NẾU MỸ MẠO LÀ TỘI, TA KHÔNG GẢ NỮA
CHƯƠNG 17
24
Sau yến tiệc, tộc tỷ kéo ta sang một bên nói chuyện.
Tỷ ấy nhìn mẹ chồng đang cùng người khác nói cười cách đó không xa, lại nhìn Tần phu nhân ngồi một mình trong góc, bỗng cảm thán: “Người với người thật không giống nhau.”
Ta hỏi: “Sao vậy?”
Tộc tỷ nói: “Muội xem mẹ chồng của muội, được muội dỗ vui vẻ, được Cố Trường Ninh kính trọng, ngày tháng sống sung sướng, tự nhiên càng sống càng trẻ. Nhìn lại Tần phu nhân, cả ngày đấu với ta, tức đến mức ngủ không ngon, sao có thể không già?”
Ta cười: “Tỷ còn không biết xấu hổ nói, chẳng phải tỷ chọc bà ấy tức sao?”
Tộc tỷ nghiêm túc nói: “Ta nào có chọc bà ta tức? Ta chỉ đang dạy bà ta làm người.”
Ta bật cười.
Tộc tỷ lại nói: “Nói thật, Tần Húc loại nam nhân này, chỉ cần có người chỉ dẫn tốt, cũng sẽ không quá quá quắt. Vấn đề chính là ở bà ta. Điều tốt không dạy, chỉ toàn dạy thứ xấu.”
“Tần Húc có kết cục hôm nay, bà ta phải chịu một nửa trách nhiệm.” Tỷ ấy hạ giọng, ghé bên tai ta. “Trước kia bà ta ngày ngày mắng ta ghen tuông, đanh phụ, hại khổ con trai bà ta, nói rằng đã mắc bẫy ta. Sớm biết như vậy, chẳng bằng năm xưa để muội vào cửa.”
Ta không nhịn được cười.
“Bây giờ bà ta mắng ta một lần, ta liền cãi lại một lần, nói tất cả đều là do bà ta tự tìm.” Tỷ ấy chớp mắt với ta. “Tiệc đầy tuổi trưởng tử của muội năm ngoái, biết bao nhiêu người đều khen muội và Cố Trường Ninh là trời sinh một đôi. Bà ta không nhịn được nói với Tần Húc, sớm biết như vậy… Lời còn chưa nói xong, Tần Húc đã nhảy dựng lên, đập nát đồ đạc đầy đất, trán nổi gân xanh, hai mắt đỏ ngầu.”
Tộc tỷ bịt mũi, học giọng Tần Húc: “Năm xưa nếu không phải ngày nào bà cũng nói xấu A Vũ trước mặt ta, ta sẽ đối đãi với A Vũ như vậy sao? Đều là bà, đều là bà phá hỏng chuyện tốt của ta.”
“Đáng tiếc.” Tộc tỷ khôi phục giọng điệu, cằm hơi nâng. “Trên đời này không có thuốc hối hận.”
Tỷ ấy nhìn ta, ý cười sâu xa: “Cho nên, bà ta có hối hận cũng vô dụng. Đời này, bà ta chỉ có thể nhìn ta ngang ngược trong nội trạch nhà bà ta, ngang ngược trên đầu con trai bà ta, trợn mắt nhìn mà thôi.”
Ta che môi cười trộm.
25
Trên xe ngựa về nhà, mẹ chồng nắm tay ta, bỗng nói một câu: “A Vũ, vị tộc tỷ kia của con là người có bản lĩnh.”
Ta gật đầu.
Mẹ chồng thở dài: “Tần phu nhân năm xưa cũng từng vẻ vang. Nay già thành bộ dạng ấy, có thể thấy trong lòng không thoải mái. Nhưng bà ta không thoải mái thì có thể thế nào? Nàng dâu là do chính bà ta làm chủ cưới về.”
Tần phu nhân đi khắp nơi nói xấu con dâu. Gặp phải người không vừa mắt bà ta, người ta trực tiếp đáp một câu “nàng dâu này là do chính bà làm chủ cưới về, không thích cũng chỉ có thể chịu thôi”, khiến Tần phu nhân nghẹn đến suýt chết.
Nghĩ đến lời tộc tỷ vừa nói: “Quyền hành thông suốt trong nội trạch, uy phong lệnh ban ra là người dưới phải làm theo, mới là thứ đại bổ của nữ nhân.”
Tỷ ấy nói đúng.
Một nữ nhân, nếu đem tất cả hy vọng gửi gắm vào sủng ái của phu quân, lòng nhân từ của mẹ chồng, đó là thứ không đáng tin.
Thứ thật sự có thể nuôi dưỡng chính mình, là quyền hành nắm trong tay, là năng lực làm chủ vận mệnh của bản thân.
26
Tối hôm ấy, Cố Trường Ninh từ nha môn trở về, thấy ta đọc sách dưới đèn, liền sáp lại hỏi: “Hôm nay đi ăn tiệc, có kẻ không có mắt nào ức hiếp nàng không?”
Ta lắc đầu: “Có chàng ở đây, ai dám?”
Hắn hài lòng gật đầu, lại sáp gần thêm một chút, bỗng nhíu mày: “Hôm nay Tần Húc cũng dự tiệc đúng không?”
Giọng hắn chua lòm: “Nàng có nhìn hắn thêm một cái nào không?”
Ta dở khóc dở cười: “Ta nhìn hắn làm gì? Béo thành bộ dạng ấy, chẳng khác gì heo trong chuồng heo thôn quê.”
Huống chi, Tần Húc vốn không dự tiệc.
Lúc này Cố Trường Ninh mới hài lòng, lấy từ trong tay áo ra một gói kẹo hoa quế: “Cho nàng. Hôm nay hạ triều đi ngang qua cửa tiệm kia, nghĩ nàng thích ăn nên mua.”
Ta nhận lấy kẹo, trong lòng ngọt lịm.
Dưới ánh nến, gương mặt nghiêng thanh tú của hắn càng thêm tuấn lãng.
Ở bên Cố Trường Ninh lâu rồi, ta cũng ngày càng thản nhiên hơn.
Thừa nhận mình nông cạn, tham luyến mỹ sắc, thật ra cũng không mất mặt.
(HOÀN)