứng tại chỗ, nhắm mắt lại, một giọt lệ lăn xuống, hoảng hốt giải thích.

“Ta không hề phụ lời thề, ta chưa từng chạm vào nàng ấy.”

“Trường Lạc rất nhớ nàng. Con bé thường xuyên gặp ác mộng, khóc gọi mẫu thân, cầu ta đưa nàng về cung.”

Sắc mặt Cảnh Nhi tái nhợt, môi run rẩy.

“Mẫu hậu, không phải như vậy. Con chỉ nghĩ, người có thể làm tốt hơn…”

“Con sẽ không bao giờ khuyên người chịu ấm ức cầu toàn nữa.”

“Chỉ cần người vui là được, người thế nào cũng được.”

Ta nén đau trong lòng, nhẹ nhàng gạt tay nó ra.

“Ta ở ngoài cung mới là vui nhất.”

Cảnh Nhi cắn môi đến bật máu.

“Di mẫu đã đi rồi.”

Ánh mắt nó cầu xin.

“Sẽ không còn ai cản trở người nữa.”

Ta mới biết.

Bùi Ngọc và trưởng tỷ đã quyết liệt.

Chàng muốn đi tìm nàng tính sổ, mà nàng cũng vừa hay cho rằng chính Bùi Ngọc đã ép chết ta.

Hai người tranh cãi một phen, đập nát cả một điện đồ vật, tan rã trong không vui.

Mà về sau.

Cũng là trưởng tỷ trông lăng cầu chàng đến tìm ta.

“Nàng chưa chết! Nàng không nên chết vào lúc này!”

“Nàng chỉ thất vọng với ta thôi, ngươi đi tìm nàng đi!”

Bùi Ngọc nhìn thấu trưởng tỷ, nhắc đến vẫn còn bực bội, đưa một phong thư cho ta.

“Nàng ấy muốn ta đưa thư này cho nàng, nếu không sẽ treo cổ trước cửa cung.”

“Ta lười để ý đến nàng ấy. Giờ nàng ấy lại nói, nàng ấy là tỷ tỷ ruột của nàng…”

Hóa ra nàng đã nhớ lại kiếp trước.

Lòng ta rối như tơ vò, nhận lấy thư, không lập tức mở ra.

“Dù thế nào, ta cũng sẽ không hồi cung.”

15

Phong thư kia chẳng có gì đáng xem.

Đại ý là nàng cũng hối hận rồi.

Hận mình từng báo thù ta.

Ép ta đến bước đường này.

Chỉ cầu mong ta còn chịu gặp nàng.

Ta không chịu.

Chỉ đem thư đốt đi.

Lưỡi lửa nuốt sạch chút tro tàn ấy, cũng đoạn tuyệt chút tình nghĩa cuối cùng giữa chúng ta.

Bùi Ngọc và Cảnh Nhi ở lại Cô Tô.

Mùa mưa, chàng đứng ngoài hiên, mặc cho nước mưa thấm ướt y sam mỏng manh. Sau đó bản thân bệnh mấy ngày, nếm đủ khổ sở.

Chưởng quầy vô cùng kinh ngạc, có lúc đi ngang qua, nhắc ta mấy câu.

“Phu nhân, vị quý nhân không thể đắc tội kia đang đứng dầm mưa, chúng ta không cần quản sao?”

Ta nhàn nhạt nói:

“Mặc chàng đi.”

Cảnh Nhi đến tặng đồ cho ta, giúp ta dời những chậu hoa nặng trĩu, mệt đến hai bên tóc mai toàn là mồ hôi.

Chưởng quầy lại nói:

“Vị tiểu quý nhân này dường như tâm thiện, dễ ở chung.”

Ta khẽ cười.

“Thật ra cũng không phải.”

Nó tương lai là trữ quân quyền khuynh thiên hạ, cho dù là hiện tại, trong cung cũng chẳng ai cảm thấy thái tử là người tâm thiện.

Chưởng quầy bị ta bác lại hai lần, lập tức mất hứng bàn luận về bọn họ, ngẩng đầu nhìn trời.

“Mưa này thật lớn.”

Trong màn mưa liên miên như vậy, Bùi Ngọc và Cảnh Nhi vẫn ngày ngày đều đến.

Bùi Ngọc thích viết thư cho ta. Khi còn niên thiếu, lúc ta chưa biết chàng là thái tử, chàng cũng từng gửi cho ta hết phong này đến phong khác.

Nhưng hiện giờ ta sẽ không xem nữa, bảo chàng đừng viết nữa.

“Gần đây ẩm ướt, giấy như vậy đốt lên khói lớn, sặc người.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...